"Ủa? Bái Nguyệt Giáo Chủ không có ở đây à?"
Giang Phong đảo mắt quan sát xung quanh mấy lần nhưng đều không thấy bóng dáng Bái Nguyệt Giáo Chủ đâu, điều này khiến hắn cảm thấy cực kỳ quái lạ.
Bất quá hắn biết chắc, Bái Nguyệt Giáo Chủ chắc chắn đang ở đây.
Gã chính là kẻ giật dây phía sau, không có gã thì mạch truyện này không thể tiếp diễn được.
"Phong Dạ, cẩn thận!"
Ngay lúc hắn còn đang mải mê ngó nghiêng, giọng của Ngưng Bạch đột nhiên vang lên bên tai.
Hắn quay lại, vừa kịp thấy hai skill từ xa bay tới, lao thẳng về phía mình, đúng lúc này Ngưng Bạch đã chắn ngay trước mặt hắn.
"Ầm!"
Khoảnh khắc sau, hai skill kia nện thẳng vào người Ngưng Bạch. Vốn đã mất không ít HP, cô lập tức bay màu.
Trước khi chết, thấy Giang Phong vẫn bình an vô sự, cô mới thở phào nhẹ nhõm.
Đối với cô, Giang Phong chính là hy vọng của cô và Nam Vũ, tự nhiên không muốn hắn vì ân oán giữa họ và Cuồng Khiếu Thiên mà bị liên lụy. Nếu vậy, cả cô và Nam Vũ đều sẽ vô cùng áy náy.
"Ngưng Bạch!"
Nam Vũ quay đầu thấy Ngưng Bạch bị giết, giận dữ hét lên một tiếng, nhưng ngay sau đó hắn xoay người, cầm Kim Xà Kiếm trong tay chỉ thẳng vào đám người chơi: "U Minh Vệ, ra đây!"
Ngay lập tức, một gã khổng lồ cao mấy chục trượng xuất hiện, tấn công về phía đám người của Cuồng Khiếu Thiên.
Giang Phong nhìn Ngưng Bạch gục ngã ngay trước mắt, hắn nhặt vật phẩm rơi ra từ cô rồi quay sang nhìn đám người của Cuồng Khiếu Thiên.
Thực lực của Nam Vũ rất mạnh, nhưng đáng tiếc, hắn chỉ triệu hồi được một U Minh Vệ, nói cách khác, hắn chỉ vừa mới trở thành người thừa kế của tộc U Minh không lâu, số U Minh Vệ thu phục được chỉ có một.
Chỉ với hắn và một U Minh Vệ, căn bản không thể chống lại đám người của Cuồng Khiếu Thiên.
Dù sao đám người này đều là người chơi cấp 100 trở lên, thuộc tính cũng không kém Nam Vũ và U Minh Vệ là bao.
"Nam Vũ vẫn cần thời gian để trưởng thành, xem ra chỉ có thể ra tay thôi!"
Ngưng Bạch vì mình mà chết, thế nào cũng phải đòi lại công bằng cho cô ấy.
Bây giờ đã biết Nam Vũ thuộc phe Yêu tộc, hắn cũng chẳng cần phải che giấu thân phận nữa.
Vả lại, hắn tìm nửa ngày trời cũng không thấy Bái Nguyệt Giáo Chủ đâu, có khi gã đang chờ hắn lộ diện cũng không chừng.
"Yêu Kỵ Vệ, giết!"
Hét lạnh một tiếng, hắn thả Linh Lạc và Hồng Hài Nhi ra, ra lệnh cho cả hai.
Hắn hiện vẫn đang trong trạng thái trọng thương, thuộc tính cực thấp, căn bản không phải là đối thủ của đám người chơi này, đành phải để Yêu Kỵ Vệ ra tay.
"Pằng pằng..."
Linh Lạc vừa xuất hiện đã triệu hồi Hư Không Luyện Ngục Câu bay lên không trung, ôm khẩu súng bắn tỉa liên tục khai hỏa, mỗi phát một mạng, trong nháy mắt đã có hơn chục người chết dưới tay cô.
Nghe thấy tiếng súng bắn tỉa dồn dập, cả Cuồng Khiếu Thiên và Nam Vũ đều sững sờ tại chỗ, ngước nhìn Linh Lạc.
"Ngươi là ai?" Cuồng Khiếu Thiên mặt mày sa sầm hỏi Linh Lạc.
Linh Lạc nhếch mép cười, khẩu súng bắn tỉa xoay vài vòng điệu nghệ trong tay, sau đó cô tạo một dáng cực ngầu rồi tuyên bố: "Yêu Kỵ Vệ Tuyệt Địa, Linh Lạc!"
Hồng Hài Nhi phun một ngụm Tam Muội Chân Hỏa thiêu rụi mấy chục người, rồi cưỡi Hư Không Luyện Ngục Câu bay đến cạnh Linh Lạc, vung cây thương tua đỏ, bá khí tuyên bố: "Yêu Kỵ Vệ, Hồng Hài Nhi!"
Yêu Kỵ Vệ Tuyệt Địa!
Nghe danh xưng của Linh Lạc và Hồng Hài Nhi, tất cả mọi người có mặt đều kinh ngạc đến há hốc mồm.
Cuồng Khiếu Thiên lắc đầu nói: "Không thể nào, Yêu Đế đang ở hành tinh Ngân Nguyệt, Yêu Kỵ Vệ của hắn sao lại xuất hiện ở đây được?"
Người chơi ở lục địa Thần Vực tuy chưa đến hành tinh Ngân Nguyệt, nhưng họ đều đã xem tin tức về Yêu Kỵ Vệ trên diễn đàn.
Yêu Kỵ Vệ là ai chứ? Là những kẻ dám đối đầu với cả Trụ Vương!
Nếu đến lục địa Thần Vực, họ có thể nghiền ép tất cả người chơi. Có thể thấy danh tiếng của Yêu Kỵ Vệ ở lục địa Thần Vực vang dội đến mức nào.
Linh Lạc nghe câu hỏi của Cuồng Khiếu Thiên, mỉm cười nói: "Nhóc con, ai nói với ngươi Yêu Kỵ Vệ chỉ xuất hiện ở hành tinh Ngân Nguyệt? Sợ rồi à? Sợ thì giao vũ khí ra, rồi cút đi!"
"Kẻ nào giao vũ khí, không giết!" Hồng Hài Nhi lập tức hùa theo.
Ặc... Hai cái đứa này, tôi kêu hai người ra để giết người chứ có phải để làm màu đâu! Còn bày đặt nộp vũ khí thì tha mạng? Tôi cần đống sắt vụn đó làm gì chứ?
Giang Phong nhìn Linh Lạc và Hồng Hài Nhi mà trợn mắt, cạn lời.
"Hừ, Yêu Kỵ Vệ thì sao chứ? Các ngươi từ hành tinh Ngân Nguyệt đến lục địa Thần Vực, chắc cũng đã trả giá rất lớn, thực lực cũng bị áp chế không ít. Lần này bọn ta sẽ cho các ngươi có đến mà không có về!" Cuồng Khiếu Thiên thấy thái độ vênh váo của Linh Lạc và Hồng Hài Nhi thì tức giận gầm lên: "Giết! Trên người Yêu Kỵ Vệ toàn là đồ xịn, còn có cả Thánh Khí, ai giết được chúng thì Thánh Khí thuộc về người đó!"
Thưởng lớn ắt có người dũng, lợi to ắt có kẻ liều!
Cuồng Khiếu Thiên vừa dứt lời, đám thuộc hạ của hắn liền ồ ạt xông về phía Linh Lạc và Hồng Hài Nhi.
Linh Lạc cười nhạt, cưỡi Hư Không Luyện Ngục Câu bay vút lên không, nửa quỳ trên lưng nó, ôm súng bắn tỉa không ngừng nã đạn vào đám người chơi đang lao tới bên dưới, mỗi phát đều là một cú headshot, phát nào trúng phát đó.
Người chơi từ hành tinh Ngân Nguyệt đúng là không thể xuất hiện ở lục địa Thần Vực. Nếu xuất hiện, hoặc là sẽ trong trạng thái trọng thương như Giang Phong, thực lực không đủ tư cách tiến vào hành tinh Ngân Nguyệt, hoặc là thực lực sẽ bị áp chế.
Linh Lạc và Hồng Hài Nhi bước ra từ Luyện Yêu Hồ, thực lực đúng là bị áp chế, nhưng dù có bị áp chế thì cũng chỉ bị ghìm ở mức đỉnh cấp 150. Với thực lực hiện tại của họ, one-shot đám người chơi cấp 100 vẫn là chuyện dễ như ăn kẹo.
Hồng Hài Nhi thì phun ra Tam Muội Chân Hỏa, bất cứ ai bị lửa dính vào người, chưa đầy ba giây đã biến thành một cái xác cháy đen.
Chưa đầy hai phút, Cuồng Khiếu Thiên và hơn trăm tên thuộc hạ của hắn đã bị tiêu diệt sạch sẽ, không một ai sống sót.
Những người chơi hóng hớt bị kẹt bên ngoài kết giới, nhìn Linh Lạc và Hồng Hài Nhi bay lượn trên không trung mà không khỏi nuốt nước bọt ừng ực. "Mạnh vãi chưởng!"
...
Trên một dãy núi xa xôi ở Thục Sơn.
Tửu Kiếm Tiên chở Đường Ngọc Tiểu Bảo và A Nô ngồi trên một quả hồ lô rượu khổng lồ, bay nhanh về phía Thục Sơn.
Bên cạnh hồ lô rượu là một bầy Huyết Nha, chúng không ngừng tấn công vào lớp lá chắn phòng ngự do Tửu Kiếm Tiên và Đường Ngọc Tiểu Bảo dựng lên.
"Không ngờ lão yêu quái Bái Nguyệt đó lại xuất hiện ở đây!" Tửu Kiếm Tiên nhíu mày nói.
"Cha, chú Bái Nguyệt không phải lão yêu quái đâu, chú ấy chỉ đang chơi đùa với chúng ta thôi mà?" A Nô ngây thơ nói.
Đường Ngọc Tiểu Bảo và Tửu Kiếm Tiên liếc nhìn nhau, không ai nói thêm lời nào.
Họ không muốn vạch trần tội ác của Bái Nguyệt trước mặt A Nô, như vậy sẽ khiến cô bé phải chịu cú sốc gấp đôi.
"Ầm ầm!"
Thế công của bầy Huyết Nha ngày càng dữ dội, lá chắn phòng ngự đã vỡ tan nhiều lần, cứ tiếp tục thế này, cả ba người đều sẽ bị chúng giết chết.
Bầy Huyết Nha này có thực lực tương đương với cấp Tiên Thú, một bầy Huyết Nha có thể đồ sát cả NPC cấp Thần, không phải là thứ mà họ có thể chống lại.
"Vù!"
Đúng lúc này, một con Huyết Nha phun ra một luồng khí lạnh, khiến không khí xung quanh như đông cứng lại. Ba người ngồi trên hồ lô đều rét run cầm cập, HP bắt đầu tụt không phanh.
"Đường Ngọc Tiểu Bảo, ta lạnh quá!" A Nô môi trắng bệch nói.
Đường Ngọc Tiểu Bảo nhìn A Nô đang run rẩy vì lạnh, khóe miệng hắn nở một nụ cười: "Tiền bối, ta có một ý này!"
Tửu Kiếm Tiên nói: "Nói đi!"
Đường Ngọc Tiểu Bảo: "Dùng máu tươi để dụ lũ sinh vật khát máu này đi."
Tửu Kiếm Tiên: "Ngươi điên rồi à?"
A Nô: "Đường Ngọc Tiểu Bảo, ta không cho phép ngươi hy sinh bản thân!"
Đường Ngọc Tiểu Bảo: "A Nô, em phải bảo trọng, em không còn là trẻ con nữa, phải tự chăm sóc mình thật tốt. Đời người có quá nhiều chuyện phải làm, chờ em rời đi, nhớ tìm Tiêu Dao mà tỏ tình, hãy chăm sóc tốt cho bản thân nhé!"
Đường Ngọc Tiểu Bảo nói xong, đón lấy giọt nước mắt của A Nô, đặt lên môi mình, ngay sau đó, hắn quay người rút thanh bội kiếm bên hông A Nô, rạch một đường vào lòng bàn tay rồi nhảy khỏi hồ lô rượu.
A Nô nhìn Đường Ngọc Tiểu Bảo nhảy xuống, khóc thét lên: "Đường Ngọc Tiểu Bảo, đừng bỏ ta! Đừng! Đừng mà..."
...
[Keng! Thông báo hệ thống]: Cứu 'Đường Ngọc Tiểu Bảo', thời gian giới hạn 10 phút.
Giang Phong đang xem Linh Lạc và Hồng Hài Nhi làm màu thì bên tai đột nhiên vang lên một thông báo hệ thống.
"Vãi... Đậu má, kịch bản này sai quá sai rồi!"
Nghe thấy thông báo hệ thống, sắc mặt Giang Phong đại biến, hắn lập tức giải trừ Hóa Hình Thuật, trở lại hình dáng ban đầu, triệu hồi Cân Đẩu Vân rồi hét về phía Linh Lạc và Hồng Hài Nhi: "Hai đứa đừng làm màu nữa, theo ta mau!"
Nhận được thông báo này, hắn mới hiểu ra, nhiệm vụ cốt truyện Tiên Kiếm không chỉ đơn giản là bảo vệ Lý Tiêu Dao, Lâm Nguyệt Như và Triệu Linh Nhi, mà còn phải bảo vệ tất cả các nhân vật quan trọng trong mạch truyện này, không để họ bị thương vong. Một khi có một NPC bị giết, có lẽ sẽ ảnh hưởng đến độ hoàn thành và phần thưởng của toàn bộ cốt truyện.
Nghĩ đến đây, hắn mới trở nên vội vã như vậy.