Sáng sớm, gà gáy vang.
Rời khỏi game, Giang Phong vươn vai một cái, tháo chiếc khuyên tai màu bạc xuống.
Đánh răng rửa mặt, chuẩn bị bữa sáng, cho gia súc ăn xong, hắn mới đến trường.
Đại học một mình thì buồn tẻ, đại học có đôi có cặp thì ngọt ngào hạnh phúc.
Giang Phong thuộc vế sau.
Gia cảnh hắn không mấy khá giả, nhưng vì ngoại hình ưa nhìn, học lại giỏi nên đã thoát ế ngay từ năm nhất đại học.
Mua bữa sáng cho bạn gái Trương Thiến xong, hắn đã đến trường từ rất sớm.
Trong giảng đường, hắn vừa lật sách vừa chờ Trương Thiến đến.
Không lâu sau, sinh viên trong khoa lục tục kéo vào, túm tụm bàn tán gì đó.
Lưu Hồng, cũng là một phú nhị đại như Vương Uy, nhưng tính cách tốt hơn Vương Uy nhiều, quan hệ xã hội cũng không tệ.
Vừa bước vào giảng đường, cậu ta đã bị một đám nam nữ vây quanh hỏi han.
"Lưu Hồng, hôm qua game 《 Thần Vực 》 Open Beta, ông chắc chắn cày game suốt đêm rồi nhỉ, kể cho bọn tôi nghe game này thế nào đi?"
Lưu Hồng trông khá tuấn tú, đối với câu hỏi của bạn học, cậu ta cũng thân thiện đáp lại: "Còn phải nói sao, đương nhiên là đỉnh của chóp rồi, cứ như thế giới thật vậy, điểm trừ duy nhất là lên cấp quá chậm, cày cả đêm mà mới lên được level 4."
"Trước đây tôi nghe nói công ty game Hoa Hạ đã đàm phán với các đại lý nước ngoài, phát hành thêm 1 triệu thiết bị chơi game nữa. Lưu Hồng, ông có cửa trong không, bọn tôi đưa tiền cho ông, ông kiếm giúp bọn tôi một bộ được không?"
"Đúng đúng, Lưu thiếu gia, giúp bọn tôi với, lần nào xếp hàng cũng phải chờ mấy tiếng đồng hồ mà cuối cùng vẫn không mua được. Ông mua giúp bọn tôi đi, đến lúc đó bọn tôi mời ông ăn cơm."
Trước sự nài nỉ của đông đảo bạn học, Lưu Hồng đắc ý nói: "Được thôi, nhưng các ông vào game rồi phải theo tôi đấy!"
Rất nhiều bạn học đáp lại: "Đó là đương nhiên, đến lúc đó Lưu thiếu lập Guild, bọn tôi đều theo ông hết mình!"
...
Cảnh tượng này cũng xảy ra với các phú nhị đại khác, nhưng Giang Phong không để tâm, hắn chỉ yên lặng ngồi ở vị trí của mình, lật sách chờ Trương Thiến tới.
Không lâu sau, hắn thấy bóng dáng bạn gái Trương Thiến xuất hiện ở cửa, hắn vui mừng cầm bữa sáng vội vàng chạy ra đón.
"Thiến Thiến, anh mua cho em món bánh quẩy em thích nhất..."
Lời còn chưa nói hết, hắn đã thấy Phó chủ tịch hội sinh viên khoa bên cạnh, Lý Dật, xuất hiện sau lưng Trương Thiến, bàn tay nhẹ nhàng ôm lấy vòng eo thon của cô.
Trương Thiến cúi đầu mím môi, rồi ngẩng lên nhìn Giang Phong: "Giang Phong, chúng ta chia tay đi!"
"Cạch ~"
Lời cô vừa dứt, Giang Phong như bị sét đánh ngang tai, đầu óc choáng váng, bữa sáng trong tay rơi xuống đất.
"Thiến Thiến, em đang đùa với anh phải không?" Hoàn hồn lại, Giang Phong đưa tay nắm lấy bàn tay Trương Thiến, cười thê lương hỏi.
"Xin lỗi, anh là người tốt, nhưng em là con gái, em cũng có nhu cầu vật chất. Mỹ phẩm anh không mua nổi, quần áo anh không mua nổi, đừng nói đến thiết bị chơi game 《 Thần Vực 》. Anh cứ coi em là một cô gái thực dụng đi."
Trương Thiến hất tay Giang Phong ra, quay người rời khỏi giảng đường.
"Giang Phong à Giang Phong, góc tường nhà mày mà tao không đào được sao? Bao năm nay thành tích của tao luôn bị mày đè đầu, giải thưởng bị mày giật mất, cả cơ hội du học chuyên sâu ở học viện Đặc Lặc Tư nước A nữa, những thứ đó vốn dĩ phải là của tao. Một thằng nhà nghèo như mày lấy tư cách gì mà tranh với tao, còn bạn gái mày, coi như bỏ tiền ra chơi qua đường thôi."
Sau khi Trương Thiến rời đi, Lý Dật với vẻ ngoài vô cùng điển trai tiến đến bên cạnh Giang Phong, ghé vào tai hắn, cười lạnh nói.
"Thằng khốn!"
Lý Dật đã chọc giận Giang Phong, hắn vung một cú đấm thẳng vào sống mũi Lý Dật, trong khoảnh khắc, máu tươi tuôn xối xả.
"Ha ha, đánh hay lắm, đánh thêm vài cái nữa đi." Lý Dật không những không giận mà còn cười.
Giang Phong nhìn thấy nụ cười quỷ dị của Lý Dật, hắn bỗng nghĩ đến điều gì đó, sắc mặt biến đổi.
Tiếp đó, trong sự kinh ngạc của hắn, Lý Dật cười nhạt một tiếng, đầu đột nhiên đập mạnh vào cửa, máu tươi từ trán chảy xuống.
Tiếng va chạm đã thu hút sự chú ý của nhiều sinh viên, đúng lúc này Lý Dật ngã xuống đất ngất đi. Các sinh viên nhanh chóng gọi giáo viên đến, giáo viên đưa cả hai người lên văn phòng.
Quả nhiên đúng như Giang Phong đã nghĩ.
Hắn bị kỷ luật nặng, suất du học chuyên sâu ở học viện Đặc Lặc Tư bị hủy, chuyển sang cho Lý Dật.
Tất cả đều là âm mưu của Lý Dật.
Nghĩ đến đây, lòng hắn nguội lạnh, cũng không còn tâm trạng học hành, rời khỏi trường và trở về nhà.
Về đến nhà, ba hắn có hỏi thăm, hắn chỉ nói qua loa cho xong chuyện.
Hắn không ở ký túc xá, bình thường không có tiết học sẽ về nhà phụ giúp ba, cộng thêm chút tài diễn xuất, hắn không để ba biết mình đã đánh mất cơ hội du học ở trường đại học danh tiếng nước ngoài mà hắn đã rất vất vả mới có được.
Bước vào phòng, một giọt nước mắt lăn dài trên má, hắn nắm chặt hai tay.
Cơ hội du học chuyên sâu ở học viện Đặc Lặc Tư không phải là để hắn học lại đại học, mà là cơ hội để hắn thoát nghèo.
Vốn trông cậy vào điều này để thoát nghèo, giờ đây hắn đã mất tất cả.
Thất tình, mất đi cơ hội thoát nghèo, đây là một đả kích không hề nhỏ đối với hắn.
Nhìn thiết bị chơi game 《 Thần Vực 》 đặt trên chiếc bàn cạnh đầu giường, hắn nghiến răng nói: "Không, mình vẫn còn cơ hội, Thần Vực chính là cơ hội của mình!"
Quyết tâm, hắn lau nước mắt, đeo thiết bị chơi game 《 Thần Vực 》 lên và tiến vào game.
Quảng cáo của Thần Vực hắn đã xem rất nhiều lần, trong đó không chỉ có thể kiếm tiền, mà chỉ cần giúp quốc gia giành chiến thắng trong cuộc thi Quốc chiến, ngoài tiền thưởng khổng lồ, thậm chí còn có thể được phân công vào làm việc trong các cơ quan chính phủ.
"Ting! Chào mừng người chơi ‘Giang Phong’ quay trở lại. Chúc bạn chơi game vui vẻ."
Trở lại trong game, hắn biến thành một con chó, một con chó trắng muốt!
Sau khi dung hợp với Dã Cẩu Vương, bộ lông của hắn đã từ màu trắng đục ban đầu chuyển thành trắng muốt.
"Tao không muốn sống kiếp chó, tao muốn trở thành kẻ bề trên!"
Giang Phong nhìn dáng vẻ trong game của mình, âm thầm thề trong lòng.
Cuộc sống hiện tại của hắn không bằng chó, trong game cũng là một con chó, nhưng hắn không cam chịu hiện trạng, hắn muốn vượt vũ môn hóa rồng, khiến những kẻ đã bắt nạt và coi thường hắn phải quỳ rạp dưới chân.
Xem lại thuộc tính, hắn không tiếp tục ở lại khu quái cấp một nữa mà tiến về khu quái cấp cao hơn.
Vẫn còn chìm trong đau khổ, hắn không hề hay biết, ánh mắt của những người chơi đi ngang qua nhìn hắn có chút khác lạ.
"Mọi người qua đây xem này, là một con boss kìa, mà bộ lông trắng của con boss này đáng yêu thật."
Một nữ game thủ chỉ vào hắn kinh ngạc hét lên, không lâu sau, một vài người chơi đang luyện cấp gần đó đều xúm lại.
Khi hắn kịp phản ứng thì đã bị một đám người chơi vây quanh.
Ngẩng đầu lên, rất nhiều người chơi tay cầm vũ khí, vẻ mặt hưng phấn nhìn hắn, như thể đang nhìn một món Thần khí.
"Hửm? Trương Thiến! Lý Dật!"
Đúng lúc này, hắn bỗng nhiên nhìn thấy hai bóng người quen thuộc trong đám đông.
Hai người này, chính là cô bạn gái cũ Trương Thiến đã đá hắn vào buổi sáng và Lý Dật, kẻ đã hại hắn mất đi cơ hội du học.
Trong game, người chơi có thể điều chỉnh ngoại hình, nhưng tối đa cũng chỉ được 20%, chỉ cần là người quen thì vẫn có thể nhận ra ngay.
Chỉ là điều khiến hắn hơi bất ngờ là hai người họ vậy mà cũng được phân đến tân thủ thôn này, đúng là duyên phận mà!
"Sao anh online nhanh vậy, đầu không sao chứ?" Trương Thiến quan tâm hỏi Lý Dật.
Lý Dật cười cười, ôm lấy Trương Thiến: "Không sao, chỉ là không ngờ bạn trai cũ của em lại ra tay ác thật, suýt nữa đánh anh bị chấn động não."
Trương Thiến cũng có chút tức giận: "Không ngờ hắn lại là loại người đó, trước đây đúng là em bị mù mắt!"
Mù mắt?
Ha ha!
Nếu cô đã tuyệt tình như vậy, thì tôi cũng chẳng còn gì để lưu luyến!
Không đợi những người chơi gần đó tấn công, hắn tung người nhảy vọt lên, móng vuốt sắc bén hung hăng vồ về phía Lý Dật.
"Con boss này là tao thấy trước, đứa nào dám cướp tao liều mạng với đứa đó!"
Thấy hắn bắt đầu tấn công, một người chơi hét lớn rồi lao về phía hắn.
Hắn hoàn toàn không để ý đến đòn tấn công của người chơi đó, vẫn lao thẳng về phía Lý Dật.
"Cẩn thận!" Trương Thiến thấy hắn tấn công Lý Dật, liền chắn trước mặt gã. Cảnh tượng này khiến lòng hắn càng thêm lạnh lẽo, cũng không dừng đòn tấn công lại, móng vuốt sắc bén hung hăng lướt qua cổ Trương Thiến.
Nếu đã hết yêu, vậy hãy để ta làm người chôn vùi mối tình này!
-320
-143
Máu tươi phun ra, nhuộm đỏ thân thể hắn, hai con số sát thương hiện lên trên đầu Trương Thiến, cô nàng chỉ mới level 3 lập tức bị kết liễu trong nháy mắt.
Giết Trương Thiến xong, Lý Dật hoảng hốt, vội vàng bỏ chạy.
Phải biết rằng, chết sẽ bị tụt một cấp, tụt cấp đồng nghĩa với việc bị tụt hậu, hắn còn định về lớp khoe khoang nữa, không muốn bị tụt cấp chút nào.
Nhưng thuộc tính của hắn kém xa Giang Phong, tốc độ di chuyển cũng không nhanh bằng, rất nhanh đã bị đuổi kịp.
"Đây là cái giá mày phải trả vì đã cướp đi tất cả của tao, tao sẽ giết mày về level 0!"
Ánh mắt Giang Phong tràn ngập sát ý, thầm nghĩ trong lòng một tiếng, móng vuốt sắc bén hung hăng chém lên người Lý Dật.
Hai ba nhát, hắn đã kết liễu Lý Dật.
"Ting! Thông báo hệ thống: Bạn đã giết một người chơi level 5, nhận được 500 điểm kinh nghiệm."
"Ting! Thông báo hệ thống: Chúc mừng bạn đã lên level 6, nhận được 1 điểm thuộc tính tự do."
Cảm giác báo thù rửa hận này khiến hắn sướng rơn trong lòng.
Điều khiến hắn vui mừng hơn nữa là, giết Lý Dật không chỉ nhận được nhiều điểm kinh nghiệm mà còn rớt ra một món trang bị Hắc Thiết.
Hả? Chẳng lẽ mình giết người chơi lại được cộng thêm kinh nghiệm? Mà còn rớt cả đồ nữa?
Nghĩ vậy, hắn liếm môi, quay đầu nhìn hơn mười người chơi còn lại.
Nhặt món trang bị Lý Dật rớt ra ném vào ô đồ rớt, rồi hắn lao về phía những người chơi đang muốn săn mình xung quanh.
"Giết nó, trên người nó chắc chắn có thần khí, không thì sao mà lợi hại thế được!"
Thấy hắn chưa đầy một phút đã hạ gục hai người, những người chơi vây xem không hề sợ hãi, ngược lại càng thêm kích động, rút vũ khí ra, lao về phía Giang Phong.