Bên Quang Minh Giáo Đình dọn dẹp chiến trường thế nào, làm sao để đưa Sylvie đã mặc lại quần áo về thành Mộ Quang thì không phải là chuyện Tương Phi cần quan tâm. Dù sao hạt giống cũng đã gieo, còn lúc nào dùng đến thì phải chờ xem sau, nói chung lần này Tương Phi nhặt được cái U Quang Nội Giáp đã là hời to rồi!
Nhìn đồng hồ, sắp đến giờ logout rồi. Một ngày trong game hôm nay quả thật kích thích vãi chưởng, đầu tiên là năm người lẻn vào lãnh địa của công hội mấy vạn người, cuỗm sạch cả kho đồ của họ, sau đó lại đụng phải gián điệp Ma Tộc, cuối cùng còn được xem Boss cấp Quân Chủ choảng nhau, lại còn hôi của được món hời không nhỏ!
Tương Phi hài lòng tìm một chỗ an toàn. Đúng sáu giờ sáng, hắn bị hệ thống đá văng ra khỏi game đúng giờ.
Ăn sáng xong, Tương Phi lại như thường lệ đến trường cho có lệ. Bởi vì sở hữu kỹ năng gian lận vô địch, hắn đã hoàn toàn bỏ qua bài vở ở trường, sở dĩ vẫn ngoan ngoãn đi học chẳng qua là không muốn để bố mẹ phải lo lắng mà thôi!
Khó khăn lắm mới lê lết được đến giờ tan học buổi chiều, Tương Phi vừa bước ra khỏi cổng trường thì xe của Hàn Thiên Vũ đã tới!
"Huynh đệ, lên xe!" Hàn Thiên Vũ hạ cửa kính xe xuống, ló nửa cái đầu ra gọi.
"Lại có chuyện gì thế?" Tương Phi thừa biết Hàn Thiên Vũ không có chuyện gì thì không đời nào tìm đến mình.
"Lần này thật sự không phải tớ có việc!" Hàn Thiên Vũ cười cười, đợi Tương Phi lên xe rồi mới nói tiếp: "Lần này là mấy lão bên chỗ Hải lão tìm cậu, có chuyện tốt đấy!"
"Ồ!" Tương Phi sáng mắt lên, không cần hỏi cũng biết, chắc chắn là chuyện liên quan đến nhiệm vụ đối đầu với đám Ninja của gia tộc Tokugawa lần trước, mình đã giết được hai Thượng Nhẫn lại còn tiện tay giúp đám La Chiến bắt sống một tên. Công lao lớn như vậy chắc chắn sẽ có phần thưởng hậu hĩnh, lần này mấy lão già đó tìm mình, nhất định là để trao thưởng rồi!
Lần này có lẽ vì khá thong thả nên Hàn Thiên Vũ không dùng trực thăng mà lái xe đua phóng như bay đưa Tương Phi đến Ẩn Long Thôn!
Xe đua vừa lái vào Ẩn Long Thôn, Tương Phi lập tức được tiếp đón long trọng chưa từng thấy!
"Ha ha! Tiểu huynh đệ A Phi đến rồi!" Hải lão cùng hai lão già kia đích thân ra đón!
Lần này, thái độ của đám người Hải lão đối với Tương Phi không chỉ nhiệt tình hơn rất nhiều mà cách xưng hô cũng thay đổi. Trước đây họ toàn gọi Tương Phi là "thằng nhóc", "Tiểu Phi" các kiểu, rõ ràng là đang gọi hàng con cháu, nhưng lần này, trong lòng họ đã coi Tương Phi là người cùng đẳng cấp rồi!
Hết cách, tin tức mà đám La Chiến truyền về thật sự quá kinh người. Ban đầu, đám Hải lão đều coi Tương Phi là một lính mới non choẹt tuy có thực lực mạnh nhưng lại thiếu kinh nghiệm chiến đấu, sức chiến đấu cực thấp. Nhưng bây giờ, thiếu niên bị họ coi là lính mới này lại âm thầm xử đẹp thầy trò Tokugawa Nara, lại còn trước mặt bao người hành cho Matsuda Yoshino, một Thượng Nhẫn trung giai, ra bã!
Vì vậy, trong mắt đám người Hải lão, Tương Phi hoàn toàn là một cao thủ võ đạo có thực lực cấp bốn chính hiệu. Cứ như vậy, họ không thể không đặt Tương Phi ngang hàng với ba lão già bọn họ!
"Ha ha, Hải lão, lần này tìm cháu có việc gì không ạ?" Tương Phi cũng biết tỏng mà còn giả nai, tuy rõ ràng là đến để nhận thưởng nhưng vẫn phải khách sáo một chút.
"Ha ha, tiểu huynh đệ, cậu đúng là thâm tàng bất lộ thật đấy! Yên tâm, chúng tôi sẽ giữ bí mật cho cậu, sau này đám thế lực ngoại lai siêu nhiên kia gặp phải cậu đảm bảo sẽ còn ăn quả đắng!" Lão La đứng bên cạnh cười nói.
"He he..." Tương Phi cười ngượng nghịu không nói gì thêm. Lúc này, Tương Phi đã quen với việc giả ngơ khi người khác đề cập đến thực lực của mình, để sau này khi thực lực thật sự bị lộ, Tương Phi cũng có thể hùng hồn nói với người ta: "Đấy là do các người tự đoán mò, ông đây có thừa nhận bao giờ đâu!"
"Đúng vậy! Lần này có thể tiêu diệt thành công đám Ninja của gia tộc Tokugawa, công lao của tiểu huynh đệ cậu không thể bỏ qua được đâu!" Dương lão cũng cười nói ở bên cạnh, Dương Phong sau khi trở về cũng kể không ít cho chú mình nghe về biểu hiện kinh người của Tương Phi.
"Ừm! Theo quy định của liên minh chúng ta, người nào trong lúc làm nhiệm vụ giết được cường giả cấp ba của thế lực địch sẽ nhận được một nghìn điểm cống hiến, bắt sống thì được hai nghìn. Lần này tiểu huynh đệ cậu một mình giết hai Thượng Nhẫn, lại hỗ trợ bắt sống một người, nên chúng ta quyết định thưởng cho cậu ba nghìn điểm cống hiến!" Hải lão nói.
"Ha ha, vậy thì đa tạ các lão rồi!" Tương Phi đương nhiên hiểu rõ, mình đã hời to rồi. Suy cho cùng, công lao bắt sống Matsuda Yoshino, hắn căn bản không chiếm được một nửa, tác dụng của hắn nhiều nhất chỉ là dọa Matsuda Yoshino một phen, khiến hắn ta ném quả bom khí vốn chẳng có tí uy hiếp nào xuống đất, còn lại đều là công của Dương Phong và La Chiến. Đám người Hải lão sở dĩ chia cho hắn nhiều công lao như vậy, đơn giản là muốn bán cho hắn một cái nhân tình!
Nhưng đối với Tương Phi mà nói, lợi lộc dâng đến tận miệng, không nhận thì phí! Cho nên Tương Phi cũng vui vẻ nhận lấy phần điểm cống hiến được chia thêm này!
"Không cần khách khí, không cần khách khí, đây đều là cậu xứng đáng được nhận, ha ha!" Hải lão cười nói.
"Số điểm cống hiến này có thể đổi được những gì, và đổi như thế nào ạ?" Tương Phi hỏi, đây mới là thứ hắn quan tâm nhất trong chuyến đi này. Thứ Tương Phi muốn nhất chính là danh sách vật phẩm có thể quy đổi bằng điểm cống hiến, còn bao nhiêu điểm cống hiến thì hắn không quá để tâm. Nếu không đủ, hắn hoàn toàn có thể bảo 0541 sản xuất một lô dược tề để đổi, dù sao sau khi có được phòng thí nghiệm nghiên cứu phát triển, việc Tương Phi bán dược phẩm ra ngoài đã dễ dàng hơn trước rất nhiều!
"Cái này à, lát nữa cậu tìm lão Dương lấy danh sách là được!" Hải lão cười nói.
Đối với đám người Hải lão mà nói, Tương Phi càng hứng thú với tài nguyên của liên minh thì họ càng vui. Suy cho cùng, chỉ khi Tương Phi có nhu cầu với liên minh, hai bên mới có thể gắn kết chặt chẽ với nhau. Nếu như tất cả những gì liên minh có đều không lọt vào mắt xanh của người ta, vậy sau này muốn nhờ Tương Phi làm việc gì đó sẽ khó khăn lắm!
Hiệu suất làm việc của Liên Minh Võ Giả Hoa Hạ vẫn rất cao, rất nhanh Dương lão đã bảo Dương Phong mang cho Tương Phi một cái máy tính bảng!
"Hả?" Tương Phi nhận lấy máy tính bảng, ngớ người ra.
"Sao thế? Cậu nghĩ danh sách của chúng tôi là gì? Sách đóng chỉ hay là quyển trục? Chúng tôi tuy là người luyện võ nhưng cũng không phải lão cổ hủ, có sản phẩm công nghệ tiện lợi hơn, ai còn dùng giấy bút nữa chứ!" Dương lão liếc mắt một cái là thấy ngay suy nghĩ của Tương Phi.
"He he..." Tương Phi cười ngượng, từ lúc mới tiếp xúc với những võ giả có nội lực, có thể cách không đả thương người y như trong tiểu thuyết này, Tương Phi luôn vô thức xem họ như những đại hiệp thời cổ đại. Cho nên khi thấy họ dùng máy tính bảng, xài điện thoại di động, hắn luôn cảm thấy có một cảm giác lạc quẻ nồng nặc!
Lướt qua danh sách một lượt, chủ yếu vẫn là các loại dược liệu quý hiếm, kèm theo một số ít khoáng thạch như vẫn thiết. Đương nhiên cũng có một vài vũ khí và đồ phòng ngự thành phẩm, dù sao cũng đều là đồ dùng cho võ giả. Phần còn lại là một số sản phẩm công nghệ, tuy những sản phẩm này thậm chí bao gồm cả một ít vũ khí quân dụng, nhưng rõ ràng chúng đều là sản phẩm của tập đoàn Manda. Nếu Tương Phi muốn, chỉ cần hỏi thẳng Hàn Thiên Vũ là được, hoàn toàn không cần phải đổi từ liên minh.
"0541! Sửa chữa Giai đoạn Hai cần những vật liệu gì?" Nhân cơ hội này, Tương Phi đương nhiên sẽ không bỏ qua, nếu không dựa vào sức mình đi tìm vật liệu thì biết tìm đến bao giờ?