Ngô Thiếu Thần lấy tấm lưới đặc biệt kia ra, xem phần giới thiệu...
【 Lưới Chu Vương 】 Vật phẩm đặc biệt: Tấm lưới do Chu Vương Lôi Viêm dệt thành, có thể ném ra để trói mục tiêu. Mục tiêu bị trói sẽ không thể hành động, hiệu ứng kéo dài 10 giây. Sau khi sử dụng có thể thu hồi, thời gian hồi chiêu là 30 phút.
"Ồ, món này ngon phết," Ngô Thiếu Thần thầm nghĩ. Khống chế cứng tận 10 giây, đủ cho hắn đập cho một trận ra trò rồi.
Hòn đá còn lại thì hắn biết là thứ gì rồi, món này hắn đã gặp hai lần.
【 Nguyên Tinh Hư Hỏng 】: Vật phẩm không rõ.
"Rốt cuộc món này có tác dụng gì nhỉ?" Ngô Thiếu Thần cầm hòn đá hình thù kỳ dị trên tay, lẩm bẩm.
Lúc này, Tử U đang ở trong không gian thú cưng, vốn im lặng đã lâu, đột nhiên lên tiếng: "Món này tốt nhất cậu nên giữ cho kỹ."
"Tử U, cô biết đây là gì à?" Ngô Thiếu Thần sáng mắt lên hỏi.
"Là một vật rất quan trọng. Đợi cậu thu thập đủ 10 viên và ghép thành Nguyên Tinh hoàn chỉnh thì sẽ biết," Tử U nói.
"À, được thôi." Ngô Thiếu Thần tuy vẫn muốn hỏi thêm, nhưng hắn biết tính cách của Tử U, một khi cô đã không muốn nói thì có hỏi thế nào cũng vô dụng.
Hắn cất viên Nguyên Tinh Hư Hỏng này vào Càn Khôn Giới. Quả nhiên, nó nhanh chóng dung hợp với viên còn lại, biến thành một hòn đá lớn hơn một chút. Phần giới thiệu vẫn là "Nguyên Tinh Hư Hỏng", không có gì thay đổi. Nhưng giờ hắn đã biết, phải thu thập đủ 10 viên mới ghép thành một viên hoàn chỉnh được, vậy thì cứ từ từ thu thập tiếp thôi.
Xử lý xong chiến lợi phẩm, Ngô Thiếu Thần nhìn về phía cánh cổng xoáy nước trước mặt, nhấc chân bước vào, Hoàng Thiếu cũng vội vàng theo sau.
Cứ ngỡ đi qua cánh cổng này là sẽ rời khỏi bản đồ ẩn và quay về chỗ cũ, ai ngờ thứ hiện ra trước mắt hai người lại là một vùng sa mạc. Cả hai vẫn còn đang ở trong bản đồ ẩn.
"Haha, tưởng hết rồi chứ, không ngờ vẫn còn," Hoàng Thiếu vui vẻ nói. Hắn đã nghiện cái cảm giác đi theo farm ké này rồi.
Ngô Thiếu Thần liếc xéo một cái: "Cậu tưởng đây là chuyện tốt à?"
"Sao thế Lão Đại? Bản đồ ẩn này chưa kết thúc, chứng tỏ còn nhiều quái hơn chờ chúng ta diệt mà. Kinh nghiệm ở bản đồ ẩn đâu phải quái bên ngoài so được," Hoàng Thiếu thắc mắc.
"Chúng ta? Cậu có giết con nào đâu?" Ngô Thiếu Thần cạn lời.
"Ờm, không có," Hoàng Thiếu lúng túng đáp.
"Quái ở khu vừa rồi đã cấp 60 rồi, quái ở đây chắc chắn còn cao hơn. Theo cơ chế của bản đồ này, cứ tăng 10 cấp một lần, nên ở đây có khả năng xuất hiện quái cấp 70. Đánh đấm gì nổi, hay là mau tìm đường ra đi, không thì chỉ có nước chết về thành thôi," Ngô Thiếu Thần bất đắc dĩ nói. Giai đoạn này mà gặp một đám quái cấp 70, nghĩ thôi cũng biết hậu quả thế nào.
"A!" Hoàng Thiếu lúc này mới phản ứng lại, hình như đúng là thế thật. Lão Đại có mạnh đến mấy thì cũng có giới hạn thôi.
Hai người cẩn thận đi về phía trước, nhưng đi hơn nửa tiếng đồng hồ mà ngay cả bóng một con quái cũng không thấy, trước mắt vẫn là sa mạc mênh mông vô tận.
"Vãi chưởng, cái chốn quỷ quái này không phải định nhốt chết chúng ta trong sa mạc đấy chứ," Hoàng Thiếu càm ràm.
Ngô Thiếu Thần cũng đi đến phát bực, nếu cứ thế này thì thà gặp vài con quái cấp 70 còn hơn.
Hắn triệu hồi Độc Giác Thú ra, rồi nằm thẳng lên lưng nó, lười đi bộ quá rồi.
Thấy vậy, Hoàng Thiếu cũng gọi con heo rừng của mình ra. Hai người cưỡi thú cưỡi đi thêm hơn một tiếng nữa, nhưng cảnh vật dưới chân vẫn không hề thay đổi, vẫn là sa mạc. Cả hai đều bắt đầu thấy bực bội.
"Lão Đại, hình như không ra khỏi đây được rồi," Hoàng Thiếu nói một cách uể oải.
"Cậu ở đây chờ, tôi bay lên xem thử," Ngô Thiếu Thần nói xong liền kích hoạt Huyễn Vũ bay thẳng lên trời.
Bay được vài phút, Ngô Thiếu Thần nhìn xuống lần nữa, cuối cùng cũng thấy một khu vực có vẻ khác biệt giữa sa mạc mênh mông. Sau khi xác định phương hướng, hắn bay trở lại, ngồi lên lưng Độc Giác Thú rồi dẫn Hoàng Thiếu đi thẳng về phía đó.
Đi thêm nửa giờ nữa, hai người cuối cùng cũng đến được nơi khác biệt. Đây là một vùng phế tích, những cột đá và tượng điêu khắc khổng lồ nằm ngổn ngang trên mặt đất.
Hai người xuống khỏi thú cưỡi, bắt đầu tìm kiếm trong khu vực này...
Hơn mười phút sau, vẫn không thu hoạch được gì, cả hai nằm trên một cột đá, chán nản thở dài.
"Lão Đại, lúc nãy ở trên cao ngoài chỗ này ra anh còn thấy nơi nào khác không?" Hoàng Thiếu hỏi.
"Không, ngoài chỗ này ra thì toàn là sa mạc," Ngô Thiếu Thần đáp.
"Vậy làm sao giờ? Ở đây cũng chẳng có gì cả, lẽ nào định nhốt chết hai đứa mình thật à?" Hoàng Thiếu bực bội nói.
"Chắc là không đâu, nhất định có lối ra," Ngô Thiếu Thần quả quyết.
Đúng lúc này, Hoàng Thiếu đột nhiên giật mình ngồi dậy: "Lão Đại, anh nhìn cái đầu tượng đá kia đi."
Ngô Thiếu Thần nhìn theo hướng Hoàng Thiếu chỉ, chỉ thấy một cái đầu tượng đá đổ trên mặt đất, ngoài ra chẳng có gì đặc biệt. Loại đầu tượng như thế này ở đây không có một trăm thì cũng có tám mươi cái.
"Có gì đâu? Vấn đề gì à?" Ngô Thiếu Thần nghi ngờ hỏi.
"Có vấn đề, vừa nãy nó nháy mắt với tôi," Hoàng Thiếu nói.
"Vãi chưởng, ông nhìn gà hóa cuốc à? Đừng có dọa tôi," Ngô Thiếu Thần nghe mà rợn cả tóc gáy.
Hoàng Thiếu cũng không chắc lắm, bèn bước tới nhìn kỹ đầu tượng đá. Lần này, nó lại trông hoàn toàn bình thường.
"Chẳng lẽ mình hoa mắt thật?" Hoàng Thiếu thầm nghĩ. Cũng có khả năng, dù sao cũng đã đi trong sa mạc một thời gian dài. Ngay khi hắn định quay người đi, hắn đột nhiên thấy cái đầu tượng đá trước mặt mỉm cười với mình.
"Vãi chưởng!" Hoàng Thiếu sợ đến mức ngồi phịch xuống đất.
"Sao thế?" Ngô Thiếu Thần hỏi.
"Nó... nó cười!" Hoàng Thiếu chỉ vào cái đầu tượng, run rẩy nói.
Ngô Thiếu Thần nhìn sang, cũng không phát hiện điều gì bất thường, nhưng lúc này hắn cũng đã cảnh giác. Tên này không đến mức lấy chuyện này ra đùa.
Hắn kéo Hoàng Thiếu dậy, nói: "Dùng một skill vào nó xem."
"Được." Hoàng Thiếu tung ngay một chiêu Liệt Địa Trảm về phía đầu tượng.
Sau đó, hai người chứng kiến một cảnh tượng khó tin. Cái đầu tượng vốn bình thường bỗng bay vọt lên, né được chiêu Liệt Địa Trảm, ngay sau đó một tràng cười chói tai vang lên.
"Đệt, đúng là có vấn đề thật!" Hoàng Thiếu tức giận nói, vừa nãy hắn sợ hết cả hồn.
Ngô Thiếu Thần cũng có chút kinh ngạc nhìn cái đầu tượng đang bay lượn trên không. Mẹ nó, may mà có hai người, chứ đi một mình chắc phát hoảng mà sinh bệnh mất. Game Thần Dụ này sao cứ thích tạo ra mấy thứ kinh dị thế nhỉ.
Khi cái đầu tượng bay lên, thân, tay, chân của bức tượng cũng từ từ bay lên theo, nhanh chóng ráp lại với cái đầu.
Ngô Thiếu Thần vội vàng ném một cái Động Sát Thuật qua...
【 Tượng Đá U Hồn 】 Boss đặc biệt
Cấp độ: ???
HP: ???
Công kích: ???
"Đệt, Boss đặc biệt là cái quái gì vậy," Ngô Thiếu Thần càm ràm.
"Lão Đại, con hàng này có vẻ còn trâu bò hơn cả Chu Vương Lôi Viêm lúc nãy nữa," Hoàng Thiếu nói.
"Nói nhảm, cần cậu nói à," Ngô Thiếu Thần đáp, rồi vẻ mặt ngưng trọng nhìn Tượng Đá U Hồn vẫn đang trong quá trình lắp ráp...