"Ơ? Lão đại, mọi người đang nói chuyện gì thế!" Ngay lúc Tưởng Phi và Wilde đang trò chuyện, Lucyta bước tới.
"Lucyta, cậu nhóc, không phải cậu đang quẩy tưng bừng ở đằng trước sao?" Wilde tưởng Lucyta đang gọi mình nên liếc mắt nói.
"He he, chơi vui thì vui thật, nhưng tôi cũng không thể trễ nải chuyện Lão Đại giao cho được!" Lucyta cười hì hì.
"Đúng rồi, lão bản của cậu đến chưa, con tàu đó bán giá bao nhiêu?" Wilde hỏi, giọng có chút mất kiên nhẫn. Đừng thấy lúc nãy hắn chém gió tưng bừng với Tưởng Phi, chứ với Lucyta thì hắn chẳng kiên nhẫn được như vậy.
Đừng tưởng Lucyta và Wilde đều là phú nhị đại, nhưng chênh lệch giữa hai người lại cực kỳ lớn, có thể nói bố của Wilde nhổ một cọng lông chân cũng to hơn eo của bố Lucyta!
"Ừm..." Lucyta trầm ngâm một lát, rồi liếc trộm Tưởng Phi một cái.
"..." Tưởng Phi không nói gì, nhưng lặng lẽ giơ tay vẫy vẫy sau lưng Wilde, ý tứ đã quá rõ ràng, hắn không muốn tiết lộ thân phận với Wilde.
"À, lão bản của tôi đến rồi, lát nữa tôi sẽ giới thiệu cho anh!" Lucyta hiểu ý Tưởng Phi, không nói toạc ra thân phận của hắn.
"Nhanh đi tìm lão bản của cậu đi, tôi không có nhiều thời gian, bảo hắn ra giá nhanh lên!" Wilde thúc giục.
"Vâng, vâng, hai người cứ nói chuyện tiếp đi, tôi đi tìm lão bản của tôi đây!" Lucyta nháy mắt ra hiệu với Tưởng Phi rồi xoay người đi vào trong.
"Sao nào, xem ra cậu quyết tâm phải hốt con tàu này nhỉ?" Tưởng Phi nhìn Wilde đầy hứng thú.
"Ha ha, nói thật nhé, trước khi đến đây đúng là tôi quyết tâm phải có bằng được nó. Đừng thấy Lucyta mời đến không ít người, đám đó trông có vẻ khá hứng thú với con tàu cổ này, nhưng tôi thật sự chẳng coi bọn họ ra gì." Wilde khinh thường bĩu môi.
"Vậy còn bây giờ?" Tưởng Phi tò mò hỏi.
"Giờ đột nhiên lòi ra một tên như cậu, tôi thấy hơi rén rồi đấy." Wilde nói thật, trong mắt hắn, Tưởng Phi nghiễm nhiên là một phú nhị đại có tài lực và thực lực ngang ngửa mình.
"Vậy cậu định ra giá bao nhiêu?" Tưởng Phi định thăm dò Wilde.
"Sao? Muốn dò giá tôi à?" Wilde cười cười.
"Nói hay không là tùy cậu." Tưởng Phi ra vẻ thoải mái.
"He he, cũng được thôi. Con tàu này vốn chỉ là một món đồ chơi, tuy tôi quyết tâm phải có nhưng cũng không phải thứ gì mất đi là ảnh hưởng đến gia tài tính mạng, nên chúng ta nói trước với nhau cũng tốt." Wilde đảo mắt một vòng, hắn định trao đổi giá cả với Tưởng Phi. Nếu Tưởng Phi ra giá cao hơn mức hắn mong muốn, hắn sẽ từ bỏ. Nếu Tưởng Phi ra giá thấp hơn, hắn đương nhiên sẽ bỏ túi con tàu này. Nói trước với Tưởng Phi một tiếng cũng để tránh lúc đấu giá đẩy giá lên quá cao.
"Được, nói giá của cậu đi." Tưởng Phi dĩ nhiên cũng vui vẻ đồng ý, hắn cũng muốn biết đám phú nhị đại này có thể chi bao nhiêu tiền cho một món đồ chơi.
"Tôi ra tối đa con số này, nếu Tưởng huynh ra giá cao hơn, tôi nhường!" Wilde giơ ba ngón tay lên.
"Ba trăm triệu?" Tưởng Phi chau mày, dù gì trước đó Leo và Lucyta còn cam đoan có thể bán được một tỷ cơ mà.
"Ha ha, Tưởng huynh đang đùa tôi hay vả mặt tôi đấy à?" Wilde trợn mắt, sau đó sửa lại: "Ba tỷ! Tôi hiện chỉ có bấy nhiêu tiền mặt thôi, nếu người bán chịu nhận vật tư, tôi còn có thể thêm một chút!"
"Đậu phộng! Đám phú nhị đại này đúng là coi tiền như rác mà..." Tưởng Phi thầm run rẩy trong lòng. Đừng thấy trước đây hắn vì Dũng Khí Hào mà vào sinh ra tử, nhưng sau khi gỡ bỏ hệ thống sinh hóa, Dũng Khí Hào đối với các nền văn minh vũ trụ này cũng chỉ là một món đồ chơi mà thôi. Ngoài việc dùng để sưu tầm và khoe mẽ, nó hoàn toàn không có giá trị sử dụng. Vậy mà chỉ vì một món đồ trang trí như vậy, Wilde lại sẵn sàng chi ra một khoản tiền khổng lồ hơn ba tỷ, kiểu vung tiền của thổ hào này khiến Tưởng Phi không tài nào hiểu nổi.
"Thế nào? Tưởng huynh, còn cậu thì sao?" Wilde quan sát tỉ mỉ biểu cảm của Tưởng Phi, cố gắng nhìn ra điều gì đó. Ban đầu, Wilde nghĩ Tưởng Phi giỏi lắm cũng chỉ là người không để lộ cảm xúc, nhưng hắn không đời nào ngờ được, sau khi nghe hắn báo giá, Tưởng Phi lại lộ vẻ vui mừng ra mặt!
Wilde từ nhỏ đã giao du với đủ loại người, hắn tự tin mình nhìn người khá chuẩn, vì vậy hắn gần như có thể khẳng định nụ cười của Tưởng Phi không phải là giả. Nếu vậy, việc hắn vui mừng khi nghe mức giá này chẳng phải cho thấy giá của hắn còn cao hơn, con tàu cổ này hắn đã nắm chắc trong tay rồi sao?
"Có nên thêm chút nữa không nhỉ?" Wilde lòng đánh trống bùm bùm, nhưng hiện tại vốn lưu động trong tay hắn chỉ có khoảng ba tỷ Tinh Thể U Năng. Lỡ như người bán không chịu dùng vật tư để trừ vào tiền hàng, chẳng lẽ hắn lại phải đi vay tiền à?
"Hả? Tôi á?" Tưởng Phi bị Wilde hỏi làm cho ngẩn người, hắn đâu biết nụ cười không kìm được vừa rồi của mình lại khiến gã siêu cấp phú nhị đại trước mặt bắt đầu nghĩ đến chuyện vay tiền.
"Đúng vậy, tôi đã lật bài ngửa với cậu rồi, cậu còn không chịu nói thật, có phải không coi tôi là bạn bè không?" Wilde có chút bất mãn.
"Ha ha, đâu có đâu có, không phải tôi không muốn nói, mà thật sự là tôi không hào phóng được như cậu. Vốn lưu động trong tay tôi quá ít, nếu người bán không chịu nhận vật tư, có khi tôi còn chẳng cạnh tranh nổi với đám người bên ngoài ấy chứ." Tưởng Phi nói hoàn toàn thật lòng, bây giờ hắn không phải là không có nhiều tiền, mà là căn bản không có tiền!
Thứ đáng tiền nhất trong tay Tưởng Phi hiện giờ ngoài Dũng Khí Hào ra chính là chiếc phi thuyền con thoi. Nhưng chiếc phi thuyền đó cũng chỉ trị giá 42 triệu Tinh Thể U Năng, số tiền đó tuy không nhỏ, nhưng đặt vào tay loại thổ hào mở miệng là nói chuyện tiền tỷ như Wilde thì chẳng thấm vào đâu.
"Vậy à..." Wilde có chút nửa tin nửa ngờ. Lời của Tưởng Phi có độ tin cậy khá cao, Liên Minh Thương Nhân tuy đầy rẫy thổ hào, nhưng thương nhân nào cũng sẽ không tích trữ quá nhiều tiền mặt, vì tiền để một chỗ sẽ không tự đẻ ra tiền, chỉ có đem đi đầu tư mới có thể kiếm được nhiều lợi nhuận hơn.
Cứ như vậy, không phải ai cũng có sẵn một khoản tiền lớn trong tay. Wilde có nhiều tiền mặt như vậy cũng là do trùng hợp, mấy ngày trước hắn vừa quyết toán một thương vụ lớn, tiền về tay còn chưa kịp đầu tư tiếp nên mới có thể lập tức rút ra một khoản lớn như thế.
Mặc dù cảm thấy Tưởng Phi không giống như đang nói dối, nhưng nụ cười trước đó của hắn lại vô cùng kỳ quặc. Nếu hắn không chi nổi nhiều tiền như vậy, tại sao lại cười? Chẳng lẽ là chúc mừng mình thuận lợi giành được con tàu cổ này sao? Wilde vô cùng nghi hoặc.
"Tới đây, tới đây, hai vị, mọi người bên trong đã đến đông đủ, buổi tiệc sắp bắt đầu rồi." Lúc này, Lucyta lại xuất hiện trong vườn hoa.
"Đi thôi, chúng ta vào trước đi, tôi cũng muốn xem xem vị chủ hàng này rốt cuộc là thần thánh phương nào!" Wilde cười với Tưởng Phi một tiếng, sau đó đứng dậy đi về phía đại sảnh...
Thiên_Lôi_Trúc dẫn ta về nguồn ✿