Hoảng quá, Tưởng Phi vội vàng kiểm tra tình trạng cơ thể mình. Nhưng dù cho hắn đã kích hoạt Tử La Lan Chi Nhãn để soi xét ở cấp độ vi mô, cơ thể hắn vẫn không có chút dị thường nào.
"Tình hình gì đây?" Tưởng Phi cau mày, tia sáng đỏ này cứ như là ảo ảnh vậy, ngoài việc bám vào người hắn và khiến miếng ngọc bội có phản ứng ra thì dường như chẳng có tác dụng nào khác.
"Cậu đang tìm tôi à?" Bất chợt, một giọng nói vang lên trong đầu Tưởng Phi.
"Ai!?" Vốn dĩ thần kinh đang căng như dây đàn, Tưởng Phi giật nảy mình.
Về lý mà nói, với thực lực của Tưởng Phi thì hắn không cần phải kinh ngạc đến thế, nhưng vấn đề là tình hình bây giờ khác hẳn. Hắn đang bị Bá Đa Lộc kia lây nhiễm, không biết chuyện gì sẽ xảy ra, nên chỉ cần có chút gió thổi cỏ lay là Tưởng Phi sẽ trở nên cảnh giác tột độ.
"Cậu truy lùng tôi lâu như vậy, lẽ nào còn không biết tôi là ai?" Giọng nói kia cười nói.
"Tôi đếch cần biết cậu là ai, đây là địa bàn của tôi, cút mau!" Tưởng Phi cố tình tỏ vẻ tức giận. Hắn hiện giờ vẫn chưa nắm rõ năng lực của Bá Đa Lộc, nên tốt nhất là không nên đối đầu trực diện.
"Không phải cậu đến tìm tôi à?" Giọng nói kia ngẩn ra.
"Tìm cái quái gì! Toàn bộ Ngũ Phương Thiên Địa này đều là địa bàn của tôi, biến nhanh lên!" Tưởng Phi giả vờ tỏ ra cực kỳ cục súc.
"Ha ha, cậu nhóc này vận khí cũng ghê thật, lại độc chiếm được cả một phó bản lớn thế này, chả trách không cho phép người khác nhúng tay vào!" Giọng nói kia cười cười, rõ ràng đã bị Tưởng Phi lừa.
"Biết rồi thì còn không biến đi? Nơi này không chứa chấp người chơi thứ hai!" Tưởng Phi gằn giọng.
"Sao cậu tìm được tôi?" Giọng nói kia cười hỏi.
"Lúc trước làm Quest, tôi nhận được một cái 'radar dò người chơi', có thể định vị tọa độ của người chơi gần đây. Thế nên cậu tốt nhất là ngoan ngoãn biến đi, nếu không đừng trách tôi không khách khí!" Tưởng Phi bịa đại một lý do.
"Vậy à..." Giọng nói kia im lặng một lát, rồi mới lẩm bẩm: "Sớm biết cậu không phải đến tìm mình, mình đã chẳng tốn công ẩn nấp làm gì."
"Mau biến khỏi người tôi ngay!" Tưởng Phi ra lệnh.
"Đừng sợ, tôi chỉ bám vào người cậu một lát thôi, cũng có làm gì cậu đâu, căng thẳng thế làm gì?" Giọng nói kia hỏi.
"Nhảm nhí, tôi mà bám vào người cậu xem cậu có căng thẳng không!" Tưởng Phi trợn mắt.
"Ha ha ha ha, cũng phải!" Giọng nói kia cười lớn, rồi một tia sáng đỏ lóe lên, hắn tách ra khỏi người Tưởng Phi, sau đó hóa thành một người đàn ông khoảng hơn hai mươi tuổi đứng trước mặt hắn.
"Này! Đừng cười nữa, cậu tên gì?" Tưởng Phi hỏi.
"Tôi tên Bá Đa Lộc!" Người kia đáp.
"Quả nhiên là ngươi!" Tưởng Phi thầm nghĩ, rồi nói với Bá Đa Lộc: "Tôi là Amun, phó bản này là do tôi phát hiện trước, cậu đi nhanh đi."
Lần này, Tưởng Phi không chút khách khí lôi tên "người chơi đại gia" mà mình gặp trước đó ra làm lá chắn.
"Vãi! Anh chính là Amun à!" Bá Đa Lộc quả nhiên đã nghe qua cái tên này, Amun khá nổi tiếng trong giới game thủ của không gian Gamma.
"Cậu nghe nói về tôi rồi à?" Tưởng Phi hỏi.
"He he, ai mà không biết anh là cao thủ trong game, lại còn là đại gia nữa chứ." Bá Đa Lộc cười nói.
"Biết rồi thì cút nhanh lên, sau này nếu gặp nhau trong game khác, tôi có thể cho cậu chút lợi lộc!" Tưởng Phi cũng là một cao thủ chém gió.
"He he, đại ca Amun, chuyện lợi lộc tính sau đi, một mình ngài chiếm cả cái phó bản lớn thế này, không thấy hơi lãng phí sao?" Bá Đa Lộc cười nói.
"Tôi thích thế!" Tưởng Phi đáp.
"Đúng là Amun có khác, cái khí chất bá đạo này..." Bá Đa Lộc thầm lẩm bẩm, rồi mới nói với Tưởng Phi: "Đại ca Amun, chúng ta thương lượng chút đi, tôi ở trong phó bản này sẽ không làm phiền ngài, cũng không tranh giành tài nguyên của ngài, tôi chỉ ở đây một thời gian thôi, ngài thấy được không?"
Bá Đa Lộc tuy là một sứ đồ dùng hack, nhưng đối mặt với một người chơi đại gia nổi tiếng như Amun, hắn vẫn phải nể mặt vài phần. Đừng nhìn trong game này, nhờ có hack mà hắn có thể mạnh hơn Amun, nhưng vấn đề là sang game tiếp theo thì sao?
Phải biết rằng họ là "người chơi" chứ không phải NPC, một tựa game đối với họ chỉ là một đoạn trải nghiệm ngắn ngủi. Nếu có thể tạo dựng quan hệ tốt với người như Amun, lỡ sau này gặp lại ở game khác, lợi lộc nhận được chắc chắn không ít.
"Rốt cuộc cậu muốn làm gì ở đây?" Tưởng Phi cau mày.
"Ừm..." Bá Đa Lộc suy nghĩ một lúc, nếu không nói thật cho Amun, chắc chắn gã này sẽ không bỏ cuộc. Mặc dù mình có hack, Amun không làm gì được mình, nhưng như vậy sẽ đắc tội với hắn, lỡ sau này gặp lại ở game khác, chưa chắc mình đã có hack hộ thân.
Vì vậy, sau khi cân nhắc, Bá Đa Lộc quyết định tiết lộ một vài thông tin cho Amun.
"Chuyện là thế này, tôi đến đây để tìm một thứ." Bá Đa Lộc nói.
"Tìm thứ gì?" Amun hỏi.
"Một thứ gọi là Cửu Chuyển Tinh Bàn." Bá Đa Lộc không hề giấu giếm, trong game có vô số item, hắn nghĩ Amun chưa chắc đã nghe qua thứ này.
Amun quả thực không biết Cửu Chuyển Tinh Bàn là gì, nhưng người đối diện lại là Tưởng Phi! Hơn nữa, Cửu Chuyển Tinh Bàn đang ở trên người hắn! Cho nên làm sao Tưởng Phi có thể không biết Cửu Chuyển Tinh Bàn là cái gì được?
"Cửu Chuyển Tinh Bàn là cái gì? Cậu cần nó làm gì?" Tưởng Phi lập tức hỏi.
"Chỉ là một item nhiệm vụ thôi." Lần này thì Bá Đa Lộc không nói thật nữa, nhưng dù hắn không nói, Tưởng Phi cũng đoán được tám chín phần!
Rất rõ ràng, kế hoạch của Bá Đa Lộc cũng giống như Tưởng Phi trước đây, hắn định đưa các cao thủ của Ngũ Phương Thiên Địa ra ngoài, sau đó dùng những cao thủ này để đối phó với các "người chơi" khác. Chỉ có điều Bá Đa Lộc không ngờ rằng thông tin của mình đã quá cũ, Cửu Chuyển Tinh Bàn sớm đã rơi vào tay Tưởng Phi.
"Vậy cậu bám vào mấy người phàm này làm gì?" Tưởng Phi dù đã hiểu mục đích của Bá Đa Lộc khi đến Ngũ Phương Thiên Địa, nhưng trong lòng vẫn còn không ít thắc mắc.
"Trốn anh chứ sao." Bá Đa Lộc nhún vai nói.
"Trốn tôi?" Tưởng Phi ngẩn người.
"Tôi cứ tưởng anh đến để truy sát tôi, nên mới trốn vào mấy người không đáng chú ý này, không ngờ vẫn bị anh tìm ra." Bá Đa Lộc bất đắc dĩ nói.
Bởi vì nhóm sứ đồ đã tổn thất sáu người, nên những người còn lại bây giờ đều rất thận trọng. Họ biết Nhà phát triển đang tìm cách loại bỏ mình, nên ai nấy đều hết sức cẩn thận.
Bá Đa Lộc cũng vậy, thực ra ngay khi "người chơi" Tưởng Phi vừa đến thị trấn này, hắn đã phát hiện ra. Vốn dĩ gã này đang ký sinh trên người Khoát Hải, kết quả Tưởng Phi vừa tới, hắn lập tức sợ hãi chạy sang người Tần đại ca, ai ngờ lại chọn nhầm một tên xui xẻo.
Sau khi liên tục đổi mấy vật chủ, hắn lại phát hiện những người phàm này ai cũng xui xẻo hơn ai. Vốn định đổi sang một đệ tử không mấy nổi bật của Huyền Băng Thần Giáo để rời khỏi đây, lại còn bị Tưởng Phi tóm được...
ღ Dòng chữ cũ hoá hoa mới ღ