Giang Phong phóng xe máy, hồ ly mẹ ngồi gọn ở phía trước, còn Tiểu Hắc thì ngồi sau, hai cái chân lông lá gác lên vai hắn.
Chắc do vừa chạy nhanh quá, Tiểu Hắc lè lưỡi thở hổn hển, nước dãi chảy ròng ròng xuống vai Giang Phong.
"Tổ cha mày, Tiểu Hắc! Áo của tao bẩn hết rồi!"
Giang Phong cảm giác vai mình nhớp nháp, vừa quay đầu lại thì bị Tiểu Hắc liếm một phát vào mặt, khiến hắn ghê tởm chửi một câu.
"Tít tít..."
Rời khỏi nội thành không bao lâu, khi đang chạy trên một con đường vắng, sau lưng bỗng vang lên tiếng còi xe inh ỏi. Hắn ngoảnh lại, thấy một chiếc xe việt dã đang đuổi theo.
Kẻ ngồi ở ghế phụ chính là gã đầu trọc mà lúc nãy hắn đã trêu chọc.
Thấy vậy, hắn nhíu mày, thầm nghĩ: Xem ra vẫn gây chuyện rồi.
Thật ra ban đầu hắn cũng không định gây sự, nhưng không thể trơ mắt nhìn hồ ly mẹ bị bắt đi, đành phải dùng hạ sách này.
"Tiểu Hắc, lát nữa trông cậy vào mày đấy!"
Nhìn chiếc xe việt dã đang đuổi sát nút phía sau, Giang Phong nói với Tiểu Hắc.
Tiểu Hắc sủa một tiếng: "Gâu... Ok!"
"Kétttt~"
Đúng lúc này, chiếc xe việt dã phía sau vọt lên, drift một vòng điệu nghệ rồi chặn ngay trước đầu xe hắn.
Thấy thế, hắn vội vàng phanh gấp để không đâm vào.
Xe máy cà tàng sao so được với xe xịn, tốc độ càng không bằng xe việt dã. Phải chi cho mình đổi một chiếc Lôi Đình thì bỏ xa bọn này đến mức đèn hậu cũng không thấy.
Giang Phong nhìn chiếc xe việt dã chặn đường, thầm nghĩ.
Bị đuổi kịp rồi thì hắn cũng chẳng định chạy nữa. Hắn dựng xe máy sang một bên, dắt theo hồ ly mẹ và Tiểu Hắc, đối mặt với năm gã vừa bước ra từ xe việt dã.
Ngoài gã đầu trọc, bốn tên còn lại cũng đô con vạm vỡ, tay chân cổ đều xăm trổ, trông cực kỳ hung tợn, đúng chuẩn dân anh chị dọa con nít khóc thét!
"Chạy nữa đi, sao không chạy nữa hả?" Gã đầu trọc rút một cây côn sắt từ cốp sau ra, đi đến trước mặt Giang Phong, trợn mắt nói.
"Ha ha, xe em hết xăng, Cường ca cho mượn tí xăng được không ạ?" Giang Phong cười hề hề.
"Mày đùa với bố mày đấy à? Dám giỡn mặt với ông, anh em đâu, xử nó cho tao!"
Thấy bộ dạng cà lơ phất phơ của Giang Phong, gã đầu trọc càng thêm tức tối, quay sang ra lệnh cho bốn tên đô con bên cạnh.
Nghe lệnh, bốn gã siết chặt nắm đấm, phát ra những tiếng răng rắc.
Một gã mập lùn trong đám tung một cú đấm thẳng vào mặt Giang Phong.
"Gâu~"
Tiểu Hắc sủa lên một tiếng, đột nhiên lao vọt tới, dùng đầu húc mạnh vào bụng gã mập. Lực va chạm cực lớn hất văng gã bay ra ngoài, sùi bọt mép, ngất xỉu tại chỗ.
Đùa à, Tiểu Hắc là con hàng một chưởng có thể đấm gãy cả cây to đấy nhé. Cú húc toàn lực này chẳng khác nào bị xe máy tông thẳng, không ngất mới lạ.
"Thằng Tư!" Thấy gã mập bị húc ngất, gã đầu trọc nhíu mày hét lên, sau đó vung cây côn sắt trong tay, hung hăng nói: "Xông lên hết! Bọn mày xử con súc vật kia, thằng nhãi này để tao!"
Nói xong, ba tên còn lại kẻ cầm gậy bóng chày, người cầm dao, cùng lao về phía Tiểu Hắc.
Gã đầu trọc thì cầm gậy sắt xông tới Giang Phong.
Thấy gã đầu trọc vác côn sắt lao đến, Giang Phong giật mình, xoay người bỏ chạy.
"A..."
Có lẽ do quá căng thẳng, hắn vừa xoay người thì chân trượt ngã, bị gã đầu trọc phang một gậy sắt vào lưng. Cơn đau điếng người khiến hắn hét lên một tiếng.
"Chạy này... Cho mày chết vì dám chơi ông này..."
Gã đầu trọc vừa lẩm bẩm, vừa dùng côn sắt nện liên tiếp vào người Giang Phong đang co quắp trên mặt đất.
"Hú~"
Hồ ly mẹ thấy vậy liền kêu lên một tiếng rồi lao vào gã đầu trọc, nhưng lại bị gã đá bay ra, rơi nặng nề xuống đất.
Nhìn dáng vẻ đau đớn của hồ ly mẹ, lại thấy chân Tiểu Hắc đã bị chém một nhát dao, sắc mặt Giang Phong trở nên cực kỳ đáng sợ.
"Mày muốn chết!"
Chỉ thấy mắt Giang Phong lóe lên tia máu, hắn vươn tay tóm chặt cây gậy sắt của gã đầu trọc, ngay sau đó tung một cước đá vào bụng gã.
Điều khiến Giang Phong kinh ngạc là, cú đá trông có vẻ hời hợt của hắn lại sút bay gã đầu trọc văng vào chiếc xe việt dã, khóe miệng rỉ máu.
Trong cơn tức giận, hắn chẳng nghĩ ngợi nhiều, lao nhanh về phía hai gã đô con đang tấn công Tiểu Hắc.
Vốn có ba tên, Tiểu Hắc đã xử được một, nhưng đáng tiếc là kinh nghiệm chiến đấu của nó có hạn, không biết cách vận dụng sức mạnh, bị ba người vây đánh nên trên người dính vài vết thương, chân cũng bị chém một nhát, hành động không còn linh hoạt, rơi vào thế bị động.
Giang Phong di chuyển cực nhanh, chỉ vài bước đã áp sát một tên đô con, vung cây côn sắt trong tay, nện mạnh vào lưng gã.
"Rắc~"
Một tiếng xương sườn gãy giòn tan vang lên, gã đô con co quắp ngã xuống đất.
Tên đô con duy nhất còn sức chiến đấu sợ hãi nhìn Giang Phong, đang định bỏ chạy thì bị Giang Phong không chút do dự đá một cước vào bụng, sút bay gã vào trong xe việt dã, làm vỡ cả kính xe.
Giải quyết xong năm người, Giang Phong nhìn cây côn sắt trong tay, liếc nhìn xung quanh rồi ném thẳng xuống một cái ao nhỏ gần ruộng.
Xử lý xong hung khí, hắn đi tới bên cạnh gã đầu trọc, móc từ túi áo gã ra một xấp tiền: "Phì! Năm trăm tệ cũng không chừa cho mày!"
Vừa định đi, hắn lại thấy sợi dây chuyền vàng to đùng trên cổ gã đầu trọc: "Tiểu Hắc còn chưa có dây xích, cái này coi như tiền thuốc men vậy."
Nói rồi, hắn giật phăng sợi dây chuyền vàng trên cổ gã đầu trọc, đeo vào cổ Tiểu Hắc.
Sau đó, hắn bế hồ ly mẹ đặt lên xe, cõng Tiểu Hắc trên lưng, rồi phóng xe máy về nhà.
...
Mười mấy phút sau, hắn về đến nơi ở, dựng xe máy ở sân sau rồi ôm hồ ly mẹ và Tiểu Hắc vào nhà.
"Tiểu Phong, đây... đây là sao?"
Thấy Giang Phong mình mẩy đầy vết thương và vết máu, Tô Thanh sợ đến mức mặt mày tái nhợt, run rẩy hỏi.
"Thanh tỷ, em không sao, chị lấy cho em túi cứu thương với."
Giang Phong đáp một câu rồi ôm hồ ly mẹ và Tiểu Hắc vào phòng ngủ của mình.
Tô Thanh nhanh chóng mang túi cứu thương tới.
"Gâu... Ăn..."
Tiểu Hắc đau đớn kêu lên với Giang Phong.
Ăn? Đúng rồi!
Giang Phong nghĩ ra điều gì đó, vội vàng chạy ra sân, làm thịt một con gà rồi cầm trên tay.
Ngay sau đó, lòng bàn tay hắn lóe lên hồng quang, bao phủ lấy xác gà, chẳng mấy chốc biến nó thành một viên Cường Hóa Đan!
Sau khi ngưng luyện một viên Cường Hóa Đan, hắn cảm thấy tinh lực trong người vẫn còn dồi dào, bèn làm thịt thêm một con gà nữa. Không ngờ, xác con gà này lại hóa thành một viên Cường Hóa Đan khác.
Sau khi ngưng luyện liên tiếp hai viên, hắn mới cảm thấy hơi suy yếu.
Hắn thử giết thêm một con gà nữa, nhưng khi cầm xác gà lên, lòng bàn tay không có bất kỳ phản ứng nào.
Theo hắn suy đoán, việc ngưng luyện Cường Hóa Đan có liên quan đến tinh thần và thể lực của hắn. Chỉ khi cả hai ở trạng thái sung mãn thì mới có thể ngưng luyện được, một khi cảm thấy suy yếu thì sẽ không thể tiếp tục.
Bất đắc dĩ, hắn đành vứt xác gà đi, cầm hai viên Cường Hóa Đan vừa ngưng luyện được chạy về phòng, đưa cho Tiểu Hắc và hồ ly mẹ mỗi con một viên.
Tiểu Hắc và hồ ly mẹ nhìn thấy Cường Hóa Đan thì hai mắt sáng rực, không chút do dự nuốt chửng.
Sau khi dùng Cường Hóa Đan, toàn thân Tiểu Hắc và hồ ly mẹ phát ra ánh sáng đỏ nhàn nhạt. Không lâu sau, những vết thương do bị chuột cắn trên người hồ ly mẹ bắt đầu khép lại, phần lông bị bác sĩ cạo đi cũng mọc ra.
Vết dao trên chân Tiểu Hắc cũng ngừng chảy máu, bắt đầu lành lại, vảy sẹo bong ra, cả cái chân trở lại như cũ, như chưa hề bị thương.
"Vãi chưởng, Cường Hóa Đan còn có tác dụng này nữa à?"
Thấy hồ ly mẹ và Tiểu Hắc đã tung tăng nhảy nhót, cả Giang Phong và Tô Thanh đều trợn tròn mắt, vẻ mặt đầy kinh ngạc.
Bây giờ hắn đã hiểu tại sao lúc trước Tiểu Hắc lại muốn có Cường Hóa Đan. Hóa ra nó có tác dụng chữa trị vết thương cho động vật, mà hiệu quả lại còn cực kỳ bá đạo.