Virtus's Reader
Võng Du Chi Thần Cấp Luyện Yêu Sư

Chương 759: CHƯƠNG 758: CÓ GÌ ĐÓ KHÔNG ỔN

Giang Phong vốn không phải người thích lo chuyện bao đồng.

Chỉ là có những chuyện chướng tai gai mắt, hắn không thể không ra tay!

Ví dụ như hai đám người choảng nhau, chuyện đó chẳng liên quan đến hắn nửa xu, cũng không có nghĩa vụ phải giúp, nên hắn dĩ nhiên sẽ lơ đi.

Nhưng nếu là một đám người lớn đánh một đám trẻ con, thì bất cứ ai cũng không thể khoanh tay đứng nhìn, đương nhiên phải ra tay giúp đỡ.

Giống như tình cảnh hiện tại, thấy một gã đàn ông đang đánh một đứa bé đã mình đầy thương tích, trong khi đám đông xung quanh chỉ đứng xem kịch, mà hắn lại có đủ khả năng ra tay, thì dĩ nhiên hắn sẽ không hùa theo họ.

"Thằng ranh, dám trộm đồ của ông à, xem hôm nay ông đánh chết mày không!"

Kẻ đánh người là Lý Trọng Quang, quản lý của một khách sạn, gã có cái đầu to tai lớn, trông béo nhẫy.

Nói rồi, gã cầm một cây chổi, quất mạnh về phía cậu bé.

"Van xin ông, đừng đánh cháu nữa, cháu chỉ muốn lấy chút đồ ăn thừa thôi, anh chị em của cháu hai ngày rồi chưa có gì ăn, cháu..." Đôi mắt cậu bé lộ rõ vẻ sợ hãi, nó líu ríu van xin, khát vọng sống vô cùng mãnh liệt.

Thấy cảnh này, đám đông xung quanh kinh hãi kêu lên. Cậu bé vừa rồi bị ném vào một chiếc bàn kính ngoài cửa hàng, trên người vốn đã có thương tích, giờ lại bị mảnh kính cứa thêm mấy vết, máu tươi chảy ròng ròng. Thêm vào đó, thân hình cậu bé lại gầy gò ốm yếu, nếu cứ bị đánh tiếp thế này, không chết cũng tàn phế.

Một vài người trong đám đông cũng thấy chướng mắt, đang định ra tay thì một cơn gió lướt qua, một giây sau, cây chổi của Lý Trọng Quang đã bị Giang Phong tóm gọn trong tay.

"Ông chủ, nó chỉ là một đứa trẻ, ra tay nặng như vậy có vừa không?"

Giang Phong nắm chặt cây chổi, mỉm cười nói với Lý Trọng Quang.

Lý Trọng Quang cười lạnh, "Mẹ kiếp mày là thằng nào? Trộm đồ không đáng bị đánh à? Chẳng lẽ trộm đồ rồi cứ thế thả đi, vậy thì còn vương pháp gì nữa? Vả lại, đây là chuyện của tao, liên quan đéo gì đến mày!"

Giang Phong mỉm cười, "Ý của ông là ông chính là vương pháp? Vậy cần cảnh sát để làm gì? Chuyện này đúng là không liên quan đến tôi, nhưng tôi ngứa mắt đấy, thì sao nào!"

"Nói hay lắm!"

Vài người trong đám đông hóng chuyện vỗ tay tán thưởng.

"Thằng nhãi, mày định ra mặt đúng không? Mày có biết khách sạn này là của ai không?"

"Của ai vậy?"

Hắn cũng muốn xem thử, rốt cuộc là sản nghiệp của nhà nào mà lại dùng một kẻ như thế này làm quản lý.

"Mày nghe cho rõ đây, sản nghiệp này thuộc về Lăng gia, một trong sáu đại gia tộc đấy, sợ chưa!" Lý Trọng Quang vô cùng đắc ý nói.

Vãi chưởng, không ngờ lại là sản nghiệp của nhà bố vợ mình.

Cái này có hơi tự vả rồi.

Vốn dĩ hắn còn định xem đây là sản nghiệp nhà ai để nói chuyện với ông chủ của họ, xem ra bây giờ không cần nữa rồi. Với sản nghiệp của bố vợ, hắn vẫn có chút quyền lên tiếng.

"Khụ khụ... Đúng là có hơi sợ thật." Giang Phong ho nhẹ một tiếng, mặt có chút lúng túng.

Lý Trọng Quang nghe Giang Phong nói vậy thì càng thêm đắc ý.

Đám đông xung quanh cũng nhìn Giang Phong với ánh mắt thất vọng, họ đều cho rằng Giang Phong sợ Lăng gia.

Thế nhưng hành động tiếp theo của Giang Phong lại khiến rất nhiều người phải há hốc mồm.

"Tuy có hơi sợ, nhưng vẫn có một chuyện phải nói cho anh biết. Anh bị sa thải rồi. Sau này sẽ không có công ty nào dám thuê anh đâu. Tốt nhất là anh nên có chút kỹ năng sinh tồn, nếu không sau này cũng sẽ phải đi trộm cắp đấy. Nếu thật sự như vậy, chúc mừng anh, cơm tù khó nuốt lắm!"

Giang Phong nói với giọng rất bình thản, vừa nói vừa châm một điếu thuốc.

Lý Trọng Quang nhìn hắn với vẻ mặt khinh bỉ, "Ha ha, mày là cái thá gì? Mày nói tao bị đuổi việc là tao bị đuổi việc chắc? Ngay cả thiếu gia Lăng gia cũng không có cái quyền này!"

Giang Phong không nói gì, chỉ lấy điện thoại ra, gửi một tin nhắn cho Lăng Vân Thiên.

Thực ra, Lăng Phi Vũ cũng phụ trách rất nhiều sản nghiệp của tập đoàn Lăng thị, gửi tin nhắn cho cô cũng có tác dụng.

Nhưng vì mẹ hắn và mẹ vợ đều cho rằng phụ nữ có thai không nên dùng điện thoại, nên Lăng Phi Vũ không mang theo bất kỳ thiết bị liên lạc nào, vì vậy hắn mới gửi tin nhắn cho Lăng Vân Thiên.

"Reng reng reng..."

Giang Phong vừa gửi tin nhắn đi được vài giây, điện thoại của Lý Trọng Quang liền reo lên.

Lý Trọng Quang hơi sững sờ, lấy điện thoại ra xem thì thấy là anh họ gọi tới. Gã vội vàng bắt máy: "Alo anh họ, cái gì! Tại sao lại sa thải em? Anh họ... Anh họ đừng cúp máy, anh nói rõ cho em biết đi, tại sao..."

Điện thoại bị cúp máy, Lý Trọng Quang ngây người vài giây, rồi ánh mắt chuyển sang Giang Phong.

Vừa rồi Giang Phong nói gã bị đuổi việc, chưa đầy một phút sau, gã đã bị đuổi việc thật. Đến lúc này gã mới nhận ra, mình đã đụng phải tấm sắt rồi.

Gã không muốn mất chén cơm này, dù sao gã đã tốn rất nhiều tiền mới mua được chức vị này từ tay anh họ. Lương không chỉ cao, mà ngày nào cũng được ăn sơn hào hải vị, thỉnh thoảng còn có thể cùng nữ nhân viên phục vụ "bàn luận nhân sinh", quả thực là cuộc sống đỉnh cao.

Vừa nghĩ đến việc sắp phải rời xa cuộc sống đỉnh cao này, gã vội vàng tươi cười nói với Giang Phong, "Ông chủ, xin ngài đừng sa thải tôi, ngài đại nhân không chấp tiểu nhân, những lời tôi nói lúc nãy, ngài cứ coi như tôi đánh rắm thôi."

Sự thay đổi thái độ đột ngột này khiến những người vây xem tại chỗ phải trợn mắt há mồm.

Giang Phong không thèm để ý đến Lý Trọng Quang, mà đi tới bên cạnh cậu bé vừa bẩn vừa gầy, lấy ra một viên Thú đan sơ cấp, bóp nát một mẩu nhỏ rồi cho nó ăn.

Ngay sau đó, cậu bé ôm bụng kêu lên.

Rất nhanh, máu trên vết thương của cậu bé ngừng chảy, rồi dần dần khép lại.

"Thần Trà?"

Đám đông vây xem thấy sự thay đổi của cậu bé, kinh ngạc thốt lên.

Thần Trà là sản phẩm bán chạy và đắt đỏ nhất của Lăng gia, một chén đã có giá hơn vạn, người bình thường căn bản không thể nào mua nổi.

Nghĩ đến việc cậu bé vừa được ăn một mảnh Thần Trà, tất cả mọi người đều lộ vẻ ghen tị.

Sau khi vết thương của cậu bé lành lại, Giang Phong chỉ vào nhân viên tiếp tân ở cửa khách sạn nói, "Các người đi gói chút đồ ăn mang ra đây cho tôi."

"Vâng!"

Mấy nhân viên tiếp tân đó đã chứng kiến thủ đoạn của Giang Phong, không dám trái lời, vội vàng chạy vào trong khách sạn.

Có thể sa thải cả tổng giám đốc khách sạn của mình, quyền lực lớn đến mức nào, họ không dám tưởng tượng.

"Cám... cám ơn anh, em... em không cần đâu..."

Cậu bé dường như bị khí thế của Giang Phong dọa sợ, ánh mắt có chút né tránh. Nó nói một tiếng cảm ơn rồi vội vàng chạy vào trong đám đông, như thể đang trốn chạy điều gì đó.

"Hửm?"

Ngay từ đầu, Giang Phong đã cảm thấy cậu bé này có vấn đề.

Lúc trước nó từng nhắc đến "anh chị em", vì một chút đồ ăn thừa mà tình nguyện bị đánh, nhưng lại không nhận đồ ăn được gói cẩn thận, chắc chắn là đang đề phòng điều gì đó.

"Chồng ơi, sao anh lại ở đây?"

Ngay lúc Giang Phong định đuổi theo cậu bé, Lăng Phi Vũ không biết từ lúc nào đã xuất hiện trong đám đông.

Giang Phong nghe thấy tiếng gọi, ngẩng đầu lên thì thấy Lăng Phi Vũ cùng mẹ và mẹ vợ đang nhìn mình.

Hắn quay người, có chút vội vàng nói với Lăng Phi Vũ, "Vợ à, em vào khách sạn trước đi, anh có việc phải xử lý một chút, về rồi anh kể cho."

"Con cái thằng này, không chơi game thì thôi, vừa ra ngoài đã không ở bên vợ mà chạy lung tung, thật chẳng ra làm sao." Mẹ hắn cằn nhằn.

"Đúng đó!" Lê Nhiễm phụ họa.

"Lôi Nha, Tiểu Hải, bảo vệ tốt Phi Vũ cho tôi! Nếu cô ấy có mệnh hệ gì, hai người các cậu đừng hòng tôi tha!"

Giang Phong nói xong, có chút áy náy ôm Lăng Phi Vũ một cái.

"Anh đi đi, em ở đây chờ anh, hôm nay chúng ta ăn cơm ở đây."

Lăng Phi Vũ vô cùng thấu hiểu, mỉm cười nói.

"Ừm."

Giang Phong gật đầu, rồi nhanh chóng đuổi theo hướng cậu bé vừa chạy.

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!