Giang Phàm hiện đang vô cùng khó hiểu.
Đại Đạo của hắn chưa bao giờ sai sót. Lần này, hắn định dùng Thiên Đạo, một loại năng lực tương tự dịch chuyển không gian, để đến một nơi khác, thế nhưng Thiên Đạo đột nhiên sụp đổ, khiến hắn rơi thẳng xuống đây.
Không chỉ vậy, trước mặt hắn còn xuất hiện "Sòng Bạc Hữu Gian".
Sự việc diễn ra có chút kỳ quái, Giang Phàm mặt mày mờ mịt tiến về phía Sòng Bạc Hữu Gian.
"Thiên đạo có luân hồi, trời xanh nào tha cho ai, tất cả đều là mệnh trời đã định. Mình đã xuất hiện ở đây, chắc chắn là có chuyện cần mình làm, chỉ không biết là chuyện gì thôi?"
Giang Phàm vừa đi về phía sòng bạc, vừa lẩm bẩm trong miệng.
"Tiểu huynh đệ, muốn biết vì sao cậu lại xuất hiện ở đây không? Vậy thì vào chơi vài ván đi."
Vừa đến cửa sòng bạc, Hi Hi Cáp Cáp đã xuất hiện trước mặt Giang Phàm.
"Ồ? Đây là nơi nào?" Giang Phàm nghi hoặc hỏi Hi Hi Cáp Cáp.
"Đây là nơi mà cái gì cũng có thể đem ra cược, chỉ cần cậu có đủ tiền cược, tất cả đều có thể cược, kể cả mạng sống!" Hi Hi Cáp Cáp cười đáp.
"Được, tôi cược."
Giang Phàm suy nghĩ một lát rồi bước vào trong Sòng Bạc Hữu Gian.
"Cướp cái..."
"Xoay..."
"Ba con heo."
"Bỏ lượt..."
"Tứ quý heo!"
...
Cuộc đỏ đen kéo dài gần một tuần, ngày nào trong Sòng Bạc Hữu Gian cũng vang lên tiếng gào của Hi Hi Cáp Cáp và Giang Phàm. Nghe giọng điệu của cả ba là biết, ván cược thắng thua lẫn lộn.
Một tuần sau, Giang Phàm bước ra ngoài với nụ cười trên môi, xem ra thu hoạch không nhỏ.
Hi Hi Cáp Cáp theo sau, nhưng lúc này nụ cười trên mặt cả hai đã tắt ngấm, có cười cũng chỉ là nụ cười méo xệch.
"Thằng nhóc, Yêu Đế là gì của cậu?" Hi Hi hỏi.
"Là cha tôi!" Giang Phàm mỉm cười đáp.
Khóe miệng Hi Hi Cáp Cáp giật giật, cả hai liếc nhìn nhau. "Chả trách thủ đoạn của cậu y hệt hắn, đều vô sỉ và thâm hiểm như nhau!"
Trong tuần này, lúc mới bắt đầu Giang Phàm còn chơi rất đàng hoàng, thua vài ván, nhưng sau đó bắt đầu giăng bẫy. Thủ đoạn của hắn y hệt Giang Phong, cực kỳ thâm hiểm, bẫy chồng bẫy, hai ngày cuối chơi cho Hi Hi Cáp Cáp đến quay cuồng đầu óc, thua không biết bao nhiêu ván.
Cũng chính vì thủ pháp của Giang Phàm mà cả hai mới liên tưởng đến Giang Phong và hỏi như vậy.
"Cảm ơn hai vị thúc thúc, tạm biệt."
Giang Phàm rất lễ phép cúi người chào cả hai. Dù sao đi nữa, Hi Hi Cáp Cáp đã thua cho hắn rất nhiều đồ tốt.
Vốn dĩ những chỗ còn chưa thông suốt trong Đại Đạo của mình, sau một tuần cờ bạc này, hắn cuối cùng cũng đã thông suốt, thực lực lại lần nữa mạnh lên rất nhiều.
Thật ra, thu hoạch lớn nhất lần này là hắn đã biết được mục đích mình đến đây.
Hóa ra là do giá trị may mắn của Giang Phong bùng nổ, cộng thêm suy nghĩ của Giang Phong lúc đó, chính vì vậy mà Nữ Thần May Mắn đã sắp đặt cho Giang Phàm, người đang sử dụng Thiên Đạo, đi lạc đến nơi này.
Sau khi biết lý do mình xuất hiện ở đây, những ván cược thắng sau đó, hắn lại hỏi Hi Hi Cáp Cáp về suy nghĩ và mục đích của Giang Phong.
Cuối cùng, hắn cược sạch gia sản, chỉ còn lại mỗi Đại Đạo và thanh kiếm quèn kia, mới thắng được hai giọt nước mắt ngưng tụ từ thất tình lục dục của hơn vạn người phụ nữ.
Nước Mắt Thất Tình Lục Dục chính là thần vật để tiêu trừ phật chú, cực kỳ khó kiếm. Hi Hi Cáp Cáp nói rằng chỗ họ cũng chỉ có đúng hai giọt này.
Thua đồ, hắn tự nhiên phải thắng lại. Mấy ngày sau, hắn dùng một giọt Nước Mắt Thất Tình Lục Dục làm vốn để thắng lại cả đống đồ.
Thắng đến mức về sau, mỗi lần cược với hắn, mặt Hi Hi Cáp Cáp đều như đưa đám.
Trước kia họ toàn lôi kéo người vào cược, lần này lại chỉ muốn tống cổ khách đi. Bây giờ Giang Phàm chịu đi, họ đương nhiên phải vui vẻ tiễn khách.
Nghe Giang Phàm nói tạm biệt, cả hai sợ đến xanh mặt. Hi Hi vội xua tay: "Bé ngoan, về sau đừng đến nữa, vị thành niên không được phép đánh bạc đâu."
"Ha ha... Hu hu... Coi như cậu có đến thì chúng tôi cũng hết đồ tốt để cược rồi. Hi Hi, đóng cửa, mười năm nữa hẵng mở lại!"
Ha Ha nói với Hi Hi xong, liền kéo gã vào trong sòng bạc. Một giây sau, Sòng Bạc Hữu Gian biến mất không còn tăm hơi.
Xem ra, những người khác muốn gặp lại Sòng Bạc Hữu Gian ở động không đáy, chỉ có thể đợi mười năm sau.
"Hắc hắc, hai vị thúc thúc đáng yêu thật, biết có chỗ vui thế này, mình đã đến sớm hơn rồi!"
"Ầm ầm..."
Hắn vừa dứt lời, không gian xung quanh chợt rung chuyển, như thể có thứ gì đó bị kinh động.
Giang Phàm cười hắc hắc: "Về tìm cha thôi!"
Nói xong, hắn vung tay, một con đường trời kéo dài xuất hiện trước mặt, ở cuối con đường là một cánh cửa.
Hắn thu lại nụ cười, bước lên con đường trời trước mặt.
Vừa đặt chân lên, thân hình hắn liền biến mất khỏi động không đáy.
Đi đến trước cánh cửa, hắn đẩy ra và đã xuất hiện bên trong Nữ Nhi quốc.
Có thể nói, con đường Thiên Đạo này của hắn còn lợi hại hơn cả dịch chuyển không gian, có thể sử dụng vô hạn, chỉ là thời gian thi triển hơi lâu một chút, điểm này không bằng dịch chuyển không gian.
Giang Phàm vào Nữ Nhi quốc, vừa hay Đường Tăng không có ở đó.
Cảm nhận vị trí của Giang Phong, hắn nhanh chóng bay qua.
Trong nháy mắt, hắn đã xuất hiện trước mặt Giang Phong và Ma Đế. "Cha."
Giang Phong đang giảng đạo lý với Ma Đế, sự xuất hiện đột ngột của Giang Phàm khiến cả hai giật mình.
Hoàn hồn lại, hắn nghi hoặc nhìn Giang Phàm: "Tiểu Phàm, con vào đây bằng cách nào?"
Giang Phàm cười hì hì: "Con dùng Đại Đạo của mình vào đó chứ sao."
Giang Phong nhíu mày: "Mau đi đi, lát nữa Đường Tăng quay lại bây giờ."
Giang Phàm cười lắc đầu: "Yên tâm đi cha, tiểu hòa thượng đó tuy lợi hại nhưng không làm gì được con đâu. Lần trước hắn đuổi bắt con mấy ngày trời mà có được đâu, tức đến nỗi cái đầu trọc cũng phải xanh lè, haha."
Giang Phong cạn lời.
Đúng là series cha không bằng con mà!
"Thôi được, đã đến rồi thì con đi một chuyến đến động không đáy, giúp cha làm một việc."
Giang Phàm đã đến đây, hắn định để con trai đi một chuyến đến động không đáy tìm Sòng Bạc Hữu Gian.
"Cha, con vừa từ chỗ hai thúc Hi Hi Cáp Cáp về đây, thứ cha cần con cũng mang về rồi." Giang Phàm đắc ý nói.
"Con đi lúc nào thế?"
"Hai thúc Hi Hi Cáp Cáp nói, là do giá trị may mắn của cha bùng nổ, lại thêm suy nghĩ của cha lúc đó, nên khi con dùng Thiên Đạo đã bị sai lệch, không đến được nơi con muốn mà lại vào động không đáy, vừa hay lại xuất hiện ngay trước Sòng Bạc Hữu Gian."
"What the hell? Giá trị may mắn còn có tác dụng kiểu này à? Nếu mà nó max level thì chẳng phải là tâm tưởng sự thành luôn sao?"
Bây giờ Giang Phong mới hiểu, giá trị may mắn không chỉ tác động lên hành động của bản thân, mà còn tác động lên cả suy nghĩ của mình nữa.
"Cha, để con thả hai người ra trước, Đường Tăng mà quay về thì phiền lắm!"
Giang Phàm nói rồi lấy ra một giọt Nước Mắt Thất Tình Lục Dục, nhảy lên đỉnh Ngũ Chỉ Sơn, sau đó nhỏ giọt nước mắt bảy màu trong tay xuống.