Vốn Tương Phi còn tưởng Hàn Thiên Vũ đang hù dọa mình, thế nhưng liên tưởng đến lão già thần bí kia, ông ấy lại có thể ngay trước mặt mình thoắt cái đã biến mất ở đằng xa. Tốc độ đó hoàn toàn vượt xa tưởng tượng của Tương Phi. Cậu ấy nghĩ, lão già kia rất có thể chính là một nội gia cao thủ thực thụ! Ông ấy có thể đạt được tốc độ đó, chắc chắn là nhờ Khí!
Cả ngày học hôm đó Tương Phi hầu như chẳng nghe lọt chữ nào, đầu óc cậu ấy đầy ắp chuyện về những võ giả kia. Cậu ấy như bước vào một thế giới mà lẽ ra suốt đời mình sẽ không bao giờ tiếp xúc đến. Thế giới hoàn toàn mới này dường như tồn tại song song với thế giới của người thường, tuy rằng có thật, nhưng chỉ có rất ít người có tài năng mới có thể tiếp cận!
Buổi chiều tan học, Tương Phi thậm chí hy vọng có thể lần thứ hai nhìn thấy lão già thần bí kia, hỏi ông ấy về chuyện võ giả. Thế nhưng cho đến khi Tương Phi đẩy cửa nhà, cũng không phát hiện bóng dáng lão già đâu.
Buổi tối đăng nhập game, Tương Phi theo thói quen dẫn người trong công hội cày một vòng bản Anh Hùng để lên cấp, sau đó rất tự giác liên hệ Hàn Thiên Vũ để được "đánh đấm" rồi!
Hàn Thiên Vũ cũng không muốn để cậu em này dính quá sâu vào thế giới của võ giả, cho nên chỉ nói đại khái tình hình võ giả cho Tương Phi nghe một chút, sau đó thì ngậm miệng không nói gì thêm.
Bởi vì hôm nay khá rảnh rỗi, Tương Phi đã bị Hàn Thiên Vũ hành hạ gần hai mươi tiếng đồng hồ. Tuy nhiên, việc bị "hành" lâu như vậy cũng mang lại hiệu quả hết sức rõ ràng. Lúc này, Tương Phi thậm chí có thể dựa vào tiếng gió rít từ các đòn công kích của Hàn Thiên Vũ để phán đoán vị trí tấn công, chỉ là đối phương công kích quá nhanh, đoán được cũng không kịp né!
Khả năng dự đoán nguy hiểm của Tương Phi hiện tại cũng tiến bộ rất nhiều. Không biết Tương Phi là thật sự thiên phú dị bẩm, hay là do trong hiện thực cậu ấy đã uống Máu Tiến Hóa tăng thêm 10 điểm tinh thần lực, mà cảm giác của Tương Phi quả thực vượt xa người thường. Vì vậy, huấn luyện cường hóa trong thời gian ngắn đã giúp cậu ấy có bước tiến dài!
Sáng sớm sáu giờ, Tương Phi thoát game, kết thúc kiếp sống bị đòn cả đêm!
Trở lại trong hiện thực, mặc dù thuộc tính của Tương Phi suy yếu đi rất nhiều so với trong game, thế nhưng cảm giác bản thân vẫn còn. Nếu lúc này Tương Phi lại gặp phải Ninja Miêu Điền với đòn tấn công ngang ngược kia, cậu ấy tuyệt đối sẽ không còn chật vật như trước, đến mức phải bị thương mới tránh thoát được đòn đầu tiên nữa!
Ngay khi Tương Phi đang đắc chí vì sự tiến bộ của mình, thầy giáo Toán đã giáng cho cậu ấy một gáo nước lạnh!
Nội dung tiết Toán lần này quả nhiên là một bài kiểm tra. Sau khi bài thi được phát xuống, Tương Phi lập tức mắt chữ A mồm chữ O. Phần trắc nghiệm đã làm cậu ấy toát mồ hôi hột, còn phần tự luận thì cậu ấy hoàn toàn mù tịt!
Mới khai giảng chưa đầy một tháng mà đã ra đề khó như vậy, rất hiển nhiên là thầy giáo Toán muốn dằn mặt Tương Phi và các bạn, để họ sau này chăm chú nghe giảng bài! Tương Phi ngẩng mắt quan sát xung quanh một chút, phát hiện ngoài Trần Bác, Tôn Manh Manh và vài học bá khác ra, những người còn lại đều mặt mày ủ rũ. Thằng béo Triệu Phong ngồi sau lưng Tương Phi càng cau mày, toàn bộ đề thi, cậu ta chẳng biết làm câu nào!
"Biết làm bao nhiêu thì làm bấy nhiêu vậy!" Tương Phi thở dài, sau đó bắt đầu làm bài.
Tương Phi cũng như tuyệt đại đa số bạn học khác, đều chọn làm những câu mình biết. Thế nhưng bản thân cậu ấy không phải kiểu học bá. Tuy rằng gần đây uống Máu Tiến Hóa xong nghe giảng bài dễ dàng hơn nhiều, nhưng mấy môn xã hội cần học thuộc thì còn tạm, còn Toán học cần phải hiểu thì làm sao có thể nhanh chóng nắm bắt được? Nên cậu ấy vẫn chỉ làm được ít, không làm được nhiều!
Thời gian kiểm tra mới trôi qua một phần ba, Tương Phi đã phát hiện mình không còn câu nào để làm. Tính toán điểm số một chút, cho dù cậu ấy làm đúng hết những câu biết làm, thì số điểm này cũng không đủ để qua môn. Cái này đúng là auto trượt rồi! Dựa theo tính cách của thầy giáo Toán, trượt môn thì chắc chắn không tránh khỏi bị thầy mắng cho một trận tơi bời!
Đang ngồi thẫn thờ lo lắng, Tương Phi chợt nảy ra một ý tưởng!
"Đúng rồi! Mình còn có món đồ này chưa dùng đây!" Tương Phi vừa nghĩ, vừa yên lặng đưa tay trái vào túi để trao đổi Nhẫn Không Gian!
Nhãn Cầu Trinh Sát (Trang bị, Phẩm Chất Tinh Lương)
Sử dụng: Triệu hồi một Nhãn Cầu ẩn thân. Nhãn Cầu có thể nhanh chóng bay lượn. Bạn có thể nhìn thấy mọi thứ mà Nhãn Cầu Trinh Sát nhìn thấy!
Thời gian hồi chiêu: Năm phút.
Ghi chú: Nhãn Cầu Trinh Sát không thể rời xa bạn quá 50 mét, nếu không sẽ biến mất!
Món đồ này trong game tác dụng không lớn, thế nhưng trong hiện thực lại là bảo bối. Bất kể là theo dõi hay điều tra đều là bảo bối hạng nhất. Nếu rơi vào tay mấy tên biến thái, món đồ này càng trở thành thần khí rình mò! Bất quá, mục đích Tương Phi lấy nó ra lúc này rất đơn giản và trong sáng, đó chính là gian lận!
Nhẹ nhàng chạm vào Nhãn Cầu Trinh Sát, trước mắt Tương Phi xuất hiện một quả cầu nhỏ trong suốt, hư ảo. Ngay sau đó, Tương Phi phát hiện mình có thể tự do chuyển đổi tầm nhìn giữa bản thân và quả cầu nhỏ, hơn nữa còn có thể điều khiển quả cầu bay tới bay lui! Tuy rằng thầy giáo Toán đang đi đi lại lại giám thị ngay bên cạnh Tương Phi, nhưng lại không thể phát hiện ra Nhãn Cầu Trinh Sát tàng hình!
"Hắc hắc! Gian lận thế này quá đơn giản!" Tương Phi cười thầm một tiếng, sau đó điều khiển Nhãn Cầu Trinh Sát bay ra ngoài. Đầu tiên là lơ lửng phía trên bàn của học bá Trần Bác. Sau khi Tương Phi chuyển đổi tầm nhìn, đáp án trên bài kiểm tra của Trần Bác lập tức hiện ra trước mắt cậu ấy!
Trong lòng âm thầm ghi nhớ đáp án của Trần Bác xong, Tương Phi lại điều khiển Nhãn Cầu Trinh Sát bay tới phía trên bàn của Tôn Manh Manh. So sánh đáp án của hai học bá, Tương Phi càng thêm tự tin!
Sau khi chuyển tầm nhìn về lại, Tương Phi bắt đầu viết. Hành vi "chép bài" này tự nhiên khiến cậu ấy viết nhanh như bay. Tiếng bút cọ xát với giấy kiểm tra tạo ra tiếng sột soạt, lập tức thu hút sự chú ý của vài bạn học xung quanh!
Cũng như tất cả các trường học, lớp của Tương Phi cũng là học sinh giỏi ngồi phía trước, học sinh kém ngồi phía sau. Tương Phi và Triệu Phong hầu như đều ngồi bàn cuối, góc lớp, cho nên xung quanh đều là học tra.
Bất kể ở trường học nào, học bá và học bá đều là kẻ thù trời sinh, dù bề ngoài hòa nhã, trong lòng vẫn ngấm ngầm cạnh tranh. Thế nhưng học tra và học tra thường thường đều là bạn rất thân, cho nên các bạn học xung quanh Tương Phi có thể nói là khá quen thuộc với cậu ấy. Tuy rằng Tương Phi ở phương diện thể dục vượt xa tưởng tượng của mọi người, thế nhưng về thành tích học tập, đám học tra vẫn coi Tương Phi là "người nhà" của mình!
Nhưng bây giờ tất cả mọi người đang nhìn bài kiểm tra mà đờ đẫn ra, Tương Phi lại viết nhanh như bay làm bài. Điều này khiến đám học tra xung quanh khó mà chấp nhận được. Chẳng phải đã hẹn cùng nhau "phá đảo" (trượt) thành chó sao, sao mày lại lẳng lặng thành học bá rồi!
"Vãi cả... Mày cái tên này ba năm cấp hai đều là lừa người sao?" Người quen thuộc Tương Phi nhất không ai bằng Triệu Phong, cậu bạn cùng lớp cấp hai của Tương Phi. Hồi cấp hai, thành tích Tương Phi bình thường, thể dục rất tệ, ngoài chơi game có sở trường đặc biệt ra, những mặt khác đều không được tốt lắm!
Nhưng sao vừa lên cấp ba, thằng này lập tức như "quái vật", chơi bóng rổ siêu thần, chạy bền hơn bốn mươi vòng mà cứ như đi dạo, nhảy Jazz cũng cực kỳ xuất sắc, bây giờ đi thi cũng thành học bá luôn rồi! Vãi cả... đây còn là Tương Phi mà mình biết không?