Ba tháng sau.
Thanh Khâu từ Thần Giới trở về, báo cáo lại cho Lăng Phi Vũ những chuyện hắn nghe được.
"Lão đại đúng là đã gặp nguy hiểm và bị trọng thương, nhưng may mắn là đã trốn thoát khỏi tay hơn ba mươi vị Thần Đế, tiến vào Vết Nứt Không Gian!" Thanh Khâu nói với Lăng Phi Vũ.
Lăng Phi Vũ cau mày, "Tiểu Phong không chỉ đơn giản là bị trọng thương thôi đúng không?"
Thanh Khâu thở dài, gật đầu, "Đúng vậy, thể xác của lão đại đã bị hủy, dường như chỉ còn lại ý thức!"
"Rắc..."
Chén trà trong tay Lăng Phi Vũ vỡ nát, cơ thể nàng run lên bần bật.
Nàng không ngờ lần này Giang Phong lại bị thương nặng đến thế, càng không ngờ Thần Giới lại có nhiều Thần Đế đến vậy.
Nghĩ đến cảnh tượng Giang Phong đơn độc không nơi nương tựa, bị đám người kia ức hiếp, trong lòng nàng liền bùng lên một ngọn lửa giận hừng hực.
"Hãy chọn ra những người có ngộ tính cao và trung thành để lĩnh ngộ Mười Đại Bí Thuật Thượng Cổ. Dù Tiểu Phong đã trốn thoát, nhưng để tái tạo thể xác và khôi phục thực lực, chắc chắn không thể xong trong một sớm một chiều. Trong khoảng thời gian này, chúng ta phải bồi dưỡng được một nhóm cao thủ!" Lăng Phi Vũ ra lệnh cho Thanh Khâu.
"Hiểu rồi!"
Thanh Khâu gật đầu rồi nhanh chóng rời đi.
Hắn hiểu tại sao Lăng Phi Vũ lại làm vậy.
Vì đám Thần Đế kia không lấy được thứ chúng muốn từ người Giang Phong, nên chắc chắn chúng sẽ phái người đến Đại thế giới Thiên Cơ, thậm chí là tìm kiếm tung tích của Trái Đất.
Không có Giang Phong trấn giữ, cộng thêm cao thủ Thần Giới nhiều như mây.
Một khi người của Thần Giới kéo đến, tình hình sẽ vô cùng nguy hiểm.
Thậm chí Trái Đất cũng có thể bị hủy diệt.
Cũng chính vì vậy, Lăng Phi Vũ mới phải đề phòng và chuẩn bị từ sớm.
Mười Đại Bí Thuật Thượng Cổ, ở Thần Giới được gọi là thần thuật, ngay cả một vài Thần Vương cũng không có tư cách lĩnh hội, muốn lĩnh hội còn phải trải qua đủ loại xét duyệt.
Thần Đế không thể rời khỏi Thần Giới.
Nói cách khác, những kẻ được cử đến rất có thể sẽ là Thần Vương.
Chỉ cần nắm vững Mười Đại Bí Thuật Thượng Cổ, đến lúc đó dù Thần Vương có tới, họ cũng có đủ sức chống trả.
Nếu không, họ sẽ chẳng có chút sức phản kháng nào.
...
Giang Phong đang ở trong Vết Nứt Không Gian.
Hắn hoàn toàn không biết thời gian đã trôi qua bao lâu.
Khi hắn ngưng tụ lại được thể xác, bên ngoài thực ra đã qua ba năm.
Hắn đã mất ba năm mới ngưng tụ lại được cơ thể.
Mà viên đan dược kia cũng đã biến mất không còn tăm hơi.
Trong tình trạng không một mảnh vải che thân, hắn xem xét một lượt cơ thể vừa mới hoàn thành của mình.
Sờ nắn làn da mịn màng như trẻ sơ sinh, tưởng chừng chạm nhẹ là rách nhưng thực chất lại vô cùng dẻo dai.
Liếc nhìn "cậu em" bên dưới, ừm, ngon nghẻ phết, lại còn dài và to hơn một chút.
Hắn phất tay, một luồng chân khí từ trong cơ thể tuôn ra, ngưng tụ thành một chiếc gương.
Trong gương, dung mạo của hắn có thể nói là hoàn mỹ, cứ như bật filter làm đẹp max level vậy.
Ngoài ra.
Cũng không biết có phải do viên đan dược kia không mà trên người hắn tỏa ra một mùi thuốc kỳ lạ.
Mùi thơm này rất thanh mát, nhưng ngửi vào lại cực kỳ dễ chịu.
Hắn không để tâm, nhắm mắt lại dò xét bên trong cơ thể.
Long mạch đã dung hợp trở lại, điều khiến hắn kinh ngạc nhất là chín viên long châu đã hoàn toàn mở ra, một luồng chân khí từ bên trong long châu cuồn cuộn chảy về phía thần phủ cũng vừa được tái tạo.
"Hiện tại thực lực chỉ mới ở Tiên Thiên sơ kỳ, xem ra muốn khôi phục lại thực lực cũ, ít nhất cũng cần nửa năm!"
Chân khí trong long châu rất dồi dào, chín viên cùng lúc tuôn trào, khiến chân khí càng cuồn cuộn không dứt.
Nhưng muốn trở lại thực lực ban đầu, không chỉ đơn giản là rót đầy chân khí là xong.
Còn cần dùng chân khí để mở rộng kinh mạch, rèn luyện lại nền tảng.
Tuy nhiên đối với hắn, nửa năm để khôi phục thực lực đã là quá nhanh rồi.
"Trước tiên phải tìm cách rời khỏi đây đã."
Nhìn Vết Nứt Không Gian tối đen như mực, hắn lẩm bẩm một câu, đeo nhẫn kim long vào, điều khiển cơ thể né tránh các quy tắc hủy diệt và bắt đầu bay đi.
Thực lực của hắn tuy chưa hồi phục, nhưng chân khí trong cơ thể đủ để hắn bay liên tục cả năm trời, nên hắn cũng không lo bị cạn kiệt.
Vừa bay, hắn vừa thử sử dụng năm Bí Thuật Thượng Cổ mà mình đã lĩnh ngộ được.
Điều khiến hắn vui mừng là may mắn thay, năm Đại Bí Thuật Thượng Cổ này hắn vẫn có thể sử dụng.
Đồng thời, hắn cũng kiểm tra Hệ thống Luyện Yêu.
Chẳng hiểu vì sao, Hệ thống Luyện Yêu đột nhiên không mở được, chìm vào im lặng.
Xem ra lúc thể xác của hắn bị hủy, Hệ thống Luyện Yêu cũng bị ảnh hưởng, tạm thời không thể khởi động.
Đương nhiên, hắn biết hệ thống vẫn còn đó.
Bởi vì lúc nãy khi thử mở, một thông báo của hệ thống đã hiện lên.
[Ting! Thông báo từ Hệ thống Luyện Yêu]: Hệ thống bị hư hại, đang trong quá trình sửa chữa...
Vốn dĩ hắn còn định thử rút thưởng, xem có rút được vật gì hữu dụng không.
Xem ra bây giờ, chỉ có thể tự mình tìm cách thoát ra.
Mở ra Vết Nứt Không Gian thì dễ, nhưng muốn từ bên trong thoát ra ngoài lại cực kỳ khó.
Ở bên trong thì không thể nào xé rách được không gian để thoát ra.
Dùng vũ lực phá hoại từ bên trong sẽ chỉ làm tăng số lượng quy tắc hủy diệt, khiến bản thân rơi vào tình thế nguy hiểm hơn.
Cứ như vậy.
Hắn trôi dạt trong Vết Nứt Không Gian.
Vừa trôi dạt, vừa khôi phục thực lực.
Ba tháng trôi qua, thực lực của hắn từ Tiên Thiên sơ kỳ đã đạt đến Thần Hồn Cảnh sơ kỳ.
Trong thời gian đó, hắn cũng từng bị các quy tắc hủy diệt tấn công.
Mỗi lần bị tấn công, trên người hắn sẽ lưu lại một vết thương nhỏ, nhưng rất nhanh vết thương sẽ tự động lành lại.
Khả năng tự chữa lành siêu cấp pro.
Đương nhiên, những quy tắc tấn công hắn chỉ to bằng ngón tay cái trở xuống.
Hắn không dám thử mấy quy tắc hủy diệt to bằng cái thùng nước, lỡ như cơ thể lại bị hủy lần nữa thì chỉ có nước khóc thét.
Dù sao thì viên đan dược kia của hắn cũng chỉ có một mà thôi.
"Hửm?"
Bay được một lúc.
Đột nhiên, hắn phát hiện phía trước có một luồng ánh sáng.
Tò mò, hắn nhanh chóng lao về phía đó.
Trong Vết Nứt Không Gian là một màu đen kịt, ngoài viên bảo thạch chiếu sáng trên tay hắn ra, nơi này không có bất kỳ nguồn sáng nào khác.
Ánh sáng đột ngột xuất hiện này khiến hắn kích động, phảng phất như đã nhìn thấy hy vọng thoát ra.
"Sao có thể?"
Sau khi đến gần nguồn sáng.
Điều khiến Giang Phong kinh ngạc tột độ là ánh sáng đó lại phát ra từ một hành tinh cỡ nhỏ.
Hành tinh này rất nhỏ, có lẽ chỉ bằng một thành phố, trông mờ ảo hỗn độn, ánh sáng phát ra cũng không quá chói mắt.
Các quy tắc hủy diệt xung quanh khi đi qua hành tinh này đều tự động lượn vòng né tránh, dường như cực kỳ e sợ nó.
"Sao trong Vết Nứt Không Gian lại có thể tồn tại hành tinh? Lại còn là một hành tinh mà ngay cả quy tắc hủy diệt cũng phải e sợ, rốt cuộc nó là thứ gì?"
Mang theo nghi hoặc, hắn bay vào bên trong hành tinh.
"Vút!"
Vừa tiến vào hành tinh, một lực hút cực mạnh đè lên người hắn, cơ thể hắn như diều đứt dây, nhanh chóng rơi thẳng xuống dưới.
"Chết tiệt, thần phủ bị phong ấn rồi, không dùng được chân khí!"
Đang định dùng chân khí để giữ vững cơ thể, Giang Phong đột nhiên phát hiện chân khí không thể sử dụng, ngay cả nhẫn kim long cũng không mở được, điều này khiến sắc mặt hắn đại biến
✶ Thiên Lôi Trúc ✶ Dịch cộng đồng