Virtus's Reader
Võng Du Chi Thần Cấp Luyện Yêu Sư

Chương 145: CHƯƠNG 145: NGŨ LÃO THẦN ẨN THÔN

Núi Côn Luôn, lưng chừng núi.

Thần Ẩn Thôn nằm ngay tại lưng chừng núi Côn Luân.

Nơi này vẫn còn lưu lại ma khí, rất nhiều quái vật ở lưng chừng núi đều đã bị ma hóa.

Hắn ẩn thân, lách qua một đám quái vật ma hóa, tìm đường tiến đến vị trí của Thần Ẩn Thôn.

Khi skill ẩn thân hết hiệu lực, hắn đã vào được một thung lũng ở lưng chừng núi.

Thung lũng rất rộng, có núi có hồ. Giữa thung lũng có một cây đại thụ phải cần đến chục người ôm mới xuể, cây cao đến hai ba mươi trượng, cành lá um tùm chiếm hơn nửa thung lũng.

Lấy ra bản đồ vị trí và các bước tìm Thần Ẩn Thôn mà Hoa bá đã đưa, hắn nấp vào một chỗ, kiên nhẫn chờ thời gian hồi chiêu của skill ẩn thân kết thúc.

Trong thung lũng là một bầy quái vật ma hóa cấp 60, lại còn đi theo đàn. Xông vào thì đúng là có thể xử lý được, nhưng sau đó hắn sẽ không có cách nào tiến vào Thần Ẩn Thôn.

Để vào được Thần Ẩn Thôn, cần phải thực hiện thêm một bước nữa.

Đó chính là kích hoạt cơ quan. Sau khi kích hoạt mấy cơ quan, lối vào Thần Ẩn Thôn mới xuất hiện.

Rất nhanh, thời gian hồi chiêu đã xong, hắn lại ẩn thân và tiến vào thung lũng.

Đi đến trước cây đại thụ, hắn xem lại trình tự kích hoạt cơ quan mà Hoa bá đã đưa, rồi làm theo hướng dẫn, gõ vào vài vị trí trên thân cây. Những chỗ bị gõ đều lõm xuống.

Ngay sau đó, hắn bắt đầu chạy vòng quanh cây đại thụ. Theo từng bước chạy, dưới chân hắn xuất hiện từng bậc thang, trông như phím đàn dương cầm, mỗi khi giẫm lên sẽ lõm xuống và trở lại như cũ khi nhấc chân đi.

"Xoay trái ba vòng, xoay phải ba vòng, sau đó... tông vào cây!"

Sau khi xoay trái ba vòng, rồi lại xoay phải ba vòng, hắn nhắm mắt, cắn răng lao thẳng vào cây đại thụ.

"Vụt!"

Ngay khoảnh khắc hắn chạm vào cây, thân cây tỏa ra một gợn sóng, chỗ hắn chạm vào gợn sóng như mặt nước, cuốn phăng hắn vào trong.

Sau khi chân chạm đất, hắn mở mắt ra quan sát xung quanh.

Nhìn một cái, nơi hắn đang đứng vẫn là một thung lũng, chim hót hoa nở. Phía trước có một thôn làng nhỏ, trên mảnh ruộng cạnh thôn, một lão già đang lau mồ hôi cuốc đất. Dưới gốc cây đại thụ ở cổng thôn, hai lão già khác đang chơi cờ, một khung cảnh điền viên vô cùng tươi đẹp.

Mà hắn hiện đang đứng cạnh một cây đại thụ y hệt cái cây hắn thấy lúc đi vào.

"Lẽ nào đây chính là Thần Ẩn Thôn?"

Hắn lẩm bẩm một câu rồi đi về phía thôn.

"Cày ruộng giữa trưa, mồ hôi thấm đất, ngày ngày xới đất, sang năm ăn khoai!"

Khi đến gần, lão già đang cuốc đất không ngừng lẩm bẩm một bài thơ tự chế.

Viên Bình - Nông Sư Cấp Thần

...

"Hửm? Có người lạ à?"

Viên Bình nhìn thấy Giang Phong, nhíu mày, vác cuốc trên tay đi về phía thôn.

Giang Phong vội vàng đuổi theo.

Đỗ Khang - Tửu Sư Cấp Thần

Hạt Tử - Giám Định Sư Cấp Thần

"Hít hà~ Toàn là NPC nghề phụ cấp Thần! Nếu lôi được hết về Yêu Đế Cổ Thành thì còn gì bằng, chắc chắn sẽ gây chấn động cực lớn!"

Nhìn ba vị lão nhân trước mặt, hắn nuốt nước bọt ừng ực, thầm nghĩ.

Hắn vội vàng tiến lên, vô cùng lễ phép cúi người nói: "Ba vị tiền bối, vãn bối là Giang Phong."

Lão già tóc bạc trắng, hai mắt đã mù đang cầm quân cờ đen nói: "Yêu khí nặng quá, không biết người thừa kế Yêu tộc đến Thần Ẩn Thôn chúng ta có việc gì?"

Giang Phong chắp tay: "Mời các vị tiền bối xuất sơn!"

Lão già tóc đen Đỗ Khang ngồi đối diện Hạt Tử cầm bình rượu bên cạnh lên tu một ngụm, say khướt nói: "Ặc~ Khẩu khí lớn thật!"

Viên Bình dùng khăn lau mồ hôi trên mặt, cười nói: "Nhóc con, muốn để mấy lão già bọn ta xuất sơn không dễ vậy đâu, cậu về đi."

Trong lúc mấy người đang nói chuyện, lại có hai người từ trong thôn đi ra, một lão già tóc tai bù xù, trên người lủng lẳng vài món đồ kim loại và một bà lão tay đang cầm đồ thêu thùa.

Phong tiến sĩ - Cơ Giới Sư Cấp Thần

Tang bà bà - Thợ May Cấp Thần

"Ồn ào cái gì mà ồn ào, mấy lão già các người ngày nào cũng chỉ biết cãi cọ, xem lão tử có choảng các người không!" Phong tiến sĩ tức giận quát, ngay sau đó trên vai lão loé lên bạch quang, một nòng pháo xuất hiện, nhắm thẳng vào Giang Phong và ba vị lão giả ở cổng thôn, ánh sáng trong nòng pháo lấp lóe, một viên đạn pháo sẵn sàng khai hỏa.

"Vãi chưởng..." Hạt Tử là người đầu tiên bỏ chạy.

"Rượu của ta..." Đỗ Khang ôm bình rượu lảo đảo chạy mất.

"Việc nông của ta còn chưa làm xong..." Viên Bình vác cuốc biến mất không thấy tăm hơi trong nháy mắt.

Ặc...

Trong phút chốc, cổng thôn chỉ còn lại một mình Giang Phong.

Thấy đạn pháo sắp bắn ra, hắn dùng một chiêu Lôi Thiểm, vọt sang một bên.

"Oành!"

Ngay sau đó, một luồng sáng từ vị trí bọn họ vừa đứng lao ra, bắn xuống mặt đất phía xa, gây ra một tiếng nổ dữ dội, cả mặt đất bị nổ tung thành một cái hố lớn.

"Phong tiến sĩ này đúng là điên thật, nói không hợp là nã pháo liền..."

Giang Phong nhìn cái hố to kia, sợ đến toát mồ hôi lạnh, vừa rồi mà né không kịp thì có lẽ đã bị bắn chết tươi.

"Lão già chết tiệt, đã bảo ông đừng có tùy tiện chơi pháo rồi, lại gây chuyện nữa phải không, còn không mau đi lấp cái hố lại." Tang bà bà tức giận nói với Phong tiến sĩ.

Phong tiến sĩ nghe lời Tang bà bà, vẻ điên cuồng trên mặt biến mất không còn tăm tích, thay vào đó là vẻ hiền lành ôn hòa hơn hẳn. Lão ngơ ngác cười với Tang bà bà, vung tay lên, triệu hồi ra rất nhiều người máy tí hon, phải đến cả trăm con. Đám người máy này vác xẻng nhỏ, chạy đến cái hố vừa bị nổ, bắt đầu lấp đất.

"Tên nghiện rượu, lại đây chơi cờ tiếp."

Thấy Phong tiến sĩ đã bị Tang bà bà trị, Hạt Tử đưa tay mò mẫm trong không trung rồi chạy về chỗ cũ, ngồi xuống ghế đá gọi Đỗ Khang.

Đỗ Khang thì đang nằm ngủ khò khò cạnh gốc cây.

Viên Bình lại vác cuốc chạy về.

Tang bà bà lườm đám lão già một cái, sau đó đi về phía Giang Phong: "Nhìn yêu khí trên người cậu nặng như vậy, hẳn là người thừa kế Yêu tộc rồi nhỉ?"

"Vãn bối chính là người đó." Giang Phong cung kính đáp, dù gì thì đi nhờ vả cũng phải có thái độ của người đi nhờ vả chứ.

"Cậu về đi, tiện thể gửi lời hỏi thăm Hoa bá giúp ta." Tang bà bà nói.

"Con sẽ không đi, xin các vị tiền bối hãy xuất sơn!" Giang Phong lớn tiếng chắp tay nói.

"Ta cho ngươi ồn ào này, xem lão tử có đánh chết ngươi không..." Nghe tiếng hét của Giang Phong, Phong tiến sĩ rút ra một khẩu súng, chuẩn bị lao về phía hắn.

Tang bà bà ra tay, một phát tát bay khẩu súng đi, Phong tiến sĩ lóc cóc chạy đi nhặt.

"Muốn chúng ta xuất sơn cũng được, chỉ cần cậu giúp mỗi người chúng ta một việc là được." Tang bà bà mặc kệ Phong tiến sĩ, hỏi Giang Phong.

"Bất kể là chuyện gì, chỉ cần các vị tiền bối đồng ý xuất sơn, vãn bối nhất định sẽ làm được!"

Đến rồi, quả nhiên muốn họ xuất sơn là phải làm nhiệm vụ!

"Đừng có mạnh miệng, cho ta một tấm da lông cấp Thần khiến ta hài lòng, ta sẽ đi cùng cậu!" Tang bà bà nói.

"Kiếm cho ta một bình rượu ta chưa từng uống." Đỗ Khang nói.

"Tìm cho ta một hạt giống cấp Thần khiến ta hài lòng!" Viên Bình nói.

"Chữa khỏi mắt cho ta!" Hạt Tử nói.

"Ta muốn một bản vẽ cơ giáp cấp Thần!" Phong tiến sĩ nói.

[Ting! Thông báo hệ thống]: Bạn có muốn tiếp nhận yêu cầu của Ngũ Lão Thần Ẩn Thôn không?

"Nhận... Tiếp nhận!"

Nghe năm yêu cầu oái oăm của năm người, Giang Phong thấy đau cả đầu.

Da lông cấp Thần, rượu chưa từng uống, chữa khỏi mắt, hạt giống cấp Thần và bản vẽ cơ giáp cấp Thần.

Năm món này, món nào cũng khó nhằn.

Nhưng để mời được Ngũ Lão xuất sơn, hắn vẫn quyết định thử một phen.

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!