Virtus's Reader
Võng Du Chi Tuyệt Thế Độc Tôn

Chương 1: CHƯƠNG 1: THẦN DỤ

Mục lụcSau

"Ngô Thiếu Thần, cậu lên phòng tài vụ thanh toán lương đi, ngày mai không cần đến làm nữa."

Trong văn phòng, một người đàn ông trung niên tóc tai thưa thớt, bụng bia phệ đang ngồi trên chiếc ghế da rộng rãi, nói với chàng trai trẻ đứng đối diện.

"Dựa vào cái gì mà đuổi việc tôi?" Ngô Thiếu Thần tức giận hỏi.

Thật ra trong lòng cậu thừa biết chuyện gì đang xảy ra. Chẳng phải là hôm qua tăng ca về muộn, đi được nửa đường mới nhớ quên chìa khóa, rồi lúc quay lại công ty lấy đồ đã vô tình bắt gặp ông sếp này đang "vui vẻ" với cô thư ký hay sao? Chuyện bé tí mà, có cần phải làm căng đến vậy không?

"Bằng việc tao là ông chủ, tao thích đuổi ai thì đuổi." Gã đàn ông trung niên đắc ý nói.

"Gã này chắc sợ mình mách lẻo với vợ lão đây mà."

Ngô Thiếu Thần thầm nghĩ, vì vợ của sếp thỉnh thoảng sẽ đến công ty thị sát, rất dễ chạm mặt bà ấy. Chỉ cần đuổi việc cậu thì sẽ chẳng còn gì phải lo lắng nữa.

Tuy cậu cũng muốn nói mình không phải kẻ nhiều chuyện, nhưng nghĩ lại thấy chẳng cần thiết. Với loại sếp này, dù có ở lại thì thể nào cũng bị chèn ép đủ đường.

"Muốn sa thải tôi cũng được, nhưng theo quy định của pháp luật, công ty đơn phương chấm dứt hợp đồng phải bồi thường ba tháng lương." Ngô Thiếu Thần nói. Đã phải đi thì phải tối đa hóa lợi ích của mình chứ.

"Mày đang mơ à..." Gã trung niên đang định văng tục thì đột nhiên nghĩ lại, nếu chuyện này làm ầm lên thì sẽ cực kỳ bất lợi cho mình. Cuối cùng, gã đành nén giận nói: "Lão tử thiếu gì chút tiền đó của mày? Mau lên phòng tài vụ lĩnh tiền rồi cút đi."

Rất nhanh, Ngô Thiếu Thần đã thanh toán xong ở phòng tài vụ, thu dọn đồ đạc rồi rời khỏi công ty. Nhìn dòng người tấp nập trên phố, cậu nhất thời không biết nên đi về đâu. Tốt nghiệp hai năm vẫn chưa làm nên trò trống gì, giờ đến cả công việc cũng mất. Phải biết ở một thành phố như Thâm Quyến, cứ mở mắt ra là thấy tiền, không có thu nhập thì đến mì tôm cũng chẳng dám cho thêm cây xúc xích.

"Thôi kệ, lại đi tìm việc vậy," Ngô Thiếu Thần thầm nghĩ.

Đúng lúc này, một tờ áp phích bay tới dán thẳng vào mặt cậu. Ngô Thiếu Thần gỡ xuống xem, thì ra là poster quảng cáo của «Thần Dụ», tựa game đang hot rần rần khắp toàn cầu.

Suốt một tháng nay, quảng cáo của «Thần Dụ» có thể nói là phủ sóng khắp nơi. Nghe đồn chủ não của game không phải là sản phẩm của nền văn minh hiện tại mà là một công nghệ vượt thời đại, nhưng nguồn gốc cụ thể của nó thì không được công bố. Trò chơi được năm ông lớn hàng đầu thế giới trong ngành game hợp tác nghiên cứu và phát triển dựa trên chủ não này, có thể đạt đến độ mô phỏng thực tế 100%, nói cách khác là ngũ giác trong game hoàn toàn giống hệt ngoài đời thực.

"Đúng là một tựa game vượt thời đại," Ngô Thiếu Thần thầm thở dài. Đáng tiếc, để chơi game này không phải dùng máy tính mà phải mua mũ trò chơi chuyên dụng.

"Mẹ kiếp, một cái mũ game mà bán tận một vạn, tiền tiết kiệm hai năm đi làm của mình còn chưa bao giờ chạm tới con số năm chữ số."

"Ủa, khoan đã, mình vừa mới lĩnh ba tháng lương, vừa tròn một vạn lẻ năm trăm tệ mà nhỉ, hay là..." Ngô Thiếu Thần bắt đầu dao động. Tựa game này hoàn toàn khác biệt so với các game truyền thống, có thể nói là ẩn chứa vô hạn tiềm năng. Là một người thường xuyên chơi game, Ngô Thiếu Thần thừa sức nhận ra điều đó.

Tuy tin tưởng vào tiềm năng của game, nhưng cậu lại không có lòng tin vào bản thân. Game này quy tụ người chơi từ khắp nơi trên thế giới, đến lúc đó mấy đại thần trong giới võng du và đám nhà giàu không có chỗ tiêu tiền chắc chắn sẽ đổ xô vào ngay lập tức. Dù cậu cũng đã chơi qua không ít game, nhưng thực lực... chắc chắn không thể so bì với bọn họ được.

"Đây đúng là một canh bạc," Ngô Thiếu Thần lẩm bẩm. Đối với cậu mà nói, một vạn tệ gần như là toàn bộ gia tài. Mấy trăm tệ còn lại ở một thành phố như Thâm Quyến chẳng trụ được bao lâu. Nếu không tính khoản tiền lương vừa nhận, trong thẻ cậu thực chất chỉ còn hai trăm tệ. Nói cách khác, nếu không kiếm được tiền trong game, đến cuối tháng cậu còn chẳng có tiền đóng nhà trọ.

Mẹ kiếp, chơi tới bến luôn! Cùng lắm thì ra gầm cầu ngủ, bí quá thì lại đi làm thuê. Vốn dĩ mình đã mê game rồi, giờ có cơ hội ngon ăn, bá đạo thế này, bỏ qua là phí của giời!

Nói là làm, Ngô Thiếu Thần xa xỉ bắt một chiếc taxi đến điểm bán mũ trò chơi gần nhất. Tại sao đã nghèo rớt mồng tơi mà còn đi taxi ư? Bởi vì «Thần Dụ» sẽ chính thức mở server vào 12 giờ trưa nay, mà bây giờ đã gần mười giờ rồi, sao cậu không vội cho được? Đã quyết định chơi thì tuyệt đối không thể để thua người khác ngay từ vạch xuất phát.

Đến điểm bán, nhìn hàng người xếp hàng dài dằng dặc, Ngô Thiếu Thần lại một lần nữa cảm thán độ hot của tựa game này. Mũ trò chơi đã được mở bán từ một tháng trước, nghe nói ngày nào cũng có cả đống người xếp hàng mua. Giờ sắp đến lúc mở server rồi mà vẫn còn đông như thế này.

Ngô Thiếu Thần phải xếp hàng hơn một tiếng đồng hồ mới mua được mũ trò chơi. Nhìn đồng hồ đã 11 giờ 25 phút, cậu vội vàng bắt một chiếc taxi khác phóng về nhà, trên đường đi còn liên tục giục tài xế chạy nhanh lên. Mãi mới về đến nhà thì đã là 11 giờ 50.

Bỗng nhiên cậu cảm thấy bụng hơi đói, nhớ ra hôm nay mình còn chưa ăn sáng. Lát nữa vào game chắc sẽ ở trong đó một thời gian dài, đến lúc đó cơ thể chắc chắn không chịu nổi.

Giờ mà nấu cơm hay ra ngoài ăn thì không kịp nữa rồi. Cậu bèn lục tung trong nhà, cuối cùng phát hiện dưới gầm giường một bịch bánh mì không biết đã rớt xuống từ đời nào. Thấy bao bì vẫn còn nguyên, Ngô Thiếu Thần cũng chẳng nghĩ nhiều, xé ra xử lý gọn lẹ.

Ợ một cái, Ngô Thiếu Thần từ từ đội mũ trò chơi lên, đồng hồ chỉ 11 giờ 55 phút.

"Ủa, sao bụng mình thấy hơi đau nhỉ?"

Ý thức của Ngô Thiếu Thần nhanh chóng tiến vào trò chơi. Hiện ra trước mắt cậu là một khung cảnh hùng vĩ, một chiến trường khốc liệt. Vô số ma thú khổng lồ che trời lấp đất đang tấn công loài người nhỏ bé bên dưới. Trên mặt đất, cũng có vô số ma thú đang truy đuổi những con người đang tháo chạy, ai bị bắt kịp gần như đều bị xé thành từng mảnh.

Trong loài người cũng có vô số cường giả đứng lên chống lại sự tấn công của ma thú. Có những pháp sư mặc áo choàng cao quý đứng giữa không trung, thao túng các loại nguyên tố tấn công quy mô lớn xuống đám ma thú bên dưới.

Có những cung thủ tay cầm cung tên, điên cuồng bắn phá lũ ma thú trên trời.

Có những thuẫn vệ giơ cao khiên chắn đứng ở tiền tuyến, một người giữ ải, vạn người không qua.

Có những chiến sĩ tay cầm chiến phủ, xông pha giữa bầy ma thú, bảy lần vào bảy lần ra.

Cũng có những thích khách xuất quỷ nhập thần, chuyên kết liễu những con ma thú còn thoi thóp.

Phía sau đội hình, từng mục sư mặc áo trắng, thánh khiết như thiên thần, không ngừng hồi máu cho đồng đội.

Đây chính là sáu class chính của Thần Dụ: Pháp Sư, Cung Thủ, Thuẫn Vệ, Chiến Sĩ, Thích Khách và Mục Sư.

Tuy cường giả của loài người không ít, nhưng cũng không thể chống lại quân đoàn ma thú đông như kiến cỏ. Cuối cùng, toàn bộ loài người trên chiến trường đều bỏ mạng. Vô số ma thú gầm thét trên chiến trường, như thể đang khoe khoang chiến thắng của chúng.

Ngô Thiếu Thần sững sờ nhìn cảnh tượng trước mắt. Cảm giác chân thực đến mức khiến hắn nổi hết cả da gà, kinh khủng vãi, hoàn toàn không giống game mà như thể một sự kiện có thật đang diễn ra.

Trong lúc Ngô Thiếu Thần còn đang chấn động, khung cảnh chợt chuyển. Cậu đột nhiên thấy mình đang ở trong một đại điện rộng lớn. Lúc này, một giọng nói của hệ thống vang lên:

"Đang quét sóng não..."

"Quét hoàn tất..."

"Đang lấy mẫu máu..."

Ngô Thiếu Thần đột nhiên cảm thấy da đầu nhói lên một cái.

"Cái quỷ gì, mũ game mà cũng biết chích người à?"

Đợi một lúc lâu sau mới nghe thấy thông báo của hệ thống...

"Lấy mẫu máu hoàn tất, đang khóa DNA..."

"Khóa hoàn tất."

"Đang xác nhận danh tính..."

Họ tên: Ngô Thiếu Thần

Số CMND: 32 8517

Tuổi: 24

Quốc tịch: Hoa Hạ

Đã liên kết với tài khoản ngân hàng của bạn, có thể thực hiện giao dịch tiền mặt trong game.

...

"Mẹ nó, đây mà là game á?..."

Ngô Thiếu Thần như gặp ma, nhìn chằm chằm vào không gian trước mắt. Quét một phát mà moi ra cả gốc gác nhà người ta, bá đạo vậy sao?

Sau

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!