Virtus's Reader
Võng Du Chi Nghịch Thiên Giới Chỉ

Chương 834: CHƯƠNG 834: BẮT ĐẦU DỤ ĐỊCH

"Ân công, nếu ngài không tha thứ cho sự mạo phạm trước đó của chúng tôi, chúng tôi quyết không đứng dậy!" Trần Huyền Minh kiên quyết nói.

"Chuyện trước kia ta không trách các ngươi. Ta chỉ có thù với Diệp Thiên Thuận, không liên quan gì đến mọi người cả!" Tương Phi bất đắc dĩ lắc đầu, nhưng cũng không hoàn toàn chấp nhận. Hắn vẫn nghĩ rằng hai người này đang cầu tình cho cả Lăng Vân Tông.

"Đa tạ ân công!" Trần Huyền Minh và Phong Huyền Dịch nhìn nhau rồi đứng dậy. Bọn họ hiện đã phản bội Lăng Vân Tông, dĩ nhiên không cần phải quan tâm đến đám người Diệp Thiên Thuận làm gì.

Hôm nay hai người họ có thể hành đại lễ như vậy không chỉ vì ơn tặng thuốc của Tương Phi. Mặc dù đan dược của Tương Phi giúp họ hồi phục trong nháy mắt, nhưng chút ân tình này vẫn chưa đủ để khiến hai vị võ giả lão làng phải quỳ xuống cảm tạ.

Lý do chính họ hành đại lễ với Tương Phi là để cầu xin sự tha thứ của hắn!

Khi Trần Huyền Minh và Phong Huyền Dịch vừa gặp nhóm Tương Phi, dù bản thân bị trọng thương, sức cùng lực kiệt, nhưng họ vẫn còn tỉnh táo. Từ lời nói và thần sắc của nhóm Tương Phi, họ đã nhận ra rằng Tương Phi giữ vị trí chủ chốt trong đội ngũ võ giả này!

Nếu Tương Phi vì thù riêng với Lăng Vân Tông mà đuổi họ đi, vậy thì một khi tách khỏi đội ngũ, họ không muốn quay lại cảnh sống hoảng hốt như chó nhà có tang trước đó!

Nếu là những võ giả khác có quen biết, trong tình huống này có thể sẽ nể mặt Liên Minh Võ Giả. Nhưng Tương Phi còn quá trẻ, ai biết tên nhóc này có phải là một gã choai choai nóng tính không? Nếu hắn cố tình đuổi người của Lăng Vân Tông đi, Trần Huyền Minh và Phong Huyền Dịch biết rất rõ, những võ giả như Bạch Vạn Lý nhiều lắm cũng chỉ nói giúp vài lời, không đời nào họ lại vì chuyện này mà trở mặt với Tương Phi!

Nếu chỉ có hai người Phong Huyền Dịch và Trần Huyền Minh, có lẽ họ cũng sẽ không vì mạng sống của mình mà quỳ xuống trước Tương Phi. Nhưng sau lưng họ còn có hơn hai mươi đệ tử trẻ tuổi, những người này đã vì họ mà phản bội Lăng Vân Tông, họ không thể trơ mắt nhìn những đứa trẻ này đi vào chỗ chết!

Nói chung, Phong Huyền Dịch và Trần Huyền Minh cũng không phải người xấu. Dù xuất thân từ Lăng Vân Tông và có phần ngạo mạn hơn các võ giả khác, nhưng họ vẫn rất quan tâm đến các vãn bối đồng tông. Vì những người trẻ tuổi đó, họ thậm chí có thể vứt bỏ thể diện để quỳ xuống trước một thiếu niên nhỏ hơn mình cả chục tuổi.

Đương nhiên, ngoài những lo lắng này, việc Trần Huyền Minh và Phong Huyền Dịch cầu xin Tương Phi còn có một lý do khác, đó là tìm kiếm một chỗ dựa vững chắc!

Mặc dù khi họ phản bội Lăng Vân Tông, Mã Huyền Thông và Diệp Thiên Thuận không hề đuổi giết, nhưng trong lòng họ hiểu rõ, đó là vì lúc này họ đang ở chiến trường Đông Doanh. Diệp Thiên Thuận và Mã Huyền Thông không muốn lãng phí sức lực vào họ, hơn nữa còn chắc mẩm rằng họ không thể sống sót rời khỏi Đông Doanh, nên mới mặc kệ họ rời đi. Một khi cuộc chiến với Dị Nhân kết thúc, sau khi trở về Hoa Hạ, e rằng dù họ có may mắn sống sót, Lăng Vân Tông cũng sẽ không tha cho họ!

Trần Huyền Minh và Phong Huyền Dịch biết rất rõ sự tàn nhẫn của Lăng Vân Tông đối với kẻ phản bội. Trong số những kẻ phản bội mà họ biết, chỉ có một người bình an vô sự, những kẻ khác đều chết không toàn thây!

Người may mắn đó chính là Thượng Quan Kỳ, và lý do Thượng Quan Kỳ có thể bình an là vì có Tương Phi che chở. Lăng Vân Tông vì kiêng dè sư môn của Tương Phi, và giữ thái độ kính sợ cao độ đối với một Chư Cát Sơn Chân sâu không lường được, nên mới không truy sát Thượng Quan Kỳ.

Bây giờ Phong Huyền Dịch và Trần Huyền Minh không dám cầu mong Tương Phi sẽ lập tức đồng ý che chở họ. Bây giờ họ chỉ cầu Tương Phi không có địch ý và thành kiến với mình. Chỉ có như vậy, trong những trận chiến sắp tới, họ mới có cơ hội kết thân với Tương Phi, từ đó giành được hảo cảm của hắn. Chờ sau khi trở về Hoa Hạ, họ mới có thể mở lời nhờ che chở. Nếu Tương Phi không tha thứ cho họ, vậy thì sau khi về Hoa Hạ, không có sự bảo vệ của hắn, họ cũng chỉ có con đường chết!

Mặc dù đứng từ góc độ của Trần Huyền Minh và Phong Huyền Dịch, cả hai đều muốn chết trận tại Đông Doanh hơn. Suy cho cùng, họ đã cống hiến cả đời cho Lăng Vân Tông, sau khi phản bội bỏ đi, bản thân họ cũng không có ý định sống sót, chỉ là không muốn ở lại đó chịu sự chèn ép của Diệp Thiên Thuận mà thôi.

Thế nhưng Trần Huyền Minh và Phong Huyền Dịch phải lo lắng cho những võ giả trẻ tuổi đã đi theo mình. Bọn họ tuổi còn nhỏ, tương lai còn rất dài, Trần Huyền Minh và Phong Huyền Dịch không muốn những đệ tử, sư điệt của mình cứ thế bị chôn vùi ở nơi này.

"Được rồi, hai vị đi xem người của mình thế nào đi. Nếu họ nghỉ ngơi gần xong rồi, chúng ta sẽ dụ đám Dị Nhân đến nộp mạng!" Tương Phi nói với hai người Trần Huyền Minh.

"Được!" Trần Huyền Minh gật đầu. Tuy Chân Khí của ông mới hồi phục được một nửa, nhưng cũng không ảnh hưởng đến việc chiến đấu.

Khoảng nửa giờ sau, các võ giả trẻ của Lăng Vân Tông đều đã tỉnh lại. Vì đẳng cấp thấp, tổng lượng Chân Khí ít, nên dù chỉ dùng một phần ba viên Linh Khí Đan, nhưng bây giờ họ cũng đã hồi phục gần như hoàn toàn!

"Tương Phi huynh đệ, làm thế nào để dụ đám Dị Nhân tới nộp mạng đây?" một chưởng môn của môn phái nhỏ hỏi.

"Ha ha, chỉ cần để lộ thứ này ra, đám Dị Nhân sẽ tự tìm đến cửa!" Tương Phi vừa nói vừa vung tay, đồng thời ra lệnh trong đầu: "0541, hủy chế độ che giấu!"

Vút! Theo một luồng u quang lóe lên, hiệu ứng che giấu trên người nhóm Tương Phi, cùng với hình ảnh ba chiều mà hắn để lại trước đó, toàn bộ đều biến mất!

"Cái gì thế!?"

"To vãi!"

"Sao thứ này lại đột nhiên xuất hiện ở đây?"

...

Một công trình kim loại màu trắng bạc khổng lồ xuất hiện trước mặt các võ giả, khiến họ kinh ngạc không thôi. Bọn họ làm sao biết cái gì gọi là hình ảnh ba chiều, còn tưởng rằng công trình kim loại khổng lồ này đột nhiên xuất hiện thật!

"Thứ này cực kỳ quan trọng đối với đám Dị Nhân. Chúng không chỉ lập tức kéo đến, mà còn không dám để hạm đội phát động không kích!" Tương Phi cũng lười giải thích với các võ giả về hình ảnh ba chiều, trực tiếp lái sang chủ đề chính, lờ đi vấn đề về sự xuất hiện của nó.

"Thứ này quan trọng với Dị Nhân lắm sao?" Bạch Vạn Lý hỏi.

"Ừm, đây là nguồn gốc của công nghệ sinh hóa, đám Dị Nhân tuyệt đối không thể cưỡng lại sự cám dỗ này đâu!" Tương Phi cười nói.

"Vậy nếu bị Dị Nhân cướp đi, chẳng phải sẽ rất nguy hiểm sao?" Kim Hoa Bà Bà nhíu mày nói, bà cảm thấy Tương Phi dùng một vật quan trọng như vậy làm mồi nhử thật quá mạo hiểm.

"Chính vì vậy chúng ta mới phải quyết một trận tử chiến với đám Dị Nhân ở đây. Nếu để chúng lấy được bộ hài cốt ngoài hành tinh này, thực lực của chúng sẽ càng trở nên mạnh hơn!" Tương Phi cố tình không nói ra đây chỉ là hàng fake.

"Ra là vậy..." Mặc dù các võ giả không biết khối kim loại này là gì, nhưng họ cũng hiểu rằng, muốn đối phó Dị Nhân, thì phải liều mạng giữ vững cái thứ khổng lồ này

☾ Bước vào thế giới mộng mơ… Thiên Lôi Trúc dịch từng tờ yêu thương ☽

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!