Vút vút vút... Những chùm năng lượng kinh hoàng bắn tới như mưa rào, ngay cả những chiếc Hôi Hùng có lớp phòng ngự kiên cố cũng bị bắn cho tan tác.
Dưới làn hỏa lực dày đặc của "người chơi", lớp vỏ bọc thép bên ngoài của những chiếc Hôi Hùng này đã bị hư hại nghiêm trọng, ngay cả bên trong thân hạm cũng rung chuyển dữ dội vì các vụ nổ.
"Spott! Diễn đủ rồi đấy! Giờ không đi là khỏi đi luôn đấy!" một Hạm trưởng trẻ tuổi hét lên. Chiếc Hôi Hùng của anh ta đã hư hỏng hơn 30%, lớp vỏ thép phía sau càng lúc càng mỏng manh, nếu không rút lui ngay, có lẽ động cơ cũng sẽ bị trúng đạn.
"Kích hoạt động cơ nhảy vọt Annihilator! Rút thôi!" Spott cũng biết đã đến lúc, nếu bây giờ không đi, e rằng họ sẽ không còn cơ hội nữa!
"Ầm!" Gần như cùng một lúc, động cơ nhảy vọt của tất cả các chiến hạm Hôi Hùng đều được khởi động. Ba mươi chiếc tàu đột ngột tăng tốc lên gần vận tốc ánh sáng, trong nháy mắt đã kéo dãn khoảng cách với "hạm đội người chơi" đang bám đuôi!
"Sắp thoát khỏi tầm bắn của địch!" Báo cáo an toàn từ máy tính chủ của hạm đội khiến gần như tất cả các hạm trưởng đều thở phào nhẹ nhõm.
Nhưng đúng lúc này, một tiếng nổ vang lên, một chiếc Hôi Hùng đã bị một phát Pháo Năng Lượng bắn trúng!
"Xoẹt..." Trong khoảnh khắc, tốc độ của chiếc Hôi Hùng này lập tức giảm mạnh, động cơ Annihilator của nó đã bị bắn hỏng!
"Stuart!" một Hạm trưởng trẻ tuổi hét lên. Bình thường anh ta và Stuart rất thân nhau, là đôi bạn chí cốt. Giờ đây, khi thấy động cơ Annihilator của Stuart gặp sự cố, lòng anh ta đau như cắt.
Vào thời khắc này, ai cũng hiểu hậu quả của việc mất đi động cơ Annihilator là gì. Chỉ dựa vào động cơ thông thường thì không thể nào thoát khỏi sự truy đuổi của kẻ địch, Stuart coi như đã nhận án tử.
"Đội trưởng, mọi người đi trước đi, thay tôi gửi lời xin lỗi đến Lisa, nói rằng tôi không thể thực hiện lời hứa đi nghỉ phép cùng cô ấy nữa rồi." Giọng Stuart vẫn bình thản. Cái chết tuy đáng sợ, nhưng khi nó đã cận kề, một dũng sĩ thực thụ sẽ không hề nao núng.
"Bảo trọng!" Spott không nói nhiều. Mặc dù Stuart là người hy sinh trước, nhưng trong số những người thực hiện nhiệm vụ mồi nhử này, có mấy ai sống sót được đến cuối cùng đâu? Thay vì tốn thời gian than thở, mà hãy nỗ lực hoàn thành nhiệm vụ của mình, như vậy sự hy sinh của đồng đội mới có giá trị hơn.
"Stuart, cậu đi trước một bước nhé, anh em sẽ theo sau ngay thôi!" Mắt người bạn của Stuart ngấn lệ, nhưng tốc độ của động cơ cận ánh sáng quá nhanh, chẳng mấy chốc họ đã vượt qua phạm vi liên lạc thông thường trong điều kiện thiếu các cột mốc định vị không gian.
Thấy đồng đội đã rút lui an toàn, Stuart mỉm cười với các binh sĩ bên cạnh: "Động cơ Annihilator của chúng ta hỏng rồi, nên chúng ta chắc chắn sẽ trở thành mồi nhử đầu tiên. Nhưng dù là mồi nhử, chúng ta cũng phải kéo theo vài kẻ chết chung chứ, phải không?"
"..." Một khoảng lặng bao trùm. Thủy thủ đoàn của Stuart gần như toàn bộ là chiến binh nhân bản. Dù được nhồi sắm kỹ năng điều khiển phi thuyền, nhưng về mặt tình cảm, họ lại vô cùng nhạt nhẽo. Ngay cả khi đối mặt với cái chết, họ cũng không có chút biến động tâm lý nào.
"Thôi được rồi! Tôi biết các cậu đều không sợ chết, có lẽ cái chết đối với các cậu lại là một sự giải thoát..." Stuart mỉm cười, rồi ra lệnh: "Không có động cơ Annihilator, e rằng chúng ta cũng chẳng có cơ hội đấu pháo với kẻ địch đâu, nên trước khi chết, hãy gỡ hết quà tặng ra nào!"
Theo lệnh của Stuart, khoang hàng ở đuôi chiếc Hôi Hùng mở ra, hàng chục quả mìn trọng lực được phóng ra ngoài. Những quả mìn này sau khi rời khỏi thân hạm liền tự động kích hoạt, rồi phân tán ra vùng không gian gần đó.
Ngay khi những quả mìn vừa được rải xong, vô số chùm năng lượng đã tập trung vào chiến hạm của Stuart.
"Ầm! Rầm rầm rầm..." Những đòn tấn công liên tiếp khiến chiếc Hôi Hùng của Stuart nhanh chóng bị trọng thương và bốc cháy.
"Thưa ngài, phi thuyền sắp nổ tung, xin ngài hãy nhanh chóng vào khoang cứu sinh!" một binh sĩ nhân bản nói với Stuart.
"Không cần đâu, vùng vẫy trong tuyệt vọng làm gì? Lũ ác quỷ này làm sao có thể để lại người sống sót chứ? Tôi không muốn chịu thêm sự giày vò đó đâu!" Stuart lắc đầu, anh ngồi yên trên ghế hạm trưởng, trìu mến nhìn sợi dây chuyền vàng trong tay, trên mặt dây chuyền là ảnh của Lisa.
"Ầm!" Chiếc Tuần Dương Hạm hạng nặng lớp Hôi Hùng của Stuart nổ tung trong một luồng sáng chói lòa, toàn bộ thân hạm vỡ thành vô số mảnh vụn, giống như các thành viên thủy thủ đoàn trên đó, tất cả đều hóa thành tro bụi vũ trụ.
"Đại ca, bọn nó chạy thoát khỏi tầm bắn của chúng ta rồi!"
"À! Còn sót lại một chiếc, xử lý xong rồi!"
"EXP cũng ổn phết! Hàng Cruiser có khác!"
"Nó chạy xa không?"
"Không! Cái động cơ tăng tốc của bọn nó hình như chỉ bật được trong chốc lát thôi, giờ tốc độ chậm lại rồi."
"Tốt! Đuổi theo cho tao!"
...
Dưới lệnh của đoàn trưởng, nhóm "người chơi" dốc toàn lực truy kích, và chẳng mấy chốc họ đã lao vào bãi mìn đầu tiên!
Mìn trọng lực có kích thước rất nhỏ, cực kỳ khó phát hiện trong không gian, thế nên đám "người chơi" này gần như đã đâm đầu thẳng vào!
"Bíp!" Một quả mìn trọng lực được kích hoạt, động cơ tăng tốc vốn đang tắt của nó lập tức khởi động, rồi đột ngột lao về phía một chiếc tàu hộ vệ gần đó.
"Ầm!" Theo một tiếng nổ lớn, quả mìn trọng lực đã tự phát nổ khi tiếp cận chiếc tàu hộ vệ.
Phải biết rằng nhóm "người chơi" đang bay theo đội hình, đặc biệt là những chiếc tàu nhỏ cấp hộ vệ lại càng xếp dày đặc hơn. Vì vậy, vụ nổ này không chỉ tiêu diệt một chiếc tàu hộ vệ, mà là tận bảy chiếc!
"Vãi! Cái quái gì thế?"
"Đoàn trưởng, em bay màu rồi..."
"Em cũng thế..."
"Chết kiểu gì vậy?"
"Không biết nữa..."
Mặc dù "người chơi" sau khi chết vẫn có thể giao tiếp với đồng đội qua kênh đoàn đội, nhưng cái chết của mấy gã này đúng là oan uổng thật, họ còn chẳng biết mình chết vì cái gì.
"Kệ đi, đuổi tiếp!" Vị đoàn trưởng này dường như vẫn chưa nhận ra sự nghiêm trọng của vấn đề. Dù sao họ cũng chỉ là một đám "người chơi", yêu cầu họ phải có tố chất quân sự thì đúng là quá khắt khe.
"Ầm ầm ầm ầm..." Từng quả mìn trọng lực lần lượt phát nổ. Hạm đội "người chơi" nhanh chóng mất thêm mười mấy chiếc tàu hộ vệ, bảy tám chiếc Tuần Dương Hạm khác cũng bị thương.
"Chết tiệt! Chúng ta bay vào bãi mìn rồi!"
Lúc này, dù có ngốc đến đâu thì đám "người chơi" cũng hiểu ra vấn đề. Nhưng trớ trêu thay, họ đã vào quá sâu trong bãi mìn, lại không có tàu gỡ mìn chuyên dụng, cứ thế lâm vào tình thế tiến thoái lưỡng nan.
"Mẹ nó! Mấy chiếc Cruiser đó cũng đâu phải tàu rải mìn chuyên nghiệp, tao không tin chúng nó mang theo được nhiều mìn đến thế! Cho phi thuyền lớp Chiến Binh Hủy Diệt lên trước dọn đường, phi thuyền lớp Thánh Tượng theo sau hồi khiên, chúng ta xông lên!" Vị đoàn trưởng vì muốn truy đuổi kẻ địch phía trước, vì EXP và tiền thưởng, lúc này đã đỏ cả mắt. Hắn mặc kệ đám mìn không gian, quyết tâm xông qua bằng được.
"Ok la!" Những "người chơi" khác dĩ nhiên cũng là một đám liều mạng không sợ chết. Dù sao cũng chỉ là game thôi mà, có chết thật đâu. Chiến hạm lại là tài sản của công hội, giờ đoàn trưởng đã ra lệnh thì còn gì phải xoắn nữa?