Tiểu Tru Thiên Trận.
Đây là một trận pháp chuyên về sát thương.
Những hạt đậu vàng mà Gia Cát Lượng bảo Giang Phong bố trí lúc trước chính là để dựng nên Tru Thiên Trận này.
Tru Thiên Trận được kích hoạt, hóa thành từng cột trận sừng sững. Tất cả thành viên của Yêu quốc đứng trên đó, cung cấp năng lượng cho chúng.
Vị trí của Giang Phong chính là trận nhãn của Tiểu Tru Thiên Trận.
Muốn phá trận, phải giết hắn đầu tiên.
"Vút! Vút!"
Tất cả cột trận bắn ra những luồng sáng vàng rực. Trong chốc lát, các cột trận đã được nối liền với nhau bằng những luồng sáng này, nhốt toàn bộ người chơi của bốn quốc gia vào bên trong.
Thấy cảnh này, người chơi của bốn quốc gia đều tỏ vẻ nghi hoặc và hoang mang.
"Mấy cái cột này là cái gì vậy?" Rất nhiều người chơi vừa di chuyển vừa kinh ngạc nhìn những cột trận xung quanh.
Thấy vậy, Hiên Viên Kỳ cau mày, vội vàng hô lớn: "Tất cả mọi người bình tĩnh! Đây chỉ là một trận pháp quèn thôi, chỉ cần chúng ta phá vỡ nó là có thể dễ dàng thịt Giang Phong!"
Hắn vừa dứt lời, tay cầm tam sắc kiếm, lao tới tấn công Giang Phong đang đứng trên trận nhãn.
"Châu chấu đá xe!"
Giang Phong nhếch mép cười khẩy. Nhìn Hiên Viên Kỳ lao tới tấn công mình, hắn chẳng thèm nhúc nhích, ung dung ngồi xuống ngay trên cột trận.
Hiện tại, đại trận do Gia Cát Lượng điều khiển, hắn chỉ cần giữ vững cột trận là được, còn việc tấn công cứ để Gia Cát Lượng lo.
"Ầm!"
Ẩn mình trong Bát Trận Đồ, Gia Cát Lượng phất chiếc quạt lông trong tay. Ngay sau đó, tất cả cột trận lóe lên, vô số đòn tấn công bắn về phía người chơi của bốn quốc gia.
Sát thương của những đòn tấn công này cực cao, mỗi giây gây ra gần năm mươi nghìn sát thương Máu Thánh.
"A! A..."
Chưa đầy mười giây, đã có rất nhiều người chơi bị miểu sát.
"Chết tiệt, rốt cuộc đây là đại trận quái quỷ gì vậy!" Yêu Quỳnh vừa né tránh những tia sáng bắn ra từ cột trận, vừa cau mày nói.
"Ha ha, thú vị, thú vị!"
Ngược lại, Tiểu Ma Đế lại tỏ ra cực kỳ chill. Hắn nhảy nhót qua lại giữa những luồng sáng, dù cho chúng có dày đặc đến đâu cũng không thể gây ra chút sát thương nào cho hắn.
Nhưng không phải người chơi nào cũng có thân pháp và thực lực như Tiểu Ma Đế. Thời gian trôi qua, ngày càng nhiều người chơi bỏ mạng trong đại trận.
Thấy lượng lớn thuộc hạ bị giết, lại nhìn Tiểu Ma Đế ung dung như vậy, Yêu Quỳnh vội vàng hô: "Ma Đế, còn có trò vui hơn đây, có muốn chơi không?"
Nghe Yêu Quỳnh nói, Tiểu Ma Đế sáng mắt lên, vội lách qua vài tia sáng, đến bên cạnh Yêu Quỳnh hỏi với vẻ phấn khích: "Còn trò gì vui nữa?"
Yêu Quỳnh chỉ vào những cột trận đang không ngừng tấn công, nói: "Thấy mấy cái cột đó không, đập gãy từng cái một, có phải vui hơn không?"
Tiểu Ma Đế chớp chớp mắt: "Không vui!"
"Ngươi..."
Yêu Quỳnh tức nổ phổi, đảo mắt một vòng rồi nói: "Bên trong mấy cái cột này có giấu đồ xịn đấy."
"Thật không?" Mắt Tiểu Ma Đế sáng rực.
"Thật!" Yêu Quỳnh nghiêm túc gật đầu.
"Haha, ta muốn đập cột!"
Tiểu Ma Đế hứng thú hẳn lên, vũ khí xiềng xích đen kịt xuất hiện trong tay hắn. Lách qua các đòn tấn công, hắn hung hăng nện vào một cột trận.
"Ầm!"
Cú đập của hắn khiến cột trận rung lên một chút, nhưng không gây ra tổn thương gì đáng kể.
Yêu Quỳnh liếc nhìn cột trận chỉ rung nhẹ, thầm nghĩ: Vẫn chưa đủ mạnh sao?
Thấy hành động của Tiểu Ma Đế, Gia Cát Lượng khẽ nhếch môi cười đầy anh tuấn, lẩm bẩm: "Tiểu Tru Thiên Trận, trừ phi phá được trận nhãn, nếu không thì dù có phá hủy cột trận, chúng cũng sẽ tự động hồi phục thôi!"
Yêu Quỳnh, Tiểu Ma Đế và đám người Hiên Viên Kỳ không hề biết điều này, vẫn điên cuồng tấn công các cột trận.
Bọn họ vốn định tấn công các thành viên Yêu quốc đang đứng trên cột, nhưng đáng tiếc là không thể bay qua được. Cứ bay lên là lại bị vô số đòn tấn công bắn rơi xuống đất. Phải biết rằng, các đòn tấn công trên không còn dày đặc hơn, đây là để phòng ngừa kẻ địch trốn thoát bằng đường không.
Mười phút trôi qua, thành viên của bốn quốc gia chỉ còn lại chưa đến một phần năm.
Những người còn sống sót đều là cao thủ top đầu, đã nắm được quy luật tấn công nên có thể miễn cưỡng né tránh.
"Rắc rắc..."
Nhưng đúng lúc này, tất cả cột trận đột nhiên di chuyển, trận hình biến đổi, quy luật tấn công cũng thay đổi theo.
Sự biến đổi của đại trận khiến những người chơi vừa vất vả tìm ra quy luật tấn công phải biến sắc. Không lâu sau, lại chết mất một nửa.
Ngay sau đó, đại trận tiếp tục thay đổi, và nhanh chóng có thêm người chơi tử vong.
Chưa đầy nửa giờ, trong đại trận chỉ còn lại một mình Tô Đát Kỷ sống sót, những người khác đều đã chết sạch.
Giữ lại Tô Đát Kỷ là do Giang Phong đã dặn dò Gia Cát Lượng.
Tô Đát Kỷ là NPC, không phải người thừa kế, một khi bị giết sẽ chết thật.
Tô Đát Kỷ vừa mới mê hoặc được Trụ Vương, sau này còn rất nhiều việc cần đến nàng, hắn không muốn Tô Đát Kỷ chết trong tay mình vào lúc này.
"Thu!"
Sau khi tiêu diệt toàn bộ quân lực của bốn quốc gia, Giang Phong lấy Luyện Yêu Hồ ra, vung tay một cái, thu toàn bộ đại quân Yêu quốc vào trong.
Hắn nhảy lên, đi tới trước Bát Trận Đồ.
"Vút! Vút!"
Đúng lúc này, Gia Cát Lượng từ trong đó bước ra, vung tay lên, Bát Trận Đồ sau lưng hóa thành mấy luồng sáng rồi chui vào cơ thể ông.
Khi Bát Trận Đồ được thu hồi, cả đỉnh núi Ngọa Long trở nên trống trải.
"Đi!"
Giang Phong triệu hồi Cân Đẩu Vân, để Gia Cát Lượng đứng lên, rồi nhanh chóng bay về phía trời Tây.
Những người chơi của bốn quốc gia bị giết kia sau khi hồi sinh chắc chắn sẽ quay lại báo thù, hắn không muốn có bất kỳ biến số nào xảy ra.
...
Những người chơi tự do và các streamer đang hóng chuyện xung quanh, thấy Giang Phong chở Gia Cát Lượng bay về phía Tây thì đều ngẩn người.
Mấy nữ game thủ khi thấy dung mạo của Gia Cát Lượng thì mê trai ra mặt, hét ầm lên.
"Oa, Gia Cát Lượng đẹp trai vãi, tui cứ tưởng là một ông già chứ."
"Gia Cát Lượng đúng là đẹp trai quá đáng, đứa nào thiết kế nhân vật này bước ra đây, xem tao có đập chết mày không!"
"Không ngờ cuối cùng, trận chiến tranh đoạt Gia Cát Lượng vẫn là Yêu Đế giành chiến thắng!"
...
Trong lúc mọi người đang bàn tán về Giang Phong và Gia Cát Lượng, đám người Hiên Viên Kỳ lại mò lên núi Ngọa Long.
Thấy Bát Trận Đồ trên núi đã biến mất, đại trận giết bọn họ lúc trước cũng không còn tăm hơi, cả ngọn núi trống không, đám người của Thần quốc, Ma quốc và Thiên Sứ quốc tức không hề nhẹ.
"Toang rồi, không ngờ đại trận của Gia Cát Lượng lại pro đến vậy, một phát quét sạch bảy, tám vạn người của chúng ta. Nếu lúc Quốc chiến mà hắn dựng một cái trận to hơn nữa thì đánh đấm kiểu gì?" Bắc Trạch Nhật Hướng cau mày nói.
Hiên Viên Kỳ mặt mày âm trầm, híp mắt nói: "Trong game sẽ không có chuyện đó đâu. Ta không quá để tâm đến trận pháp, điều quan trọng nhất là khả năng dụng binh bày trận của Gia Cát Lượng quá kinh khủng. Vì vậy, nhất định phải tìm cách giết chết Gia Cát Lượng!"
"Giết thế nào?" Lăng Vân hỏi.
Johnston đột nhiên nghĩ ra điều gì đó, khóe môi nhếch lên một nụ cười nham hiểm: "Một vài NPC hùng mạnh tuy không thể tham gia trận chiến tranh đoạt Gia Cát Lượng, nhưng bây giờ trận chiến đã kết thúc. Nếu lúc này để những NPC đó hoặc để Trụ Vương ra tay, Gia Cát Lượng không phải chết chắc sao?"