"Được thôi, chuyện đã đến nước này, ta chỉ có thể nói ngươi thành công rồi đấy." Tưởng Phi thở dài, hắn thật sự không phải loại người phủi tay chối bỏ trách nhiệm, tuy nhiên chuyện thành ra thế này cũng không phải ý muốn của hắn, nhưng làm một người đàn ông, trách nhiệm cần gánh vác thì Tưởng Phi vẫn phải gánh.
"Ta liền biết ánh mắt của ta không bao giờ sai mà." Thư Thú Nữ Hoàng mỉm cười duyên dáng nói với Tưởng Phi.
"Bây giờ có thể nói cho ta biết tên ngươi không?" Khi Tưởng Phi hỏi câu này, chính hắn cũng cảm thấy xấu hổ, hai người đã chiến đấu kịch liệt ba ngày ba đêm, vậy mà hắn đến giờ còn không biết tên người ta.
"Tên của ta ư..." Thư Thú Nữ Hoàng đột nhiên trầm ngâm một chút, đến chính nàng cũng suýt quên mất tên mình, dù sao từ khi đăng cơ trở thành Nữ Hoàng đến nay, không còn ai dám gọi tên thật của nàng nữa, cho nên cái danh hiệu này đã quá nhiều năm không dùng.
"Ừm!" Tưởng Phi kiên nhẫn chờ đợi câu trả lời.
"Ta gọi Phượng Linh, ngươi có thể gọi ta Linh Nhi." Lúc này Phượng Linh còn đâu nửa điểm uy nghi Nữ Hoàng, rõ ràng là một cô gái nhỏ bé, đáng yêu. Nàng nhu thuận vùi vào lòng Tưởng Phi, ngón trỏ còn như có như không vẽ nên những vòng tròn trên lồng ngực hắn.
"Được rồi, Linh Nhi, trước tiên nàng nói nàng là tộc gì vậy?" Tưởng Phi hỏi, trước đó Thư Thú Nữ Hoàng tuy có đề cập đến chủng tộc của nàng, nhưng lúc đó Tưởng Phi đang dưới tác dụng của dược vật, còn nghĩ được gì nhiều nữa chứ.
"Nhạc Trạc." Phượng Linh đáp.
"Nhạc Trạc?" Tưởng Phi chưa từng nghe qua chủng tộc này bao giờ, tuy hắn đã đọc qua một ít tài liệu lịch sử của Ngũ Phương Thiên Địa, nhưng cũng không hề dính dáng đến thông tin về tộc Nhạc Trạc.
"Nhạc Trạc là một chi của Phượng Tộc, chuyên trách quản lý Thần Ngục." Phượng Linh đáp.
"Có ý gì?" Tưởng Phi vẫn chưa hiểu gì sất, chuyện Nhạc Trạc lệ thuộc Phượng Tộc thì hắn lý giải, thế nhưng Thần Ngục rốt cuộc là cái quái gì vậy?
"Thời Thượng Cổ, Long tộc thống trị Ngũ Phương Thiên Địa, chuyện này ngươi biết chứ?" Phượng Linh hỏi ngược lại.
"Ừm! Cái này ta biết." Tưởng Phi gật đầu, hắn hiện tại cũng là Thánh Quân Long tộc, nếu ngay cả điều này cũng không biết, vậy thì quá mất mặt.
"Long tộc vô cùng kiêu ngạo, khinh thường việc kết giao thông gia với vạn tộc, nhưng trong đó có một ngoại lệ, hắn gọi là Ứng Long." Phượng Linh nói đến đây, Tưởng Phi lập tức liền tỉnh táo tinh thần, bởi vì nói đến thì Ứng Long chính là lão tổ tông của hắn.
Lúc trước nếu không phải nhờ một phần vạn huyết mạch Ứng Long này, Tưởng Phi đã không thể tiến vào Long tộc, càng đừng đề cập đến những kỳ ngộ sau này.
"Ứng Long khác biệt với các Long tộc khác, hắn dường như không có khái niệm thân phận đẳng cấp gì, cho nên giao du thân thiết với rất nhiều mỹ nữ các chủng tộc." Phượng Linh mặc dù nói rất khéo léo, nhưng ai cũng nghe rõ ràng, đó chính là vị Ứng Long đại gia này rất giỏi tán gái.
Phải biết thời Thượng Cổ Long tộc là kẻ thống trị tuyệt đối, bọn họ chỉ cần vẫy tay, vậy thì các cô gái của các tộc khác còn không điên cuồng lao đến như thiêu thân sao? Cho nên Ứng Long tán gái phải gọi là thuận buồm xuôi gió hết sức.
"Ừm!" Tưởng Phi gật đầu, điểm này hắn cũng có thể hiểu được, nếu Ứng Long cũng giống như các Long tộc khác, coi thường các tộc, kiên quyết không thông hôn với các tộc, thì trên Địa Cầu cũng không có hàng tỷ hậu duệ của Rồng.
"Chính vì Ứng Long cởi mở, sau đó mới có Phượng Hoàng nhất tộc, Phượng Tộc chia làm ngũ sắc, màu đỏ là Phượng, màu vàng là Uyên Thu, màu xanh là Loan, màu trắng là Hộc, còn màu tím chính là chúng ta Nhạc Trạc." Phượng Linh giải thích.
"Ra là vậy." Tưởng Phi gật đầu, trong lòng âm thầm nghĩ vị lão tổ tông này của mình đúng là siêu năng suất luôn.
"Long tộc kiêu ngạo tự nhiên không muốn thừa nhận sự tồn tại của chúng ta, nhưng chúng ta dù sao cũng có huyết mạch Long tộc, sau đó liền trở thành người đại diện của Long tộc, phụ trách chưởng quản các tộc." Phượng Linh tiếp tục nói.
"Đã muốn chưởng quản các tộc, vậy Phượng Tộc người nhất định rất nhiều rồi?" Tưởng Phi hỏi.
"Mỗi một chi nhánh đều là truyền thừa đơn độc." Phượng Linh lắc đầu.
"Duy nhất một dòng? Vậy bốn tộc Phượng còn lại đâu?" Tưởng Phi hiếu kỳ hỏi.
"Loan Phượng âm mưu phản kháng Long tộc, bị Long tộc tiêu diệt, Uyên Thu tiếp tục chính sách tàn bạo của Long tộc, bị một Hung thú thích khách ám sát, còn Hộc thì bặt vô âm tín." Phượng Linh lắc đầu.
"Cho nên hiện tại chưởng quản Vạn Thú cũng là nàng?" Tưởng Phi hỏi.
"Đúng vậy, ta từ khi tám vạn năm trước lên ngôi đến nay vẫn chưởng quản Thú tộc." Phượng Linh nói.
"Đúng rồi, Thần Ngục rốt cuộc là cái quái gì vậy?" Tưởng Phi hỏi.
"Thần Ngục, đúng như tên gọi, chính là ngục giam giam giữ Thần, nói trắng ra cũng là nơi Long tộc giam giữ những cao thủ các tộc không nghe lời." Phượng Linh giải thích.
"Ra là vậy." Theo lời giải thích của Phượng Linh, Tưởng Phi cũng dần dần hiểu rõ chuyện gì đang xảy ra.
Hóa ra Ngũ Phượng cùng nhau chấp chưởng Vạn Thú các tộc, năm người phân công không giống nhau, trong đó Nhạc Trạc địa vị thấp nhất, cũng là kẻ coi ngục, nhưng về sau Ngũ Phượng trong đó tứ phượng đều chẳng ai có kết cục tốt đẹp, kẻ chết, người bỏ trốn, tất cả đều thất bại thảm hại. Cuối cùng ngược lại là Nhạc Trạc có địa vị thấp nhất lại trở thành Chúa Tể Vạn Thú, sau đó một mực truyền đến Phượng Linh nơi này.
"Vậy tiếp theo nàng có tính toán gì?" Tưởng Phi hỏi.
"Đã gả cho chàng, vậy thiếp đều nghe theo chàng." Phượng Linh mỉm cười duyên dáng.
"Ách... Được rồi." Tưởng Phi gật đầu, tuy nhiên chuyện ngủ với Phượng Linh là một ngoài ý muốn, nhưng bất kể nói thế nào, Vạn Thú Sơn coi như đã bị hắn thu phục gọn gàng. Cứ như vậy, thế lực của hắn lại lớn mạnh thêm không ít.
"Thánh Quân, chàng nhìn này." Ngay lúc này, Phượng Linh đột nhiên đưa một viên châu màu đỏ đến trước mặt Tưởng Phi.
"Đây là cái gì?" Có bài học xương máu từ viên đá quý màu tím, Tưởng Phi lần này cũng không dám tùy tiện kiểm tra nữa.
"Đồ tốt, chàng cứ mang theo bên người là được." Phượng Linh đột nhiên mặt đỏ bừng, cũng không giải thích cho Tưởng Phi, cứ thế trực tiếp đặt nó lên giữa trán hắn.
"A!" Tưởng Phi cảm thấy giữa trán nóng rực, mặc dù biết Phượng Linh rất không có khả năng hại hắn, nhưng vẫn bị giật mình.
Theo bản năng sờ thử lên trán, Tưởng Phi không sờ thấy gì cả, nhưng cảm giác nóng bỏng ở giữa trán vẫn hết sức rõ ràng.
"Thánh Quân chàng nhìn!" Phượng Linh cũng không biết từ đâu lấy ra một cái gương, sau đó đặt trước mặt Tưởng Phi.
"Ừm?!" Tưởng Phi sững sờ, giữa trán hắn vốn là ba đạo vân nước tỉ mỉ, nếu không nhìn kỹ rất khó nhận ra. Đây là lúc trước hắn ở Hồng Thạch Tinh, bị một đám cá quái nhận làm Lĩnh Chủ lúc lưu lại, tuy không có tác dụng gì, nhưng lại thêm một phần "Thú tính" vào huyết mạch của hắn.
Nhưng bây giờ, giữa trán Tưởng Phi đã không còn vân nước, mà chính là một trang sức hình ngọn lửa màu tím.
"Đây là cái gì?" Tưởng Phi hỏi, lúc này cảm giác nóng rực đó đã bắt đầu biến mất.
"Người ta tặng chàng tiểu lễ vật." Giọng Phượng Linh rất thấp, gần như muỗi kêu, đồng thời mặt nàng đã đỏ bừng như máu nhuộm.
"Thật sự rất kỳ lạ." Tưởng Phi lắc đầu, nhưng ngay lúc này, hắn cảm giác đầu ù một tiếng, một làn sóng lớn thông tin đột nhiên tràn vào tâm trí hắn.
"Trời đất ơi, lại là truyền thừa trí tuệ!" Tưởng Phi không còn xa lạ gì với thứ này, Hung Thú Nhất Tộc bao gồm Long tộc đều thông qua phương thức này để truyền lại thông tin, cho nên bọn họ vừa sinh ra đã có thể sở hữu nhiều năng lực, chẳng cần học hỏi sau này. Tuy không biết viên châu đỏ mà Phượng Linh đặt lên là gì, nhưng Tưởng Phi có thể khẳng định, những thông tin này nhất định có liên quan đến viên châu đó...