Ầm ầm...
Cuộc chiến giữa Giang Phong và Pharaoh Vương ngày càng kịch liệt. Mỗi lần va chạm, mặt đất bình nguyên lại nứt ra thêm một rãnh sâu hoắm, trông cực kỳ kinh khủng.
Tiểu Hoàng, Tiêu Trử và những người khác vốn đang đứng cách đó trăm mét vội vàng lùi lại, rút lên đỉnh núi cách xa cả ngàn mét để tránh bị vạ lây.
"Lão Đại đúng là pro vãi, cấp thấp hơn lão quái vật kia một bậc mà vẫn cân được kèo này. Phải là mình thì sớm đã bay màu rồi!"
Tiểu Hoàng vừa nuốt nước bọt ừng ực vừa nhìn theo hai bóng người đang giao chiến với tốc độ chóng mặt, truyền âm bằng nội kình.
Tiêu Trử và Hiên Viên Độc Cô nhìn nhau, mắt to mắt nhỏ, rồi quay sang hỏi Tiểu Hoàng, "Cậu nhìn rõ à?"
Ngoại trừ Tiểu Hoàng, thực lực của họ cao nhất cũng chỉ đạt tới Tiên Thiên đỉnh phong, muốn nhìn rõ trận chiến tốc độ cao giữa một cao thủ Hư Cảnh và một cao thủ Động Hư thì có chút quá sức.
Dù sao thì tốc độ của Giang Phong và Pharaoh Vương quá nhanh, vượt xa tốc độ phản ứng của mắt thường.
"Oành!"
Sau một tiếng nổ vang trời nữa, bóng dáng Giang Phong và Pharaoh Vương tách nhau ra.
"Phụt!"
Ngay khi vừa tách ra, Giang Phong đã phun ra một ngụm máu bầm.
Trong trận giao tranh vừa rồi, hắn đã dính vô số vết thương khắp người. Hơn nữa, sau khi bị Pharaoh Vương tấn công, hắn cảm giác các vết thương đang bị ăn mòn.
Không chỉ vậy, lục phủ ngũ tạng của hắn giờ đây cũng đau nhói từng cơn, rõ ràng đã bị trọng thương.
Nếu cứ tiếp tục dây dưa, rất có thể hắn sẽ phải bỏ mạng tại đây.
Hắn lấy ra một viên thú đan Huyền cảnh cao cấp nuốt vào để hồi phục thương thế.
"Rẹt rẹt!"
Pharaoh Vương dường như không hề hấn gì. Vừa kéo dãn khoảng cách, hắn đã vung quyền trượng, hàng chục tia sét lập tức giáng xuống Giang Phong.
"Đánh lâu như vậy mà không tiêu hao chút nào sao?" Giang Phong vừa né tránh những tia sét của Pharaoh Vương, vừa thầm nghĩ, "Xem ra chỉ còn cách tung chiêu cuối!"
Hắn vẫn còn một át chủ bài, đó chính là huyền đan.
Huyền đan ngưng tụ trong Thiên Cơ Đại Thế Giới vẫn có thể sử dụng được ở thế giới thực.
"Vút!"
Ngay lúc hắn chuẩn bị vận dụng huyền đan trong cơ thể, một luồng thanh quang từ xa lóe lên, sượt qua mặt hắn rồi xuyên thẳng qua bụng của Pharaoh Vương.
Luồng thanh quang này chỉ lướt qua mặt thôi mà cũng khiến má hắn bỏng rát.
"Gào!"
Bị đánh trúng, Pharaoh Vương gầm lên một tiếng giận dữ, hắc khí trên người càng lúc càng đậm đặc, bao trùm lấy toàn bộ cơ thể nó.
"Mau chặn nó lại, đừng để nó chạy!"
Một giọng nói gấp gáp vang lên từ phía sau, Giang Phong vội vàng cầm Thừa Ảnh Kiếm lao về phía đám hắc khí.
Hắn vung vài đường kiếm, hắc khí bị chém tan tác, nhưng bóng dáng của Pharaoh Vương đã biến mất trước mắt mọi người.
"Nhóc con, đợi ta ở gần tam giác Bermuda, ta sẽ đến tìm cậu."
Pharaoh Vương biến mất một cách khó hiểu, Giang Phong ngẩn người, vội quay đầu lại xem người vừa nói là ai.
Đáng tiếc, khi hắn vừa quay đầu, một luồng thanh quang đã biến mất ngay trước mắt.
Nhìn luồng thanh quang biến mất trong nháy mắt, mặt hắn lộ vẻ nghi hoặc, "Người vừa nói chuyện với mình là ai? Có vẻ thực lực cũng đạt tới Động Hư!"
Luồng thanh quang ban nãy có thể lập tức trọng thương Pharaoh Vương, chứng tỏ chủ nhân của chiêu đó có thực lực ngang ngửa, thậm chí là cao hơn cả Pharaoh Vương, nếu không thì không thể nào làm nó bị thương được.
Chẳng lẽ người vừa nói chuyện với mình là một cao thủ ẩn mình ở Hoa Hạ? Nếu đúng là vậy, rất có thể người đó cũng đã từng tiến vào Thiên Cơ Đại Thế Giới!
"Thôi kệ, cứ về đó đợi ông ta đã, tiện thể dưỡng thương luôn!"
Lẩm bẩm một câu, hắn cầm Thừa Ảnh Kiếm bay về phía Tiểu Hoàng.
"Lão Đại, anh không sao chứ!"
Tiểu Hoàng nhìn Giang Phong mình đầy máu, lo lắng hỏi.
Giang Phong lắc đầu, "Không sao, về ăn thêm một viên thú đan là ổn."
Nói rồi, hắn cùng mọi người lên chiếc trực thăng đậu gần đó, bay về thành phố Kinh Đô.
Trên đường đi, Hiên Viên Độc Cô kinh ngạc hỏi Giang Phong, "Nhóc con, Thiên Cơ Đại Thế Giới thần kỳ đến vậy sao? Lại có thể khiến thực lực của cậu tăng nhanh như thế?"
Giang Phong cười nhạt, "Thiên Cơ Đại Thế Giới đúng là có rất nhiều kỳ ngộ, nhưng thực lực hiện tại của tôi hoàn toàn là do liều mạng mà có, không đơn giản như mọi người tưởng đâu."
"Phù! Nghe cậu nói vậy lão phu thấy trong lòng cân bằng hơn rồi, không thì chắc tức hộc máu mất." Hiên Viên Độc Cô nói.
"Phải rồi tiền bối, viên thú đan này cho ông, có thể giúp ông đột phá!"
Nói xong, Giang Phong lấy ra viên thú đan Huyền cảnh cao cấp cuối cùng đưa cho Hiên Viên Độc Cô.
Đối với hắn, nếu Hoa Hạ có thêm một cường giả Hư Cảnh thì chỉ có lợi, thành phố Kinh Đô cũng có người bảo vệ.
Nghe nói là đan dược có thể giúp đột phá, tất cả mọi người đều đổ dồn ánh mắt nóng rực về phía viên đan dược màu tím trong tay Hiên Viên Độc Cô.
Hiện tại trong số họ, có mấy người đã đạt tới Tiên Thiên đỉnh phong, ai cũng khao khát được đột phá.
Đáng tiếc là hắn chỉ mang ra được ba viên, dùng hết hai viên, viên còn lại đưa cho Hiên Viên Độc Cô là hết sạch.
"Yên tâm, lần sau tôi từ Thiên Cơ Đại Thế Giới ra, mọi người đều có phần."
Những người này bây giờ đều là người của hắn, nếu tất cả đều đạt tới Hư Cảnh, địa vị của hắn sẽ vững như bàn thạch, không một thế lực nào trên Trái Đất này là đối thủ của họ.
Trò chuyện một lúc, Giang Phong nuốt một viên thú đan sơ cấp, bắt đầu hồi phục thương thế.
Trên đường đi qua thành phố Kinh Đô, hắn cho Hiên Viên Độc Cô và những người khác xuống, để họ tiếp tục bảo vệ Kinh Đô, còn hắn và Tiểu Hoàng thì ngồi trực thăng bay thẳng về thành phố Ba Da.
Dù sao thì vị cao thủ kia đã dặn hắn đợi ở gần tam giác Bermuda.
Sáng hôm sau, hắn và Tiểu Hoàng mới về đến biệt thự ven biển.
Cả một đêm, Thanh Khâu, Lăng Phi Vũ, Lăng Thần và Tô Thi Nịnh đều không ngủ, lo lắng chờ đợi hắn.
Khi thấy Giang Phong mình đầy máu tươi nhảy xuống từ trực thăng, sắc mặt Lăng Phi Vũ tái nhợt, cô vội vàng chạy tới, níu lấy Giang Phong, lo lắng xem xét khắp người hắn, "Sao anh lại nhiều máu thế này, anh không bị thương chứ, anh làm em lo chết đi được..."
Nói đến đây, hốc mắt Lăng Phi Vũ đã đỏ hoe.
"Bà xã ngoan, anh không sao, đi, vào nhà rồi nói!"
Hắn dẫn mọi người vào biệt thự.
Về đến nơi, hắn kể sơ qua quá trình chiến đấu với Pharaoh Vương, đương nhiên là giấu nhẹm chuyện bị trọng thương suýt chết.
Dù vậy, Lăng Phi Vũ và mọi người nghe xong cũng thấy tim đập thình thịch.
Thanh Khâu bình thản nói, "Hy vọng vị cao thủ thần bí mà anh nói có thể giải quyết được con quái vật đó, nếu không thì chẳng ai trị nổi nó đâu!"
Giang Phong nói, "Thật không biết đám người Mỹ làm cách nào hồi sinh được lão quái vật này, hy vọng không còn lão quái vật nào khác xuất hiện, nếu không thì đúng là không đối phó nổi."
Lăng Thần lạnh lùng nói, "Anh rể, anh mau lấy suất vào Thiên Cơ Đại Thế Giới cho bọn em đi. Nếu sau này còn có quái vật khác xuất hiện, bọn em cũng có thể giúp một tay, chứ không phải chỉ đứng nhìn thế này."
"Đừng vội, đợi anh vào được Thần Vực, anh sẽ đi hỏi chủ thần xem sao."
Trong thời gian chờ đợi vị cao thủ thần bí kia, hắn quyết định sẽ tập trung phát triển thực lực trong Thần Vực.