Sau khi đưa cả Aisha và Lana vào không gian truyền thừa, Tưởng Phi liền ở lại chỗ của Hàn Thiên Vũ. Hắn dự định đợi sau khi chuyện của Aisha và Lana được giải quyết xong xuôi mới rời đi.
Tưởng Phi ở lại sao Tân Hoa Hạ chớp mắt đã mười ngày, nhưng linh hồn của Aisha và Lana vẫn không được tự do như hắn dự liệu. Xem ra sức sống của sinh vật trong Không gian Gamma mạnh hơn một chút so với Tưởng Phi dự đoán trước đó.
"A Phi, sẽ không có chuyện gì chứ?" Gương mặt Hàn Thiên Vũ lộ rõ vẻ lo lắng, dù sao chuyện này liên quan đến tính mạng của hai người vợ và các con của hắn.
"Yên tâm đi, không sao đâu." Tưởng Phi trấn an Hàn Thiên Vũ.
"Vậy được rồi, huynh đệ, tất cả nhờ vào cậu!" Hàn Thiên Vũ gật đầu, lúc này hắn chỉ có thể chọn tin tưởng Tưởng Phi.
"Vâng! Vũ ca, em đảm bảo các chị dâu nhất định sẽ bình an trở về." Tưởng Phi cười nói.
"Vậy thì tốt! Cậu tu luyện đi, anh không làm phiền cậu nữa." Hàn Thiên Vũ gật đầu, tuy vẫn còn chút bất an trong lòng nhưng hắn không muốn làm phiền Tưởng Phi thêm.
Ngay sau khi Hàn Thiên Vũ rời đi không lâu, Tưởng Phi nhíu mày, bởi vì hắn cảm nhận được một luồng khí tức cường giả, hơn nữa luồng khí tức này đang nhắm thẳng vào hắn.
"Tìm mình sao? Rốt cuộc là ai?" Trong lúc Tưởng Phi còn đang nghi hoặc, luồng khí tức kia đã đến rất gần, và hắn còn cảm thấy nó rất quen thuộc. Một lát sau, hắn đã nhận ra thân phận của đối phương.
"Sư phụ?" Tưởng Phi đứng dậy đi ra ngoài, kết quả chưa đi được hai bước, người đó đã xuất hiện ngay trước mặt hắn.
Vẫn là chiếc áo khoác đen nhánh, vẫn là gương mặt ấy, người đến chính là sư phụ của Tưởng Phi, đạo tặc Tirion!
"Ha ha ha, tiểu tử, lâu rồi không gặp!" Tirion cười nói.
"Sư phụ, người đúng là thần long thấy đầu không thấy đuôi, bình thường con muốn gặp người cũng khó, sao hôm nay lại có thời gian đến tìm con vậy?" Tưởng Phi tò mò hỏi.
"Cũng không có chuyện gì lớn, chỉ là nhớ cậu nên ghé qua thăm một chút!" Tirion bước tới vỗ vai Tưởng Phi.
"Hì hì, sư phụ, lão nhân gia người dạo này thế nào ạ?" Tưởng Phi hỏi.
"Vẫn ổn, chỉ là hơi cô đơn một chút." Tirion đáp.
"Vậy vết thương trên người người sao rồi ạ?" Tưởng Phi hỏi, trước đó Tirion đã bị khu vực an toàn của "người chơi" làm bị thương.
"Không sao rồi." Tirion xua tay, và Tưởng Phi cũng thực sự không cảm nhận được dấu hiệu bị thương nào trên người ông.
"Vậy thì tốt quá! Sư phụ không sao là con yên tâm rồi." Tưởng Phi cười nói.
"Đúng rồi, nghe nói chỗ cậu dạo này náo nhiệt lắm à!" Tirion vừa cười vừa nói.
"Vâng ạ, không biết tại sao Hoàng đế của Đế Quốc đột nhiên cách chức của con, sau đó còn muốn tự ý xuất binh tấn công Quân đoàn Vasari, may mà chuyện này đã bị con ngăn lại." Tưởng Phi không hề giấu giếm Tirion, dù sao chuyện này cũng gần như ai cũng biết.
"Ừm! Vậy cậu định xử lý vị hoàng đế đó thế nào?" Tirion hỏi.
"Tạm thời con không định xử lý ông ta, dù sao ông ta cũng thân bất do kỷ, chuyện này không thể trách ông ta được." Tưởng Phi thật sự không có ý định xử lý Jupeter. Mặc dù ban đầu hắn từng có suy nghĩ đó, nhưng sau khi Hàn Thiên Vũ từ chối lên ngôi Hoàng đế, hắn đã từ bỏ ý định này.
Nói cho cùng, Jupeter làm Hoàng đế của Đế Quốc này cũng khá tốt, lại rất cung kính với Tưởng Phi, ông ta rất hiểu rõ thân phận của mình. Lần này chẳng qua là bị Johan tẩy não, nên cũng không thể trách ông ta.
Đối với việc Jupeter hạ chiếu thoái vị, Tưởng Phi đã cho người nhắn lại với ông ta, ý là cứ yên tâm làm Hoàng đế của mình, chỉ cần trong thâm tâm ông ta không muốn hại Tưởng Phi, thì Tưởng Phi tuyệt đối sẽ không bỏ rơi ông ta.
Sau khi nhận được tin từ Tưởng Phi, Jupeter cảm động đến rơi nước mắt. Tuy vị Hoàng đế này chỉ là bù nhìn, nhưng vì Tưởng Phi không thích can thiệp vào chính sự của Đế Quốc, nên quyền hành của Jupeter thực ra rất lớn. Quyền lực của toàn bộ Đế Quốc hiện được chia làm hai phần, binh quyền đều nằm trong tay Tưởng Phi, còn các vấn đề hành chính thì về cơ bản đều giao cho Jupeter, cho nên nếu Tưởng Phi cho cơ hội, Jupeter cũng không muốn thoái vị.
Nhưng vì Jupeter đã hạ chiếu thư thoái vị, nên toàn bộ Đế Quốc vũ trụ lại diễn ra một màn kịch quần thần khẩn cầu. Tất cả mọi người đều yêu cầu Jupeter thu hồi mệnh lệnh, ai nấy đều khen ngợi Jupeter hết lời, cứ như thể không có hắn thì cả Đế Quốc vũ trụ sẽ sụp đổ vậy. Cuối cùng, Jupeter đành phải "miễn cưỡng" một lần nữa đăng cơ làm Hoàng đế của Đế Quốc vũ trụ.
Đối với chuyện Jupeter thoái vị rồi lại phục vị, toàn bộ giới cao tầng của Đế Quốc không ai không hiểu, vở kịch này hoàn toàn là diễn cho dân chúng bên dưới xem.
Nhưng dù sao đi nữa, Đế Quốc vũ trụ đã trở lại bình thường, cả quốc gia lại một lần nữa vận hành.
"Được! Cậu đúng là có tấm lòng rộng rãi, điểm này đến ta cũng thấy không bằng!" Tirion gật đầu sau khi nghe Tưởng Phi kể lại.
"Sư phụ, người đã đến rồi, vậy con sẽ ở đây chơi với người mấy ngày nhé?" Tưởng Phi hỏi.
"Thôi, không cần đâu!" Tirion xua tay, rồi nói với Tưởng Phi: "Ta còn có chút chuyện, lát nữa phải đi ngay."
"Sư phụ, chuyện của người có cần con giúp không ạ?" Tưởng Phi hỏi.
"Ừm..." Tirion suy nghĩ một lúc rồi nói với Tưởng Phi: "Tạm thời không cần, nếu cần ta sẽ báo cho cậu!"
"Vâng! Đến lúc đó đệ tử nhất định sẽ dốc sức tương trợ!" Tưởng Phi cười nói.
Sau khi trò chuyện thêm vài câu, Tirion liền rời đi. Chỉ là lúc ông quay người rời đi, khóe miệng nhếch lên một nụ cười khó hiểu, mà Tưởng Phi lại hoàn toàn không hay biết gì.
Sau khi ở lại sao Tân Hoa Hạ thêm mười mấy ngày, Tưởng Phi đang tu luyện thì đột nhiên mở mắt, bởi vì hắn cảm nhận được một sự khác thường trong không gian truyền thừa.
Ngay từ khi Tưởng Phi vô tình bắt được "người chơi" đầu tiên, hắn đã có thể cảm nhận được sự ràng buộc mơ hồ giữa linh hồn đó và một thế giới khác. Chỉ là loại ràng buộc này hắn không nhìn thấu, cũng không chạm tới được, muốn nghiên cứu cũng không biết bắt đầu từ đâu.
Mà vừa rồi, sự ràng buộc giữa Aisha, Lana và Không gian Gamma đột nhiên bị cắt đứt. Tưởng Phi gần như có thể khẳng định, cơ thể của hai người họ ở Không gian Gamma đã chết!
Tuy trước đó Tưởng Phi cũng đã bắt không ít linh hồn của "người chơi", nhưng những người đó hầu hết đều thông qua con đường bình thường, sử dụng thiết bị của đội ngũ phát triển để vào "game". Sau khi thể xác của họ trở thành người thực vật, người thân vì muốn kiện đội ngũ phát triển nên đương nhiên sẽ không để những người thực vật này chết đi, vì vậy đều đưa đến bệnh viện để duy trì hơi thở cuối cùng.
Còn những linh hồn sứ đồ như Johan tuy cũng bị giam giữ, nhưng bọn họ cũng có người nhà ở Không gian Gamma, trong thời gian ngắn cơ thể cũng sẽ không dễ dàng chết đi. Chỉ có hai chị em Aisha, họ ở Không gian Gamma đều nương tựa vào nhau mà sống, cho nên bây giờ khi linh hồn bị bắt đi, bên kia hoàn toàn không ai phát hiện họ đã trở thành người thực vật. Vì vậy sau một thời gian, cơ thể của hai người cũng liền hương tiêu ngọc vẫn...