"Mẹ kiếp, thằng nào dám đến quán của tao gây sự?" Ngay lúc Tưởng Phi gần như định chuồn khỏi phòng game thì một đám người khác lại ập vào!
"Hùng ca, chính là hai thằng nhóc này! Bọn nó đến đập quán đấy!" Hoàng Mao vội vàng chạy tới tố cáo.
"Mẹ kiếp! Hai thằng oắt con chúng mày chán sống rồi à? Dám đập quán của tao?" Gã đô con cầm đầu tách đám đông bước ra.
Gã này cao đến hai mét, mặc một chiếc áo cộc kiểu Tàu, phanh ngực, thân hình cao lớn thô kệch, mặt mày dữ tợn. Trước ngực là một mảng lông rậm rạp rộng bằng bàn tay, trên cánh tay xăm hai con rồng sặc sỡ, nhìn qua đã biết không phải loại lương thiện!
Lúc này Triệu Phong đã sợ đến run lẩy bẩy, dù sao cậu cũng chỉ là một học sinh cấp ba bình thường, điều kiện gia đình tuy không tệ nhưng làm gì đã thấy cảnh này bao giờ! Ngay cả Tưởng Phi cũng thấy khóe miệng giật giật, tình hình hôm nay đúng là khó nhằn rồi!
"Tụi tôi không đến đập quán, chỉ là thằng tóc vàng này chơi game thua rồi quỵt nợ thôi!" Tưởng Phi giải thích, dù sao chạy cũng không thoát, còn đánh thì một mình cậu tuyệt đối không thể nào xử lý được hai ba chục tên côn đồ!
"Hừ! Đúng là đồ ăn hại!" Gã được gọi là Hùng ca nghe vậy liền quay lại tát cho Hoàng Mao một cái, miệng thì chửi rủa, dù sao Tưởng Phi và Triệu Phong tuổi còn trẻ, nhìn qua đã biết là học sinh, nói bọn họ đến đập quán thì chẳng ai tin.
"Hùng ca, em sai rồi, Hùng ca em sai rồi..." Hoàng Mao bị đánh chỉ biết rối rít xin tha.
"Vậy... vậy tụi tôi đi được chưa?" Triệu Phong dè dặt hỏi.
"Hừ! Chuyện này là do thằng Hầu Tử sai, tao đánh nó như vậy, chúng mày hài lòng chưa?" Hùng ca hỏi.
"Hài lòng... hài lòng..." Triệu Phong vội gật đầu, còn tưởng gặp được dân giang hồ có nghĩa khí, nhưng Tưởng Phi lại nhíu mày.
"Được! Thằng Hầu Tử sai thì tao đã phạt, còn chúng mày đập phá quán của tao, mày nói xem phải giải quyết thế nào đây?" Hùng ca chỉ vào cái bàn bị Tưởng Phi lật đổ rồi nói.
"Tụi tôi sẽ dựng nó lên lại!" Triệu Phong nói rồi định đi tới.
"Bốp!" Hùng ca đột nhiên đập mạnh tay xuống bàn, dọa Triệu Phong giật nảy mình, sau đó gã gầm lên: "Mẹ kiếp! Thằng nhóc mày giỡn mặt tao à? Đập quán của tao mà tưởng thế là xong sao? Gọi điện cho bố mẹ chúng mày đến đây, không có hai mươi vạn thì đừng hòng thằng nào bước ra khỏi đây!"
"Quả nhiên!" Nghe gã đô con mở miệng tống tiền, Tưởng Phi đã hiểu ra. Cậu biết chuyện này không đơn giản như vậy, Hùng ca này không phải dạng tầm thường. Hắn thẳng tay đánh Hoàng Mao ngay trước mặt chính là để dằn mặt hai người, cũng là để chuẩn bị cho màn tống tiền phía sau: Tao đến cả đàn em của mình còn đánh gần chết, thì đánh hai thằng ranh chúng mày khác gì chơi đùa?
"Mau gọi điện cho bố mẹ chúng mày, bảo họ mang tiền đến chuộc người!" Hùng ca vừa nói vừa bẻ các khớp ngón tay kêu răng rắc.
"Tôi gọi... tôi gọi..." Lúc này Triệu Phong đã sợ mất mật, người ta bảo gì làm nấy.
"Chờ đã, để tôi!" Tưởng Phi ngăn Triệu Phong lại, sau đó rút điện thoại của mình ra, bấm một dãy số.
"Không ngờ lại phải cầu cứu cậu nhanh như vậy!" Tưởng Phi thầm nghĩ.
"Alô? A Phi, sao hai ngày rồi mới nhớ gọi cho anh mày thế?" Một giọng nói trầm ấm vang lên từ đầu dây bên kia.
"Ha ha, Vũ ca, có chút chuyện phiền anh..." Tưởng Phi có chút bất đắc dĩ nói.
"Anh em nhà mình cả, phiền phức cái gì mà phiền phức, có chuyện gì cứ nói thẳng!" Hàn Thiên Vũ lúc này đang ngâm mình trong suối nước nóng, tay nâng một ly rượu vang đỏ.
"Ừm, em đang bị người ta giữ lại ở quảng trường Manda, đòi hai mươi vạn tiền chuộc..." Tưởng Phi kể.
"Vãi nồi! Thằng nào dám bắt cóc anh em của tao ngay trên địa bàn của tao?" Hàn Thiên Vũ bên này vừa nghe liền tức giận ném vỡ cả ly rượu.
"Em đang ở phòng game tầng hầm B4..." Tưởng Phi nhún vai, xung quanh một đám côn đồ mặt mày hung ác đang nhìn chằm chằm, cậu cũng hết cách!
"Cậu em, chờ đó!" Hàn Thiên Vũ bên này cúp máy rồi bắt đầu mặc quần áo, đồng thời gọi ra ngoài: "A Long, gọi anh em của cậu, theo tôi ra ngoài một chuyến, bảo chú Đạt gọi cho bên cảnh sát, kêu họ đừng bén mảng đến khu vực quảng trường Manda!"
"Vâng! Thiếu gia!" A Long ở ngoài cửa đáp lời.
...
"Ổn rồi, lát nữa chúng ta có thể đi!" Tưởng Phi cúp máy rồi quay sang an ủi Triệu Phong.
"Thằng nhóc, không nhìn ra nha, nhà mày cũng có tiền gớm nhỉ!" Hùng ca liếc Tưởng Phi một cái, tưởng cậu gọi điện về nhà kêu người mang tiền đến.
"Ha ha..." Tưởng Phi chỉ cười mà không nói gì.
Thời gian trôi qua khoảng mười phút, vì Hàn Thiên Vũ vốn đang ở quảng trường Manda nên anh ta dẫn người đi thang máy thẳng từ tầng một trăm xuống tầng hầm B4.
"Rầm!" Cửa lớn của phòng game bị một cước đá văng.
"Á!" Theo một tiếng hét thảm vang lên, tám gã đàn ông mặc vest đen lực lưỡng xông vào phòng game, không nói hai lời liền ra tay. Chưa đầy ba mươi giây, bao gồm cả Hùng ca, hơn ba mươi tên côn đồ không một ai còn đứng vững!
"Tất cả không được nhúc nhích!" Lúc này, A Long, người dẫn đầu đám vest đen, mới lên tiếng, đúng chuẩn phong cách đánh trước hỏi sau!
"Cậu em, không sao chứ?" Lúc này, Hàn Thiên Vũ cũng bước vào.
"Ha ha, em thì ổn, chỉ có bạn em hơi bị dọa một chút!" Tưởng Phi cười nói.
"Ừm!" Hàn Thiên Vũ gật đầu với Tưởng Phi, sau đó quay người nhìn đám côn đồ rồi chửi: "Mắt chó của chúng mày mù hết rồi à? Dám bắt cóc cả anh em của tao?"
...
Cả phòng game im phăng phắc, ngay cả một tiếng xin tha cũng không có. Tất cả mọi người, kể cả Hùng ca, đều sợ đến ngây người, đầu óc trống rỗng. Bọn chúng kiếm ăn ở tầng hầm quảng trường Manda, làm sao có thể không biết vị thái tử gia của tập đoàn Bạch Tuộc này?
Bình thường, Hàn Thiên Vũ ra vào quảng trường Manda đều bằng phi thuyền riêng từ sân bay trên nóc tòa nhà, đám côn đồ tép riu này ngay cả cơ hội nhìn thấy mặt anh ta cũng không có. Đúng là một trời một vực, vậy mà hôm nay bọn chúng lại dám bắt cóc anh em của vị thái tử gia này, thật đúng là chuột đi đưa đám cho mèo, đúng là muốn tiền không muốn mạng mà!
Tập đoàn Manda không phải là một tập đoàn kinh doanh thông thường, đây là một siêu tập đoàn dính líu đến cả buôn bán quân hỏa. Mà đã là dân buôn vũ khí, giết người thì có là gì? Vì vậy, lúc này đám người Hùng ca sợ đến hồn bay phách lạc, miệng há hốc mà không phát ra nổi âm thanh, đừng nói là xin tha, không bị dọa chết tại chỗ đã là may lắm rồi!
"Phi ca, hai người quen nhau à?" Đừng nói đám côn đồ, ngay cả Triệu Phong cũng thấy đầu óc mình trống rỗng. Nhà cậu và nhà Tưởng Phi tuy điều kiện không tồi, nhưng phải xem là so với ai. Nếu đặt vào thời phong kiến ngày xưa, nhà bọn họ cùng lắm cũng chỉ như nhà Võ Đại Lang, buôn bán bánh bao nhỏ lẻ, tuy ăn mặc không thiếu thốn nhưng cũng chỉ đến thế. Còn Hàn Thiên Vũ thì sao? Dù không phải thái tử thì cũng là con cháu vương công, hai bên quả thực là một trời một vực!
"A Phi, cậu nói đi, sống hay chết?" Hàn Thiên Vũ thản nhiên hỏi, như thể thứ anh ta đang định đoạt không phải là ba mươi mấy mạng người, mà chỉ là ba mươi mấy cây cải trắng.