"Chuyện của ta cậu không cần hỏi nhiều, đến lúc đó tự nhiên sẽ biết." Tưởng Phi mỉm cười, sau đó nói tiếp: "Bây giờ cậu chỉ cần cân nhắc có muốn theo ta hay không là được rồi."
"Đại nhân có ý bồi dưỡng, tiểu nhân cảm kích khôn nguôi, chuyện này không có gì phải nghĩ cả, từ nay về sau, Lô Bỉnh Nguyên này xin thề sẽ theo đại nhân, tuyệt đối trung thành, bảo gì làm nấy!" Lô Bỉnh Nguyên lập tức cúi người hành lễ với Tưởng Phi. Tuy không biết tại sao Tưởng Phi muốn rời khỏi Vũ Anh Điện để làm riêng, nhưng được theo một cường giả cấp Chân Tiên thì kiểu gì cũng có tiền đồ hơn là lăn lộn ở Cuồng Sa Tông.
"Rất tốt!" Tưởng Phi hài lòng gật đầu, sau đó hắn quyết định cho Lô Bỉnh Nguyên chút ngon ngọt trước, để cậu ta biết theo mình có lợi ích gì. Hắn nói với Lô Bỉnh Nguyên: "Cậu muốn theo ta lăn lộn thì chút thực lực này không đủ dùng đâu. Đợi chúng ta đến Trấn Tinh, ta sẽ tìm một nơi yên tĩnh giúp cậu đột phá lên Độ Kiếp Kỳ rồi tính tiếp!"
"Cái gì?!" Lô Bỉnh Nguyên nghe vậy thì mắt tròn mắt dẹt. Với thân phận của cậu ta, căn bản không thể nào biết đến thứ gọi là Huyết Luyện Kim Đan, cho nên sau khi nghe lời của Tưởng Phi, cậu ta cảm thấy mình như đang ở trong mơ.
"Ha ha, đừng có tỏ ra chưa trải sự đời như thế, chỉ là Độ Kiếp Kỳ thôi mà." Tưởng Phi ra vẻ cool ngầu nói. Mặc dù hắn cũng mới có được mấy viên Huyết Luyện Kim Đan này, nhưng trước mặt thuộc hạ thì tự nhiên phải tỏ ra cao thâm khó lường một chút.
Sở dĩ Tưởng Phi lại ban viên Huyết Luyện Kim Đan quý giá cho Lô Bỉnh Nguyên vừa mới thu nhận này, một là vì hắn cảm thấy nhân phẩm của Lô Bỉnh Nguyên không tệ, chắc sẽ không dễ dàng phản bội hắn; hai là vì Tưởng Phi bây giờ không thể ở lại Ngũ Phương Thiên Địa lâu, Tưởng Trung thật sự cần một người hỗ trợ, mà thực lực của Lô Bỉnh Nguyên lại quá cùi bắp, nên chỉ có thể dùng Huyết Luyện Kim Đan để nâng cao thực lực cho cậu ta.
Điểm cuối cùng, đó là Huyết Luyện Kim Đan trong tay Tưởng Phi vẫn còn dư dả. Sau khi chừa lại cho mỗi cô vợ và Tưởng Trung một viên, hắn vẫn còn thừa mấy viên, nếu không hắn cũng chẳng hào phóng đến thế.
"Đa tạ đại nhân bồi dưỡng, đại ân đại đức của đại nhân, tiểu nhân dù thịt nát xương tan cũng không thể báo đáp!" Lúc này Lô Bỉnh Nguyên mừng như điên, cậu ta cảm nhận sâu sắc rằng mình đã đưa ra lựa chọn sáng suốt nhất trong đời, từ hôm nay xem như ôm được một cái đùi vàng rồi!
"Sau này chỉ cần cậu trung thành làm việc cho ta, chỗ tốt tự nhiên không thiếu phần của cậu!" Tưởng Phi cười nói.
"Đa tạ đại nhân!" Lô Bỉnh Nguyên lại lần nữa hành lễ với Tưởng Phi.
Tuy phần lớn diện tích trên Thái Bạch Tinh đều bị bao phủ bởi cát vàng vô tận, nhưng khu vực trung tâm vẫn tương đối dễ chịu. Chỉ tiếc là những nơi phù hợp cho con người sinh sống này đã sớm bị các đại môn phái chiếm cứ, vì vậy các môn phái nhỏ chỉ có thể tìm những ốc đảo nhỏ trong sa mạc để tạm thời trú thân.
Sau hơn một ngày bay đường dài, Tưởng Phi và mọi người cuối cùng cũng xuyên qua sa mạc mênh mông, tiến vào khu vực trung tâm của Thái Bạch Tinh, hay nói đúng hơn là ốc đảo lớn nhất – Đại Thắng Kinh.
"Đại nhân, chúng ta đến rồi, phía trước chính là Đại Thắng Kinh, truyền tống trận ở ngay đó!" Lô Bỉnh Nguyên chỉ vào một mảng xanh xa xa và nói với Tưởng Phi.
"Ừm! Chúng ta qua đó đi!" Tưởng Phi cười gật đầu.
"Đại nhân, muốn vào Đại Thắng Kinh thì cần giấy phép vào kinh hoặc phải nộp một khoản linh thạch không nhỏ..." Lô Bỉnh Nguyên ái ngại nói.
Trên Thái Bạch Tinh, nơi sa mạc là chủ đạo, ốc đảo chính là tài nguyên lớn nhất. Các đại môn phái ở Đại Thắng Kinh đương nhiên hiểu rõ đạo lý này. Sau khi chiếm cứ Đại Thắng Kinh màu mỡ nhất, người của các môn phái nhỏ bên ngoài muốn vào đây mua sắm vật tư hay tìm danh sư bái phỏng đều phải nộp một khoản phí nhập cảnh không nhỏ.
Nói trắng ra thì chuyện này chẳng khác gì chiếm núi làm vua, chẳng khác gì thổ phỉ, nhưng trong thế giới của tu giả, nắm đấm to chính là chân lý. Nếu không có thực lực cường đại, những môn phái đó cũng chẳng có tư cách chiếm cứ Đại Thắng Kinh, cho nên quy tắc họ đặt ra, các môn phái nhỏ nào dám không tuân theo.
Đến Đại Thắng Kinh thì phải nộp tiền, không đến thì sao? Các ốc đảo nhỏ mà những môn phái nhỏ chiếm cứ bị hạn chế về địa lý, không thể cung cấp đủ mọi tài nguyên tu luyện, vậy nên họ chỉ có thể đến Đại Thắng Kinh để mua sắm. Cứ như vậy, việc bị bóc lột là không thể tránh khỏi.
Trong lúc nói chuyện, Tưởng Phi và mọi người đã bay vào không phận của Đại Thắng Kinh.
"Đứng lại! Mấy người các ngươi làm gì? Có giấy phép vào kinh không?" Mấy luồng kiếm quang bay vút tới.
Một tên đệ tử đầu trọc đứng đầu nghiêm giọng quát hỏi.
"Hửm?!" Tưởng Phi nhíu mày. Lúc trước khi hắn đến khu vực của Cuồng Sa Tông, Lô Bỉnh Nguyên tuy cũng ra cản đường nhưng người ta rất biết điều, nói chuyện cũng lịch sự, nên Tưởng Phi tự nhiên cũng nể mặt.
Nhưng tên nhóc này thì sao, vừa mở miệng đã vênh váo như thể bố đời. Tưởng đại gia trời sinh ăn mềm không ăn cứng, nếu ngươi nói chuyện tử tế với hắn, dù thực lực không bằng, hắn cũng sẽ không ỷ mạnh hiếp yếu. Nhưng gặp phải loại không có mắt này, Tưởng đại gia cũng không phải quả hồng mềm.
"Thằng nhóc, nói chuyện với mày đấy, điếc à?" Tên đầu trọc vì đã quen thói hống hách nên tự nhiên không coi Tưởng Phi ra gì. Bọn họ là đệ tử đại môn phái, những người từ bên ngoài đến dù thực lực mạnh hơn cũng sẽ phải khúm núm vì sợ chọc giận thế lực sau lưng hắn. Vì vậy, gã đầu trọc này dù biết thực lực của mấy người Tưởng Phi đều cao hơn mình nhưng cũng chẳng thèm để tâm.
"Dám nói chuyện với ta như vậy? Ngươi cũng xứng!" Tưởng Phi hừ lạnh một tiếng, rồi đột nhiên vung tay, một luồng cương khí quét tới!
Chỉ là một tên tu vi Nguyên Anh Kỳ mà cũng dám gào thét trước mặt Tưởng Phi, đúng là chán sống rồi.
"Mày dám đánh tao?!" Tên đầu trọc hiển nhiên không ngờ Tưởng Phi lại ra tay thẳng thừng như vậy. Dù sao hắn cũng quen làm mưa làm gió nhờ có sư môn chống lưng. Nhưng Tưởng Phi nào có quan tâm, đừng nói sau lưng hắn chỉ là một trong những đại môn phái của Thái Bạch Tinh, cho dù là Tứ Đại Gia Tộc thì Tưởng đại gia cũng chưa chắc đã nể mặt đâu!
"Bốp!" Đòn tấn công của Tưởng Phi làm sao một tên nhóc Nguyên Anh Kỳ có thể né được? Luồng cương khí chuẩn xác đánh trúng ngực tên đầu trọc.
"Phụt..." Cùng với một ngụm máu tươi phun ra, tên đầu trọc còn chưa kịp kêu thảm đã rơi thẳng từ trên mây xuống, phi kiếm dưới chân hắn cũng mất kiểm soát mà rơi xuống đất.
"Rầm!" Tên đầu trọc ngã mạnh xuống đất. Tưởng Phi quả thực không làm hắn bị thương, vì tên này chết thẳng cẳng rồi!
"Vút!" Đỉnh đầu của gã đầu trọc nứt ra, một luồng Nguyên Anh bắn vọt ra. Nguyên Anh của tên này đã bỏ chạy. Dù sao cũng là cao thủ Nguyên Anh Kỳ, Tưởng Phi lại không ra tay quá độc ác, nên tuy xác thịt đã chết nhưng Nguyên Anh đã trốn thoát thành công.
Có điều, chỉ là một tên Nguyên Anh Kỳ, dù Nguyên Anh có chạy thoát thì tỉ lệ đoạt xá trùng sinh cũng không lớn.
"Xong rồi! Xong rồi! Phen này gặp họa lớn rồi..." Lô Bỉnh Nguyên lẩm bẩm, vẻ mặt đầy lo lắng.
"Này, cậu chưa thấy người pro bao giờ hay sao mà xoắn hết cả lên thế?" Bella đứng bên cạnh liếc mắt một cái. Đối với Tưởng Phi mà nói, xử lý một tên như vậy thì có gì mà gọi là gặp họa chứ?