Thấy Tân Khẩu Nhất Lang ngu không chịu nổi.
Xa Thái Hiền và Thôi đại gia thầm rủa một tiếng rồi quay người chuồn thẳng, chạy về hướng khác.
"Chúng ta cũng đi thôi, gã đội trưởng này không có tí IQ nào cả, đi theo hắn chỉ có đi tìm chết!"
Giang Phong nói với Karina một câu rồi chạy về một hướng khác.
Phải biết rằng, phía trước vừa mới xảy ra giao tranh, chưa nói đến việc hai đội kia có chết hay không, dù chỉ còn lại chút máu thì lúc này có một đội khác xông vào, chắc chắn sẽ bị hai đội kia hợp sức tấn công.
Hơn nữa, nơi đó vừa xảy ra chiến đấu, chắc chắn sẽ thu hút rất nhiều đội khác kéo đến, mò qua đó cũng là tự sát!
Đương nhiên, với thực lực của hắn, có thêm bao nhiêu đội tìm đến cũng chỉ là nộp mạng.
Nếu đây là một đội toàn người chơi của server Hoa Hạ, có lẽ hắn sẽ chơi lớn, đi đồ sát một phen, nhưng với kiểu tổ đội tạp nham cùng người chơi server khác thế này, hắn không muốn để bọn họ hưởng lợi.
Thực ra nếu có thể giết đồng đội, thì ngay từ đầu Tân Khẩu Nhất Lang đã bị hắn cho bay màu rồi.
"Nhanh lên, đuổi theo, tao đã thấy một thằng còn chút máu rồi, đi, chúng ta qua đó... Mẹ kiếp lũ chúng mày, chạy đi đâu hết rồi?"
Tân Khẩu Nhất Lang hưng phấn xông đến gần khu rừng, vội vàng vẫy tay về phía sau nhưng không nhận được hồi đáp. Hắn quay đầu lại, phát hiện Xa Thái Hiền, Thôi đại gia, Karina và Giang Phong đã chạy về hướng khác, mặt hắn tái mét, liền chửi ầm lên.
"Vút vút..."
Ngay lúc hắn đang mở mồm chửi rủa, hai mũi tên vun vút bay tới, cắm thẳng vào đầu hắn, rút đi một nửa thanh HP.
Đau điếng, hắn quay đầu lại thì thấy ba người chơi đang lao về phía mình, vừa lao đến, một cung thủ trong số đó không ngừng bắn tên về phía hắn.
Thấy vậy, hắn biến sắc, quay người bỏ chạy.
Đáng tiếc, tốc độ của hắn còn lâu mới nhanh bằng mũi tên của cung thủ, sau vài phát bạo kích, hắn đã bị tiễn lên đường.
...
Giang Phong và Karina đang đi dọc theo rìa hòn đảo.
Khi Tân Khẩu Nhất Lang bị giết, cả hai đều nhận được thông báo của hệ thống.
Hai người nhìn nhau, vẻ mặt đều không có gì là quan tâm.
Đối với họ, chỉ cần hai người có thể sống sót đến cuối cùng là có thể giành chiến thắng, sống chết của ba người đồng đội còn lại, họ chẳng thèm để ý.
Đi vòng quanh hòn đảo một lúc, tin tức về cái chết của Xa Thái Hiền và Thôi đại gia cũng truyền đến.
"Đội của chúng ta bây giờ chỉ còn lại hai người, có thể quẩy một trận rồi!"
Khi ba người đồng đội kia đều đã chết, Giang Phong cũng không định núp lùm nữa, hắn chuẩn bị kết thúc nhiệm vụ thật nhanh, sau đó tiếp tục đi tìm các mảnh bản đồ di tích khác.
Dứt lời, hắn triệu hồi Cân Đẩu Vân, nắm lấy tay Karina, bay vút lên không trung phía trên khu rừng.
Hắn sở dĩ chờ ba người kia chết là vì sợ họ cướp EXP, sau đó còn đến tranh cướp vật phẩm rơi ra, đây không phải là điều hắn muốn thấy.
"Anh..." Karina đứng trên Cân Đẩu Vân, nghi hoặc nhìn Giang Phong.
"Đây là ba viên Thánh Xuân Đan, cô tuyệt đối đừng để chết đấy!"
Giang Phong lấy ra ba viên Thánh Xuân Đan đưa cho Karina, sau đó trong ánh mắt khó hiểu của cô, hắn bay đến một ngọn núi giữa khu rừng trên đảo.
Đáp xuống đỉnh núi, hắn gầm lên một tiếng, "Tất cả nghe cho rõ đây, lũ người chơi ở đây đều là đồ bỏ đi!"
Giọng hắn cực lớn, những người chơi ở gần đó về cơ bản đều nghe thấy.
Có thể nói, câu nói này của hắn vô cùng ngông cuồng, ngay lập tức chọc giận một đám người chơi.
Chỉ thấy cây cối và bụi cỏ trong rừng xao động, từng đội từng đội một lao về phía ngọn núi giữa rừng.
"Anh làm gì vậy? Anh đang muốn chết à!" Karina nghe thấy câu nói của Giang Phong, sắc mặt thay đổi, cau mày nói với hắn.
"Yên tâm đi, chúng ta không chết được đâu!"
Giang Phong cười nói với Karina.
Hiệu quả của bùa Bạch Khởi phụ thể vẫn còn, thuộc tính của hắn vẫn đang bá đạo ngút trời, tự nhiên không có người chơi nào giết được hắn, trừ khi trên hòn đảo này có một đám cao thủ có thể giết được Thánh giả Nhị phẩm hoặc Tam phẩm.
Nhưng điều này là không thể, chín đại chủ thành có đến hàng chục triệu người chơi, 1000 người một hòn đảo nhiệm vụ, nói cách khác, có đến hàng vạn hòn đảo nhiệm vụ, cao thủ thì chỉ có bấy nhiêu, không thể nào tất cả đều tập trung trên cùng một hòn đảo được.
...
Đội trưởng của một đội trong rừng nghe thấy giọng nói đó, mặt liền lộ vẻ tức giận, mắng lớn, "Vãi nồi, thằng cha trên núi là ai mà ngông thế nhỉ?"
"Đội trưởng, xử nó! Mẹ kiếp, tao ghét nhất cái loại thích làm màu trước mặt tao!" một thành viên trong đội nói.
"Được, xử nó trước đã!"
Đội trưởng gật đầu, dẫn đội chạy về phía ngọn núi.
...
"Đội trưởng, hình như chúng ta bị cà khịa rồi, phải làm sao đây?"
"Làm sao nữa? Xử nó thôi!"
"Nhưng lúc đó chắc chắn sẽ có rất nhiều đội, tôi sợ chúng ta giết được nó cũng không thoát được!"
"Sợ cái gì, dù sao cũng nhiều đội như vậy, đến lúc đó bọn họ không thể nào chỉ nhắm vào một mình đội chúng ta được!"
...
"Đội trưởng..."
"Đừng nói nhiều, xử nó!"
...
"Ai ai... Đội trưởng đừng sợ chứ, chạy đi đâu vậy."
"Thằng cha trên núi nói đúng vãi ra ấy chứ, xét chỉ số tổng thể thì chúng ta đúng là rác rưởi thật, không chạy thì ở lại chờ chết à?"
"Ờ... tôi muốn đổi đội..."
...
Ngoài những người chơi nghe thấy lời khiêu chiến của Giang Phong, một số đội thậm chí còn bắt đầu giúp hắn lan truyền tin tức, để các đội khác đi làm tiên phong.
Trong chốc lát, gần hơn một nửa số đội trên toàn hòn đảo đều kéo về phía vị trí của Giang Phong.
Rất nhanh, nhiều đội đã lên đến đỉnh núi.
Sau khi những đội này đến nơi, thấy trên đỉnh núi chỉ có hai người, mặt họ đều lộ ra nụ cười chế nhạo.
"Ha ha, cười chết mất, có hai mạng mà cũng ngông cuồng như vậy!"
"Chắc là biết mình sống không được bao lâu nên muốn oai một lần trước khi chết đây mà!"
"Chậc chậc... Mà cô nàng người Mỹ kia trông cũng ngon đấy, lát nữa chúng ta có nên 'chăm sóc' cô nàng một chút không?"
...
Nhìn thấy khoảng tám chín mươi đội tụ tập trên đỉnh núi, nghe những lời chế giễu bên tai, Giang Phong nhếch miệng cười.
"Vút~"
Sát Thiên Côn hiện ra trong tay hắn, hắn vung ngang một cái, ngay sau đó, một chiếc áo choàng xuất hiện sau lưng, trên đó in những hoa văn quái vật kỳ dị.
"Ầm..."
Hắn khẽ giẫm chân, mặt đất nứt toác, một đóa sen lửa khổng lồ bung nở dưới chân, từng cánh hoa rực cháy bay lượn trong phạm vi mười mét.
Cuối cùng, khuôn mặt bình thường của Giang Phong biến thành dáng vẻ tóc bạc mắt đỏ đầy ma mị.
Theo màn biến thân hoa lệ của hắn, đám người chơi vốn đang châm chọc khiêu khích hắn đều im bặt, mặt mày kinh ngạc nhìn hắn chằm chằm.
"À... Hôm nay thời tiết đẹp ghê, không hợp để chém giết. Các vị cứ tự nhiên, tại hạ xin cáo từ!"
"Ấy, cây đao của tôi rớt dưới chân núi rồi, để tôi đi nhặt về rồi quay lại xử nó sau!"
"Khụ khụ... Dạo này trời trở lạnh, tôi hơi cảm cúm, phải đi hái ít dược liệu chữa bệnh đã!"
...
Nhìn tạo hình của Giang Phong, nhất thời rất nhiều đội vội vàng quay người chạy xuống núi.
Karina: "..."
Karina nghe những lời viện cớ của mấy đội vừa bỏ chạy, mặt mày đen thui, cạn lời.