Sau khi xử lý Jack, nhóm Nguyệt Linh Cơ tiếp tục tiến đến đầu mối then chốt tại khu vực hạch tâm của tinh hệ. Tuy nhiên, lúc này lao tới trung tâm không chỉ có mỗi nhóm của họ. Ở một phía khác, tuy Cole đang giao chiến với Tứ trưởng lão của Tiêu gia, nhưng cả hai đã dịch chuyển ra căn cứ bên ngoài tinh hệ. Hai người họ có thể thoải mái quyết đấu, nhưng Tiêu Văn Long và Tiêu Văn Hổ thì không còn ai cản trở. Hai người này chớp thời cơ lao thẳng đến trung tâm điều khiển.
"Ca, xem ra công đầu phen này thuộc về chúng ta rồi!" Tiêu Văn Hổ vừa đi vừa cười nói.
"Đừng chủ quan, biết đâu ở đây vẫn còn cao thủ trấn giữ!" Tiêu Văn Long nhắc nhở.
"Ừm! Cũng phải, chúng ta vẫn nên cẩn thận một chút thì hơn." Tiêu Văn Hổ gật đầu.
Tuy Tiêu Văn Long và Tiêu Văn Hổ đều chỉ có thực lực Đại Thừa Kỳ, nhưng những vũ khí phòng ngự tự động thông thường không thể nào làm họ bị thương. Mấy cánh cổng ngăn chặn đối với hai người họ cũng chẳng khác gì giấy mỏng. Vì vậy, khi không có cao thủ cấp cao cản đường, cả hai tiến vào như chốn không người.
Hơn mười phút sau, hai anh em Tiêu Văn Long và Tiêu Văn Hổ đã dẫn đầu đến trước cửa chính của trung tâm điều khiển.
"Ca! Ra tay chứ?" Tiêu Văn Hổ hỏi.
"Làm thôi! Mấy nhà khác chắc cũng sắp đến rồi!" Tiêu Văn Long hít sâu một hơi nói.
"Được!" Tiêu Văn Hổ gật đầu, sau đó triệu hồi Bản Mệnh Phi Kiếm của mình, một luồng kiếm cương chém thẳng vào cánh cửa lớn của trung tâm điều khiển.
"Rầm!" Cánh cửa vốn đang đóng chặt của trung tâm điều khiển bị kiếm cương chém nát tươm. Loại hợp kim cấp này tuy rất kiên cố, nhưng đối mặt với đòn tấn công của cao thủ Đại Thừa Kỳ, chúng vẫn yếu ớt như tờ giấy.
"Tứ đệ, không chừa một mống!" Sau khi cửa bị phá, Tiêu Văn Long nói với em trai mình.
"Em biết rồi!" Tiêu Văn Hổ gật đầu. Hắn cũng hiểu rằng khi đối mặt với kẻ địch không rõ lai lịch, sự tò mò thường sẽ giết chết chính mình, diệt sạch kẻ địch mới là an toàn nhất.
"Giết!" Theo một tiếng hét lớn, anh em nhà họ Tiêu liền xông vào bên trong trung tâm điều khiển.
"Chết tiệt! Bọn chúng xông vào rồi!" Nhóm người chơi bên trong trung tâm điều khiển có chút hoảng loạn. Bọn họ vốn nghĩ rằng cử ra ba người chơi cấp sao là có thể chặn được kẻ địch, ai ngờ vẫn bị người ta đánh tới tận sào huyệt!
"A!"
"Toang rồi!"
Theo từng tiếng kêu thảm thiết, những người chơi bình thường này làm sao là đối thủ của Tiêu Văn Long và Tiêu Văn Hổ. Khi họ lái chiến hạm thì có lẽ còn có thể quần nhau một trận với các tu giả, nhưng bây giờ cận chiến tay đôi, họ lại không có vật dẫn cao cấp, nên chỉ có thể mặc người chém giết.
"Vút!" Ngay lúc hai anh em nhà họ Tiêu đang tha hồ gặt hái mạng người, bất ngờ một tia sáng lạnh lẽo lóe lên từ bên sườn.
"Á!" Tiêu Văn Hổ kinh hô một tiếng, mạn sườn của hắn bị một lưỡi dao sắc bén sượt qua, tuy không phải vết thương chí mạng nhưng cũng đã thấy máu!
"Thằng khốn! Dám nấp trong bóng tối đánh lén!" Tiêu Văn Hổ giận dữ. Thực lực của đối thủ cũng ở khoảng Đại Thừa Kỳ, chỉ là gã này cứ lẩn khuất trong đám đông nên không bị hai anh em họ chú ý. Bây giờ gã đột ngột ra tay, nếu không phải nền tảng của Tiêu Văn Hổ đủ vững chắc, nhát kiếm này đã lấy đi nửa cái mạng của hắn rồi.
"Chết tiệt! Thế mà không giết được gã này!" Tên người chơi đánh lén thầm thấy tiếc nuối. Hắn thấy thực lực của hai người trước mắt cũng không hơn mình là bao, nếu có thể đánh lén hạ được một người, người còn lại sẽ dễ xử lý hơn. Kết quả lần này lại bị đối phương né được, nếu một chọi hai thì hắn chẳng có mấy phần thắng.
Thực ra cũng là do tên người chơi này nghĩ nhiều rồi. Kể cả hắn có xử lý được một đối thủ, hắn cũng không thể nào là đối thủ của một tu giả chân chính. Sức mạnh mà người chơi có được thông qua vật dẫn dù sao cũng không phải là sức mạnh thực sự của bản thân. Chỉ dựa vào việc tung skill để tấn công, bọn họ không thể nào đánh thắng được đối thủ cùng cấp, huống hồ đối thủ của hắn còn là một tu giả cao tay về võ kỹ.
"Kẻ bỉ ổi, chịu chết đi!" Tiêu Văn Hổ nổi giận đùng đùng, cầm kiếm xông tới, mũi kiếm chĩa thẳng vào yếu huyệt của tên người chơi này!
Tên người chơi đó thấy Tiêu Văn Hổ đâm một kiếm tới, vội vàng vung đoản kiếm trong tay lên đỡ. Nhưng Tiêu Văn Hổ cổ tay khẽ lật, bảo kiếm vẽ nên một đóa kiếm hoa, mũi kiếm lách qua đoản kiếm của đối phương rồi thuận thế kéo vào, chém chính xác lên cổ tay của tên người chơi đó.
"A!" Theo một tiếng hét thảm, đoản kiếm của tên người chơi rơi xuống đất. Hắn vội vàng lùi lại hai bước, ôm lấy cổ tay bị thương, kinh ngạc nhìn Tiêu Văn Hổ.
"Yếu thế?" Tiêu Văn Hổ cũng sững sờ. Hắn tuy biết bọn này chỉ có sức mạnh suông, kỹ pháp cực kém, nhưng không ngờ lại phế vật đến mức này, chịu không nổi một chiêu trước mặt tu giả cùng cấp.
"Chết đi!" Đối thủ quá yếu, Tiêu Văn Hổ cũng lười đấu tiếp, dứt khoát vung kiếm quét ngang, chém thẳng vào đầu của tên người chơi!
"Á! Ngươi!" Trong lúc bối rối, tên người chơi chỉ đành hoảng hốt né tránh, nhưng về thân pháp, hắn càng không linh hoạt bằng Tiêu Văn Hổ. Vì vậy, né đông né tây một hồi, không những không cắt đuôi được Tiêu Văn Hổ mà ngược lại còn bị dồn vào đường cùng.
"Tao liều mạng với mày!" Hết cách, tên người chơi này chỉ có thể liều mạng. Hắn không giống loại nhà giàu như Jack, vật dẫn Đại Thừa Kỳ này là hắn phải rất vất vả mới có được, nên nếu không phải vạn bất đắc dĩ, hắn không nỡ vứt bỏ.
"Tự tìm đường chết!" Tiêu Văn Hổ thấy gã kia lại chủ động xông lên, trong lòng không khỏi cười lạnh.
"Bốp! Phụt!" Tên người chơi xông lên, đấm thẳng vào ngực Tiêu Văn Hổ, nhưng bị đối phương nghiêng người né được. Né xong đòn tấn công, Tiêu Văn Hổ biến đổi bộ pháp, đã lướt ra sau lưng tên người chơi. Ngay sau đó, Tiêu Văn Hổ quay người vung kiếm, kiếm quang quét ngang, tên người chơi còn chưa kịp phản ứng thì đầu đã lìa khỏi cổ!
"Xoẹt! Xoẹt! Xoẹt!" Trường kiếm trong tay Tiêu Văn Hổ múa lên, sau từng đường kiếm quang, thi thể của tên người chơi cũng bị phanh thây. Vì chưa từng gặp loại đối thủ này, nếu không khiến hắn chết hoàn toàn, Tiêu Văn Hổ vẫn không yên tâm.
Ngay khi Tiêu Văn Hổ chém giết xong tên người chơi Đại Thừa Kỳ này, Tiêu Văn Long bên cạnh cũng gần như hoàn thành công việc của mình. Những người chơi khác trong trung tâm điều khiển lúc này cũng đã chết gần hết.
"Chậc! Bị cướp công đầu mất rồi!" Đúng lúc này, Nguyệt Linh Cơ vừa kịp đuổi tới. Thấy kẻ địch trong trung tâm điều khiển đã chẳng còn lại mấy mống, nàng và hai vị chấp sự bên cạnh vội vàng ra tay, coi như cũng vớt vát được chút công tích.
"Chúc mừng hai vị ca ca đã lập công đầu nhé!" Nguyệt Linh Cơ nói với giọng hơi chua chát. Tuy xuất thân từ Tà Giáo, nhưng lúc này họ dù sao cũng là đồng minh, hơn nữa tứ đại gia tộc và Tâm Nguyệt Thần Giáo cũng có mối quan hệ chằng chịt, nên Nguyệt Linh Cơ đối với người của tứ đại gia tộc cũng không căm ghét như với người của Vũ Anh Điện.
"Nguyệt thiếu chủ khách khí rồi." Hai anh em nhà họ Tiêu tỏ ra vô cùng khiêm tốn. Tuy là đồng minh, nhưng đám người Tà Giáo này chuyện gì cũng dám làm, nên nếu có thể không đắc tội thì hai người họ tuyệt đối không muốn trở mặt với đối phương...