"Ầm!"
Cùng với một tiếng nổ lớn, cánh cổng thành vốn đã cũ nát vì thiếu tu sửa từ lâu cuối cùng cũng không chịu nổi cú húc mãnh liệt của đám nô lệ, vỡ tan thành một đống gỗ vụn!
"Giết!" Ngay khi cổng thành vỡ nát, đám nô lệ ùa vào như ong vỡ tổ, dẫn đầu là những tên nô lệ cường tráng, tay lăm lăm vũ khí!
Trước đó, nhờ giết được đám vệ binh áp giải, đám nô lệ đã thu được hơn hai mươi ngàn bộ trang bị. Tuy những trang bị này không được coi là tinh xảo, nhưng vẫn dùng để giết người ngon ơ, dù sao thì cũng xịn hơn gậy gộc nhiều!
"Vì cha mẹ vợ con!"
"Huyết chiến tới cùng!"
"Người còn thì thành còn! Dàn trận!" Đội trưởng đội vệ binh vung trường đao, các binh sĩ lập tức dàn trận hình. Lợi dụng địa hình chật hẹp của cổng thành, họ quyết tử chiến với kẻ địch!
Đối mặt với kẻ địch đông hơn gần trăm lần, mấy ngàn vệ binh giữ cổng không những không lùi bước mà ngược lại còn chủ động tấn công!
"Giết!" Các binh sĩ bước đều răm rắp, họ vung đao và thu đao một cách đồng bộ, chỉ trong nháy mắt đã đánh cho đám nô lệ ô hợp tan tác.
Tuy cùng cầm vũ khí, nhưng đám nô lệ ô hợp, chưa từng được huấn luyện, hoàn toàn không thể so sánh với những binh lính thiện chiến. Dù tên tướng quân trấn thủ Đế Đô là một gã sâu mọt chính hiệu, nhưng vị Đội trưởng Vệ binh này lại là một sĩ quan trẻ tuổi đầy lý tưởng và hoài bão. Dưới sự huấn luyện nghiêm ngặt của anh, mấy ngàn vệ binh trấn giữ cổng thành này có thể được xem là tinh nhuệ!
"Giết!"
"Giết! Giết!"
...
Cùng với tiếng hô giết đầy khí thế và nhịp nhàng của binh lính thủ thành, đám nô lệ bị đánh cho liên tiếp bại lui, thậm chí có lúc còn bị đẩy lùi ra tận ngoài cổng thành!
Nhưng có một vấn đề, số lượng nô lệ thật sự quá đông. Vũ khí của vệ binh cũng không phải loại tinh xảo, sau khi giết vài người, đao của rất nhiều người đã cùn. Lưỡi đao kém chất lượng chém vào xương là mẻ ngay, giết thêm vài tên nữa thì gần như cả thanh đao đều phế!
Hơn nữa, sức người có hạn, binh lính thủ thành dù được huấn luyện bài bản đến đâu thì cũng chỉ là người thường. Sau khi liên tục giết địch, họ đã mệt đến mức không thể vung đao được nữa!
"Xông lên cho ta! Sau khi vào được thành Mara, ta tuyên bố cho phép các ngươi tự do hành động trong ba ngày, tất cả chiến lợi phẩm đều thuộc về cá nhân!" Gironde thấy đám nô lệ dưới trướng bị giết đến mức sợ hãi, thậm chí có kẻ chùn bước không dám tiến lên, liền hét lớn ra lời hứa hẹn tại chỗ!
"Giết!"
"Xử lý bọn chúng! Mara là của chúng ta!"
"Xông vào! Của cải và gái đẹp sẽ là của chúng ta!"
...
Trong chốc lát, đám nô lệ lại bị kích động. Lời hứa của Gironde chẳng khác nào một lệnh đồ thành. Cái gọi là "tự do hành động", ý nghĩa bên trong thì ai cũng hiểu.
Trong ba ngày này, đám nô lệ sẽ được thả rông, bất kể là giết người hay cướp bóc, đều là hành vi hợp pháp!
Đối mặt với sự cám dỗ của tiền tài và mỹ nữ, đám nô lệ lại một lần nữa điên cuồng lao về phía cổng thành!
Lần này, binh lính thủ thành dù có lòng giết giặc nhưng đã lực bất tòng tâm. Lưỡi đao của họ đã cùn, thậm chí không thể chém đứt đầu kẻ địch bằng một nhát. Cánh tay họ đã mỏi nhừ, đến mức không thể rút thanh đao đang cắm vào xương kẻ thù ra được nữa.
"Haiz!" Đội trưởng Vệ binh thở dài một tiếng, rồi quay người quỳ xuống về phía trong thành.
"Cha! Mẹ! Con bất tài! Tiểu Thiến, anh xin lỗi em, giờ anh đi trước một bước đây!" Đội trưởng Vệ binh dập đầu một cái về phía xa, sau đó vung trường đao lao vào giữa đại quân nô lệ.
Ánh đao loang loáng, sau khi chém chết hơn ba mươi tên, Đội trưởng Vệ binh cuối cùng cũng không thể vung nổi thanh đao đã cùn mèm trong tay.
"Vút!" Một cây gậy gỗ từ sau đầu đập tới. Dù nghe thấy tiếng gió rít sau gáy, nhưng anh đã không còn sức để né tránh.
"Bốp!" Cây gậy đập thẳng vào gáy Đội trưởng, anh chỉ cảm thấy mắt tối sầm lại, rồi cả người ngã sấp về phía trước.
"Giết! Giết! Giết!" Đám nô lệ vốn bị Đội trưởng Vệ binh dọa cho không dám lại gần, thấy vị chiến thần bất khả chiến bại này đã gục ngã, lập tức xông lên, kẻ dùng gậy đập, người dùng chân đá.
Một thanh trường đao đột nhiên từ góc khuất đâm tới, cắm phập vào sau lưng đội trưởng!
Cùng lúc Đội trưởng Vệ binh tử trận, mấy ngàn vệ binh giữ cổng cũng đã bị đám nô lệ vây giết quá nửa, số ít còn lại cũng chỉ đang gắng gượng cầm cự. Vài phút sau, tất cả vệ binh đều hy sinh ngay trước cổng thành mà mình canh giữ!
Đúng như lời đội trưởng đã nói, người còn thì thành còn! Khi họ còn sống, họ chưa từng để kẻ địch bước qua cổng thành nửa bước, chưa từng để chúng làm hại một người dân nào!
"Giết! Công phá hoàng cung cho ta, giết chết Lão Hoàng Đế, mọi người sẽ được tự do hành động!" Gironde hét lớn.
"Giết!" Đám nô lệ theo sau Gironde, xông thẳng đến hoàng cung, đồng thời một số khác chặn các cổng thành, không cho dân chúng và quý tộc trong thành chạy thoát.
Rất nhanh, đại quân nô lệ đã tràn vào thành Mara và nhanh chóng bao vây hoàng cung. Lúc này, Lão Hoàng Đế mới vừa mặc xong triều phục, đang chuẩn bị gọi tên tướng quân trấn thủ Đế Đô đến chất vấn.
"Bệ hạ, tướng quân đại nhân đã chạy khỏi Mara rồi ạ!" Một tên hầu cận báo cáo.
"Cái gì? Hắn chạy rồi? Sau này trẫm nhất định sẽ lăng trì hắn!" Lão Hoàng Đế giận dữ nói, nhưng ông ta tuyệt đối không ngờ rằng, mình sẽ không bao giờ có cơ hội đó, vì hôm nay ông ta sẽ phải chết tại đây!
"Bệ hạ! Đám nô lệ phản loạn đã bao vây hoàng cung rồi!" Lúc này lại có một tên hầu cận khác chạy vào.
"Cái gì!?" Trong nháy mắt, Lão Hoàng Đế hoàn toàn hoảng loạn, mức độ nghiêm trọng của tình hình vượt xa sức tưởng tượng của ông ta.
...
"Chết tiệt! Vốn dĩ là một nhiệm vụ đơn giản vãi, sao đám nô lệ bẩn thỉu kia lại nổi loạn được chứ?" Cùng lúc đó, trong hậu cung, một nhóm người đang ngồi túm tụm bàn tán. Không cần hỏi cũng biết, đây chính là các "player" đến từ không gian Gamma.
"Hừ! Còn không phải do lão già ngu ngốc đó ban hành cái lệnh não tàn 'trễ hẹn thì chém' hay sao? Đám nô lệ kia vì mưa lớn mà trễ hẹn, đằng nào cũng chết chắc, chúng không nổi loạn thì còn đợi gì nữa?" Một nữ "player" bĩu môi nói.
"Vậy giờ chúng ta phải làm sao? Nghe nói đám nô lệ đã công phá thành Mara, bây giờ vây cả hoàng cung rồi." Một "player" khác hỏi.
"Giờ cứ để Lão Hoàng Đế xá miễn cho chúng trước đã, đợi tình hình lắng xuống rồi bảo lão ban cho chúng ta một nhóm nô lệ khác là được. Tuy có chậm trễ vài ngày nhưng chắc không vấn đề gì lớn." Một "player" khác nói. Cho đến lúc này, những người này vẫn chưa nhận thức được tính nghiêm trọng của vấn đề, dù sao thì họ hoàn toàn không biết rằng một kẻ gây rối chuyên nghiệp như Tưởng Phi đã đặt chân lên hành tinh Norton.
"Được, chúng ta đi tìm lão già đó ngay!" Hai nữ "player" đứng dậy, đi về phía tiền điện.
...
"Gironde, lát nữa sau khi công phá hoàng cung, lúc giết Quốc Vương, ngươi nhất định phải giết sạch cả hậu cung và họ ngoại của lão ta! Để tránh đêm dài lắm mộng!" Tưởng Phi lúc này nói với Gironde.
"Vâng! Thưa đại nhân!" Gironde lập tức gật đầu.