Tại Kim Tự Tháp Ai Cập.
Ầm ầm!
Một tiếng nổ vang trời long đất lở vọng ra từ bên trong tòa kim tự tháp lớn nhất, mặt đất cũng phải rung chuyển.
Cát bụi gần đó bắt đầu sụt lún, hệt như một bãi cát lún.
Lúc này, vài chiếc máy bay trực thăng cất cánh bay lên.
Plath ngồi vắt vẻo trên cửa một chiếc trực thăng, nhìn xuống kim tự tháp bên dưới và phá lên cười đầy phấn khích: "Ha ha ha, không ngờ lại thành công! Có Pharaoh Vương trợ giúp, tao xem thằng nào dám là đối thủ của chúng ta!"
"Á!"
Đúng lúc này, một đám người mặc áo blouse trắng từ trong kim tự tháp liều mạng chạy ra.
Đây đều là các nhà nghiên cứu khoa học và nhân viên công tác đã tiến vào kim tự tháp. Giờ phút này, ai nấy đều mặt mày hoảng sợ, mình mẩy đầy máu, ánh mắt tràn ngập tuyệt vọng.
"Van xin các người, cứu tôi với, cứu... A!"
Một người đàn ông vừa quay đầu lại nhìn thì kinh hãi hét lên, nhưng lời còn chưa dứt, thân thể gã liền hóa thành một đám sương máu bay ngược trở lại, cơ thể lập tức khô quắt, biến thành một cái thây khô ngã vật xuống đất.
Những người khác đang bỏ chạy càng sợ đến phát khóc, có kẻ vừa chạy vừa tè ra quần, nước tiểu chảy thành vệt dài.
"Plath, mày là đồ khốn!"
Vài người biết mình sắp chết vẫn không quên gào lên chửi rủa Plath.
Họ được Plath mời đến để nghiên cứu phương pháp khống chế Pharaoh Vương, nhưng điều họ không ngờ tới là, một gã tiến sĩ đã chôn vùi tất cả bọn họ.
Đó là vì, Pharaoh Vương vừa sống lại cần có máu tươi!
Mẹ kiếp, máu tươi cái gì chứ! Ngay lập tức, đám thuộc hạ của gã tiến sĩ kia liền cuống cuồng tìm đường tháo chạy.
Đây đúng là quả đồng đội "bóp team" nhất trong lịch sử, mà lại còn là đội trưởng nữa chứ.
Cũng chính vì lý do này, Plath cầm trong tay thiết bị điều khiển Pharaoh Vương, bắt đầu ra lệnh cho nó tàn sát đám người này.
Tính cả hơn trăm tù nhân bị hiến tế, cộng thêm mấy chục nhà nghiên cứu khoa học và nhân viên công tác, nơi đây đã có thêm hơn một trăm cái thây khô.
Những cái thây khô này đều tỏa ra oán niệm cực lớn, khiến cho xung quanh trở nên âm u.
Sa mạc vốn nóng bức, nhiệt độ trong nháy mắt đã giảm đi rất nhiều.
"Pharaoh Vương lợi hại quá, Plath đại nhân, ngài xem, ngay cả Pharaoh Vương của quốc gia chúng tôi cũng dâng cho ngài rồi, sau này có thể dẫn dắt quốc gia chúng tôi cùng phát triển không?"
Một gã người Ấn Độ tươi cười nịnh nọt, nói với Plath bên cạnh.
Gã không phải cường giả Hư Cảnh, nhưng cũng đã đạt tới Tiên Thiên đỉnh phong.
Một cao thủ Tiên Thiên đỉnh phong lại phải khúm núm như vậy, còn đem tín ngưỡng của quốc gia mình dâng cho người khác, chuyện này mà để người trong nước của gã biết được, chắc chắn sẽ tức điên lên, hận không thể phanh thây xé xác gã.
"Không biết nếu Pharaoh Vương hút máu của một cường giả Tiên Thiên đỉnh phong thì sẽ thế nào nhỉ?"
Khóe miệng Plath nhếch lên một nụ cười tàn độc, rồi thẳng tay đẩy gã người Ấn Độ bên cạnh xuống.
Cũng ngay lúc đó, những người Mỹ trên các máy bay khác cũng đồng loạt ném hết những người của quốc gia khác đang ở cạnh mình xuống khỏi máy bay.
"Plath, mày sẽ không được chết yên lành!"
Đám người bị ném xuống nhao nhao gào lên chửi rủa Plath.
Đúng lúc này, một bóng người từ trong kim tự tháp lao ra.
Người này mặc trang phục Ai Cập cổ đại, tay cầm một cây quyền trượng, chính là Pharaoh Vương.
Chỉ là Pharaoh Vương lúc này không còn khô gầy như que củi nữa, trông đã có da có thịt hơn, mỗi tội cái đầu vẫn còn hơi teo tóp.
Xem ra, đây là kết quả của việc hút máu tươi.
Nhìn thấy đám người rơi từ trên trời xuống, nó vung quyền trượng trong tay, mấy luồng sáng đen bắn ra, trong nháy mắt đã giết chết vài người.
"Gào!"
Nó rống lên một tiếng, miệng và mũi nó tỏa ra một lực hút kinh người, đám người vừa bị đánh trúng, máu tươi trong cơ thể lập tức bị hút cạn, hóa thành sương máu bị nó hút vào bụng.
Sau khi hút máu của những cao thủ này, thân hình Pharaoh Vương trở nên cao lớn hơn rất nhiều, phải đến hơn hai mét, toàn thân bị khí tức màu đen quấn quanh, trông cực kỳ đáng sợ.
Trong tay Plath là một vật hình tam giác, phía trên có một con mắt, được gọi là "Mắt Ngàn Năm".
Cũng chính nhờ vật này, hắn mới có thể khống chế được Pharaoh Vương.
Chỉ có điều, ngay khi Pharaoh Vương hấp thụ máu của những người biết Cổ Võ Thuật kia, Mắt Ngàn Năm trong tay hắn liền rung lên, dường như đang giãy giụa muốn bay khỏi tay hắn.
"Chết tiệt, không thể để nó nuốt chửng Cổ Võ Giả được, nếu không ngay cả Mắt Ngàn Năm cũng chưa chắc khống chế nổi nó!" Plath truyền nội kình vào Mắt Ngàn Năm để trấn áp Pharaoh Vương, lẩm bẩm một câu.
Weiss ngồi bên cạnh nói: "Tôi bây giờ đã là Tiên Thiên đỉnh phong, nhưng ngoài cảm giác sợ hãi ra, tại sao tôi lại không cảm nhận được thực lực cụ thể của Pharaoh Vương mạnh đến mức nào?"
Plath cau mày, vẻ mặt nghiêm túc nói: "Thực lực của nó trước khi chết có lẽ đã đạt tới Hư Cảnh, vừa rồi lại hút máu của nhiều cao thủ như vậy, thực lực của nó lại đột phá rồi, ít nhất cũng phải ở mức Hư Cảnh đỉnh phong, thậm chí đã vượt qua Hư Cảnh, đạt tới một tầm cao không thể đo lường!"
"Có khống chế được không? Đừng để đến lúc đó lại xảy ra sơ suất gì, không thì toang thật đấy!" Weiss nói.
"Bây giờ vẫn còn khống chế được, sau này chỉ cần không cho nó hút máu là được!" Plath nói.
Thực ra nói vậy thôi chứ trong lòng hắn vẫn có chút lo lắng.
Một khi không khống chế nổi Pharaoh Vương, người chết lúc đó sẽ chính là bọn họ.
Bây giờ, hắn đã hạ quyết tâm, không cho Pharaoh Vương hút máu nữa để tránh nó đột phá. Sức mạnh hiện tại của nó đã quá đủ để bọn họ muốn làm gì thì làm rồi.
"Đi, đến Hoa Hạ!"
Plath vung tay, Pharaoh Vương bay vút lên, đáp xuống nóc máy bay, trông vô cùng ngoan ngoãn.
Weiss có chút kinh ngạc nhìn Plath: "Chúng ta đi Hoa Hạ ngay bây giờ sao? Có phải hơi gấp quá không?"
Plath liếc nhìn nóc máy bay rồi nói: "Phải tranh thủ lúc còn khống chế được nó để giải quyết cho xong mọi việc. Chờ mọi chuyện ổn thỏa rồi, ta sẽ tìm cách hủy diệt nó!"
Nếu không phải lo lắng Pharaoh Vương thoát khỏi tầm kiểm soát, thực ra hắn cũng không vội đi Hoa Hạ.
Lỡ như lúc đó Hoa Hạ xuất hiện một đám cao thủ, không những diệt mất Pharaoh Vương mà hắn trăm phương ngàn kế mới hồi sinh được, mà còn giết luôn cả bọn họ, vậy thì đúng là mất cả chì lẫn chài.
Nhưng bây giờ, hắn buộc phải đi dò xét thực lực của Hoa Hạ.
Đám người của Ẩn Môn chết rồi, hắn không thể bỏ qua dễ dàng như vậy, hơn nữa, chuyện Giang Phong làm ở khu phố người Hoa hắn cũng đã biết. Lần này đến Hoa Hạ chính là để báo thù, tiện thể kiếm chút cháo rồi về nước!
"Gào!"
Máy bay chuẩn bị rời đi thì Pharaoh Vương đột nhiên gầm lên một tiếng.
Plath và Weiss giật mình, vội nhìn về phía Pharaoh Vương.
Nhìn lại, Pharaoh Vương đang hướng mặt xuống dưới, không ngừng vung vẩy cây quyền trượng trong tay.
Tò mò, đám người Plath nhìn xuống phía dưới, chỉ thấy những cái thây khô bị Pharaoh Vương hút cạn máu lúc trước toàn bộ đều đứng dậy, sau đó bắt đầu đuổi theo máy bay.
"Ôi Chúa ơi, nó còn có cả năng lực này nữa sao? Nói cách khác, bất cứ ai bị nó giết đều sẽ biến thành con rối của nó. Cứ đà này mà giết tiếp, e rằng sẽ gây ra một thảm họa kinh thiên động địa. Chúng ta... có phải đã chơi lớn quá rồi không?"
Một người đàn ông trong Ẩn Môn thấy vậy liền nuốt nước bọt ừng ực. Cảnh tượng này khiến hắn liên tưởng đến cảnh zombie vây thành trong phim, lập tức cảm thấy lạnh sống lưng.