Tương Phi mất cả buổi mới giải thích rõ ràng được chuyện của Điếu Tạc Thiên. Sau đó, cậu dẫn mọi người trong công hội đi train level một lúc, chẳng mấy chốc đã đến giờ logout.
Sau khi thoát game, vì là thứ bảy không phải đi học nên Tương Phi lại ngủ nướng một giấc, mãi đến giờ cơm trưa mới bị mẹ gọi dậy.
"Tiểu Phi, lát nữa trường con có hoạt động à?" Lúc ăn cơm, mẹ Tương Phi đột nhiên hỏi.
"Vâng! Sao mẹ biết ạ?" Tương Phi ngạc nhiên hỏi, chuyện này cậu đâu có nói với mẹ.
"Ồ! Vừa nãy có một cô bé gọi điện tới, nói là lớp trưởng của lớp con, nhờ mẹ báo con đừng quên..." Mẹ Tương Phi cười nói.
"Cái con nhỏ này..." Tương Phi thầm nghĩ Tôn Manh Manh đúng là tận tâm tận lực thật, sợ mình không đến mà còn gọi điện thẳng về nhà.
...
Ăn trưa xong, Tương Phi nghỉ ngơi một lát rồi lên đường đến trường. Buổi giao lưu hữu nghị được tổ chức vào buổi chiều, bản thân cậu tuy chẳng có hứng thú gì, nhưng Tôn Manh Manh đã "mách tội" với mẹ cậu rồi thì Tương Phi cũng không thể không đi!
"Hì hì... Cậu cũng đúng giờ ghê nhỉ!" Tương Phi vừa đến sân thể dục, Tôn Manh Manh đã cười hì hì tiến lại. Lúc này trong trường đã có không ít người. Các tiết mục biểu diễn trong buổi giao lưu đều do Hội học sinh sắp xếp, nhiệm vụ của lớp 10-9 bọn họ chỉ đơn giản là ngồi dưới làm khán giả.
"Nói thừa, cậu gọi điện thẳng về cho mẹ tớ rồi, tớ dám không đến à?" Tương Phi lườm một cái.
"Phi ca, bên này!" Triệu Phong cũng đã chiếm được một chỗ đẹp, đang vẫy tay gọi Tương Phi.
"Các cậu ngồi yên ở đây, không được quậy phá. Người ta vỗ tay thì các cậu cũng vỗ tay theo, nghe chưa!" Tôn Manh Manh là thành viên Hội học sinh, lát nữa buổi giao lưu bắt đầu sẽ phải bận túi bụi, không có thời gian trông chừng Tương Phi và đám bạn nên dặn dò trước.
"Biết rồi! Lắm lời quá!" Tương Phi lườm Tôn Manh Manh.
"Đừng có gây họa đấy nhé!" Tôn Manh Manh dặn dò một câu cuối rồi quay người rời đi.
"Phi ca, được đấy!" Triệu Phong đột nhiên cười như không cười nhìn Tương Phi.
"Cái gì?" Tương Phi ngớ người, không hiểu Triệu Phong đang nói gì.
"Cậu không thấy hoa khôi của lớp để ý cậu à?" Triệu Phong cười nói.
"Xàm vừa thôi, nhỏ đó sợ tớ quậy rồi bỏ về giữa chừng thôi!" Tương Phi lườm.
"Tin hay không thì tùy cậu!" Triệu Phong nhún vai, không tiếp tục lằng nhằng về chủ đề này nữa.
...
Khoảng nửa tiếng sau, những khán giả bị ép tới cũng đã có mặt đông đủ. Không chỉ lớp của Tương Phi, toàn bộ khối 12 đã bị rút thăm chọn ra bốn lớp xui xẻo đến làm chân gỗ! Bây giờ buổi biểu diễn vẫn chưa bắt đầu, mọi người đều ngồi cùng lớp với nhau, đương nhiên là trò chuyện rôm rả.
Hơn nửa tiếng nữa trôi qua, khi các học sinh bên dưới đang tán gẫu đến lúc cao trào thì tiếng nhạc vui tươi vang lên. Sau đó, hai nam hai nữ bước ra, cả bốn người đều mặc lễ phục. Nam mặc vest thắt cà vạt, nữ mặc váy dài lộng lẫy. Trong đó, một nam một nữ là học sinh khối 11 của trường Tương Phi, đều là những người có năng khiếu văn nghệ, được Hội học sinh sắp xếp làm người dẫn chương trình. Hai người còn lại trông thấp hơn, không cần hỏi cũng biết là người của trường cấp ba Nại Xuyên!
"Xin các bạn học sinh hãy giữ im lặng, hôm nay là một ngày vô cùng đặc biệt!"
"Hôm nay là ngày chúng ta thể hiện tình hữu nghị với những vị khách từ phương xa!"
"Bô bô bô bô..." (Tiếng Nhật nghe chán quá, tác giả không biết viết, nên mọi người cứ coi như vịt nghe sấm đi...)
"Bô bô bô bô..."
...
Bốn người dẫn chương trình mỗi người một câu đọc lời mở đầu, đánh dấu buổi giao lưu hữu nghị chính thức bắt đầu! Bản thân Tương Phi chẳng có hứng thú gì với mấy tiết mục văn nghệ kiểu này nên chẳng thèm nghe, chỉ nhỏ giọng tiếp tục tán gẫu với Triệu Phong.
"Mọi người sắp được đã tai rồi đây, các bạn học sinh của trường Nại Xuyên có thể nói là tàng long ngọa hổ. Theo tin hành lang, trong số họ có những tài năng không thua kém gì ca sĩ chuyên nghiệp! Các bạn học sinh, hãy dùng tràng pháo tay của mình để chào đón tài nữ kiêm mỹ nữ đến từ Đông Doanh, Tanaka Mie của trường Nại Xuyên sẽ gửi đến mọi người ca khúc «Người trong đêm vắng»!"
Rất nhanh, tiếng nhạc du dương vang lên, theo sau là một thiếu nữ Nhật Bản bước ra sân khấu. Khi cô gái cất tiếng hát, những khán giả đang trò chuyện ồn ào bên dưới dần im bặt. Phải công nhận rằng cô gái Nhật Bản này quả thực rất có bản lĩnh, không chỉ giọng hát ngọt ngào mà kỹ thuật thanh nhạc cũng rất điêu luyện. Dù Tương Phi và mọi người chẳng hiểu lời bài hát nói gì, nhưng điều đó cũng không cản trở họ thưởng thức âm nhạc.
Một bài hát kết thúc, bên dưới vang lên tràng pháo tay nhiệt liệt. Ngay cả Tương Phi cũng phải thừa nhận, cô gái này quả thật có thực lực của một ca sĩ chuyên nghiệp. Dù cậu không ưa gì bọn Nhật, nhưng cũng phải công nhận người ta hát rất hay!
"Tuyệt vời, tin rằng mọi người đã say đắm trước giọng hát của bạn Tanaka. Người Hoa Hạ chúng ta có câu ‘Có qua có lại mới toại lòng nhau’, sau đây xin mời Nữ thần khối 11-4 của chúng ta – Mộ Dung Vi, cô ấy sẽ mang đến cho mọi người một bài hát «Thiên Lộ»!"
Buổi giao lưu hữu nghị này là do lãnh đạo nhà trường yêu cầu tổ chức, điều này Hội học sinh không thể thay đổi. Nhưng về phần tiết mục biểu diễn, Tôn Manh Manh và những thành viên khác đã dày công chuẩn bị, cố tình để cho bọn Nhật lên trước, sau đó phía Hoa Hạ sẽ tung ra một người đối một người. Các người diễn cái gì, chúng tôi đều cử ra một người giỏi hơn, muốn vênh váo trên đất Hoa Hạ à, về nhà tu luyện thêm đi!
Tiếng nhạc du dương vang lên, Mộ Dung Vi trong bộ váy dài trắng muốt bước lên sân khấu. Nữ thần vừa cất giọng đã lập tức làm rung động cả hội trường, tiếng hát phiêu đãng, du dương và sâu lắng. Nếu nói Tanaka Mie vẫn còn dựa vào sức sống thanh xuân để trình diễn, thì Mộ Dung Vi hoàn toàn là nhờ vào kỹ thuật thanh nhạc đỉnh cao! Giọng hát đầy nội lực và sức xuyên thấu làm chấn động lòng người, đặc biệt là khi hát đến đoạn cao trào, giọng hát của Nữ thần Mộ Dung vút thẳng lên chín tầng mây. Ngay cả bọn Nhật cũng phải thừa nhận, về mặt kỹ thuật thanh nhạc, Mộ Dung Vi hoàn toàn áp đảo Tanaka Mie!
Tiếp theo là phần trình diễn vũ điệu dân tộc. Lần này, bọn Nhật đã tính sai. Điệu nhảy Kabuki của họ đúng là độc nhất vô nhị, lúc đầu quả thực đã thu hút ánh mắt của các học sinh Hoa Hạ!
Thế nhưng, học sinh Hoa Hạ cũng chỉ xem cho mới lạ mà thôi. Suy cho cùng, có ai được tận mắt thấy người ta đi guốc gỗ, tô mặt trắng bệch, khoác ga trải giường, đeo gối sau lưng ra nhảy múa bao giờ đâu.
Âm nhạc kiểu Nhật chậm rãi, du dương kết hợp với vũ đạo chậm chạp và đơn điệu, thứ này cho mấy cụ già 70-80 tuổi xem thì còn được, chứ bắt một đám trai gái mười lăm, mười sáu tuổi xem cái này, họ mà kiên nhẫn được mười phút đã là lạ rồi!
Quả nhiên, chưa đầy năm phút, bên dưới đừng nói là học sinh Hoa Hạ, ngay cả chính bọn Nhật cũng người thì tán gẫu, người thì cắn hạt dưa!
Tiết mục của bọn Nhật vừa kết thúc, bên này Điệu múa chim công của Hoa Hạ lại bắt đầu. Bất kể là kỹ xảo hay tính thẩm mỹ, một lần nữa lại nghiền nát đối thủ. Bị lép vế hai lần liên tiếp, đám người Nhật bên này cũng bắt đầu thấy mất mặt!
"Baka! Người Hoa Hạ cố tình chơi trên cơ chúng ta! Chuyện này tuyệt đối không thể nhịn được!" Tokugawa Nobuyoshi cau mày nói.
"Nhưng danh sách tiết mục bên mình đã nộp lên rồi, bọn họ chắc chắn đã sớm chuẩn bị!" Thầy Tanaka Yasushi, người phụ trách tổ chức buổi giao lưu lần này của trường Nại Xuyên, cũng nhíu mày. Mặc dù mục đích của họ là tạo dựng bầu không khí dư luận hữu nghị giữa hai nước, nhưng bị lép vế mọi mặt thế này thì ai mà chịu nổi!
"Nếu bọn họ chuẩn bị đối sách dựa theo danh sách tiết mục, vậy thì chúng ta sẽ không diễn theo danh sách nữa!" Tokugawa Nobuyoshi đảo mắt một vòng, nói.
✫ Một chữ gieo, ngàn câu hát ✫ Thiên Lôi Trúc hóa giấc mơ xanh