Sau khi cùng Lăng Phi Vũ đi đăng ký kết hôn, Giang Phong đã chính thức trở thành người có vợ.
Thiếu sót duy nhất chính là một đám cưới thật hoành tráng.
Lấy giấy chứng nhận xong, trên đường trở về đấu thú trường, Giang Phong kích động dùng điện thoại vào trang chủ diễn đàn Thần Vực của mình, chụp ảnh hai tờ giấy đăng ký kết hôn rồi đăng lên.
Kèm theo dòng trạng thái: Xin giới thiệu với mọi người, @Lăng Phi Vũ, đây là vợ tôi!
"Tít tít tít..."
Dòng trạng thái này vừa được đăng lên, trang chủ Thần Vực của hắn lập tức bùng nổ.
Vô số người chơi tràn vào, thi nhau chúc mừng.
"Vãi, Nam Thần với Nữ Thần, đúng là một cặp trời sinh! Chúc mừng Yêu Đế, Yêu Đế uy vũ!"
"Chúc mừng Yêu Đế, bao giờ công bố địa điểm tổ chức hôn lễ thế? Hóng quá!"
"Hu hu... Yêu Đế ơi, bọn em đau lòng quá! Sân thượng thành Yêu Đế có ai lập team nhảy lầu không?"
...
Ngoài những người chơi này, một vài người bạn thân của Giang Phong cũng gửi lời chúc mừng.
Tiểu nha đầu: "Thần tượng ra tay nhanh thật đấy! Chúc mừng anh rước được người đẹp về dinh, chúc sớm sinh một tiểu Yêu Đế nhé!"
Mộc Hi: "Chúc mừng!"
Tiết Anh Kỳ: "Chậc chậc, lại phát cẩu lương à? Khao đê, khao đê!"
Nam Cung Khiêu Khiêu: "Anh Phong, còn Tiểu Bạch thì sao?"
Đêm Vô Song: "GATO quá đi mất! Xin info bạn thân của phu nhân Thành chủ!"
...
Có rất nhiều lời chúc phúc, Giang Phong liền gửi lời cảm ơn tất cả mọi người.
Bây giờ, gần như tất cả người chơi trong nước đều biết hắn, ID trong game của hắn cũng không cần che giấu nữa, cứ phải chơi lớn.
Kể cả việc khoe ân ái bây giờ cũng phải khoe thật hoành tráng.
Lăng Phi Vũ nép vào bên cạnh hắn, thấy Giang Phong đang khoe khoang chuyện cưới được vợ đẹp thì mỉm cười, không nói gì thêm, chỉ rúc sâu hơn vào lòng hắn.
Đăng trạng thái xong, hắn mở tin tức ra xem.
Đúng như hắn nghĩ, chuyện xảy ra ở núi Trường Bạch ngày hôm qua không hề bị lọt ra ngoài, xem ra đã có người ém nhẹm đi rồi.
Lướt điện thoại một lúc, có lẽ vì quá mệt, hắn liền ôm Lăng Phi Vũ ngủ thiếp đi.
...
Tại cục cảnh sát thành phố Bắc Lâm.
Một vị quản lý cấp cao nhìn bản báo cáo trên tay, cau mày nhìn mấy viên cảnh sát đang đứng trước mặt.
"Rốt cuộc là có chuyện gì? Tại sao ở núi Trường Bạch lại phát hiện nhiều người chết như vậy, mà gần như tất cả đều là lính đánh thuê nước ngoài? Sao bọn chúng lại lọt vào trong nước được, bên hải quan làm ăn kiểu gì vậy?"
"Thưa Cục trưởng, chúng tôi cũng không rõ. Sáng nay nhận được điện thoại báo án rồi lên núi, chúng tôi cũng hết hồn. Hơn nữa, người Hoa duy nhất chết trong đó lại là Bách Lý Thân Dạ, người vừa bị nhà họ Bách Lý trục xuất khỏi gia tộc!"
"Người nhà họ Bách Lý? Có biết là ai giết không?"
"Theo điều tra của chúng tôi, một phần lớn nạn nhân bị giết bởi những vật giống như đá, phần còn lại thì bị mãnh thú cắn chết. Kẻ thù của Bách Lý Thân Dạ có không ít, nhưng người căm hận hắn nhất có lẽ là Giang Phong, thiếu gia của đấu thú trường, người đã phế hắn. Hơn nữa, Giang Phong hẳn là cao thủ Tiên Thiên, nội kình rót vào bất cứ vật gì cũng có thể biến nó thành vũ khí có sức sát thương cực lớn, lại thêm việc chỉ có đấu thú trường mới sở hữu mãnh thú lợi hại như vậy, nên bước đầu chúng tôi nghi ngờ hung thủ là Giang Phong!"
"Giang Phong? Thiếu gia đấu thú trường, con rể nhà họ Lăng... Chết tiệt, trước mắt cứ phong tỏa tin tức này lại, đồng thời điều tra thân phận cụ thể của đám lính đánh thuê kia!"
"Vâng!"
...
Tại thành phố Tô Hải, trong một công ty thuộc sản nghiệp của nhà họ Bách Lý.
Bách Lý Viên Khánh đập bàn, cầm điện thoại đứng bật dậy, gầm lên giận dữ: "Các người nói cái gì? Thân Dạ chết rồi?"
"Xin ngài nén bi thương, có thời gian thì đến nhận lại thi thể."
Người ở đầu dây bên kia nói xong liền cúp máy.
Chiếc điện thoại trượt khỏi tay Bách Lý Viên Khánh, gã ngồi phịch xuống ghế, mặt mày thất thần.
Ngay sau đó, gã ôm mặt khóc nức nở: "Cha xin lỗi con... Con trai, con yên tâm, cha nhất định sẽ báo thù cho con!"
Nói xong, Bách Lý Viên Khánh siết chặt nắm đấm, ánh mắt lộ ra vẻ tàn nhẫn.
Dám giết người nhà họ Bách Lý, lại còn là con trai của gia chủ là gã, đối với gã mà nói, đây chính là một sự khiêu khích trắng trợn. Ngoài việc báo thù cho con trai, gã còn muốn cho kẻ đã giết con mình biết thế nào là lửa giận của nhà họ Bách Lý.
...
Trở lại đấu thú trường, Tiểu Hải và Lôi Nha báo cho hắn biết Tiểu Hắc đã tỉnh lại, không sao rồi.
Điều này khiến hắn mừng rỡ, vội vàng tìm một xác mãnh thú, luyện hóa ra một viên cường hóa đan cho nó ăn, chữa lành mấy cái xương sườn vẫn đang trong quá trình hồi phục của nó.
Không thể không nói, lần này, hắn, Lăng Phi Vũ và ba con mãnh thú có thể sống sót hoàn toàn là nhờ vào cường hóa đan.
Cường hóa đan bây giờ đối với hắn vô cùng quan trọng.
May là xác mãnh thú từ hai ba thành phố lân cận được chở đến đây, có khoảng bốn năm mươi bộ, đủ cho hắn dùng.
Nhưng hiện tại hắn không vội luyện hóa những cái xác này, mà chuẩn bị đi gặp mười hai vị binh vương mà Lăng Phi Vũ đã phải liều mạng để chọn ra lần này.
Trải qua trận chiến sinh tử này, hắn mới nhận ra thực lực của mình vẫn còn quá yếu.
Nếu hắn có một đội ngũ hùng mạnh của riêng mình, lần này cũng sẽ không nguy hiểm như vậy, có thể giải quyết mọi chuyện một cách nhẹ nhàng.
Cũng chính vì lý do này, hắn quyết định bồi dưỡng mười hai binh vương này thành những cao thủ đỉnh cao của nhà họ Giang trong tương lai.
Mười hai vị binh vương cũng ở trong một căn biệt thự, cách biệt thự của hắn không xa.
Dẫn theo Lăng Phi Vũ, Tiểu Hải, Tiểu Hắc và Lôi Nha đi vào căn biệt thự này, vừa định đẩy cửa vào, hắn đã nghe thấy tiếng đánh nhau vọng ra từ bên trong.
"Hửm? Sôi nổi gớm nhỉ!"
Giang Phong khẽ nhíu mày, khóe môi nhếch lên một nụ cười nhạt.
Sau đó, hắn đẩy cửa lớn của biệt thự ra.
"Vút~"
Cửa vừa mở, một chiếc bình sứ bay thẳng về phía hắn.
Đối mặt với tình huống này, hắn không hề tỏ ra căng thẳng, chỉ khẽ giơ tay lên, dễ dàng bắt lấy chiếc bình sứ đang bay tới rồi đặt nó sang một bên.
Lúc này, bên trong căn biệt thự đã bừa bộn như một bãi chiến trường.
Trong số mười hai binh vương, ngoài hai người đang giao đấu, những người còn lại đều ngồi vạ vật mỗi người một xó trong biệt thự.
Trên ghế sô pha có hai người đang chơi cờ tướng, một người ngồi trên bậc thang, một người ôm laptop chơi game, hai người đang chơi Thần Vực, một người đang lau súng, một người đang nấu ăn trong bếp, một cô gái lạnh lùng đang dùng dao găm sắc lẹm để khắc gỗ, và một bé loli đang chơi xe điện.
Nói chung là đủ mọi thành phần.
Nhưng khi Giang Phong và Lăng Phi Vũ mở cửa bước vào, ngoại trừ hai người đang chơi Thần Vực, ánh mắt của tất cả những người còn lại đều đổ dồn về phía hai người.
Lăng Phi Vũ thấy cảnh này, có chút tức giận quát: "Các người tốt xấu gì cũng từng đi lính, có chút kỷ luật được không hả? Xem bộ dạng của các người bây giờ ra cái thể thống gì nữa?"
Thấy Lăng Phi Vũ nổi giận, mười người kia liền ngoan ngoãn bỏ việc đang làm dở, đi tới đại sảnh đứng nghiêm. Hai người đang chơi Thần Vực cũng bị gọi ra. Mười hai người đứng thẳng tắp trước mặt Lăng Phi Vũ.
"Ồ? Ngoan ngoãn thế cơ à?"
Giang Phong vô cùng ngạc nhiên khi thấy mười hai người này lại nghe lời Lăng Phi Vũ đến vậy.
Phải biết rằng, những binh sĩ có thể trở thành binh vương đều là những kẻ kiêu ngạo bất kham, ngay cả cấp trên cũng rất khó thuần phục được họ.
Lăng Phi Vũ mới đi chưa đầy ba ngày mà đã thuần phục được cả mười hai binh vương, hắn không ngạc nhiên mới là lạ.