Virtus's Reader
Võng Du Chi Tuyệt Thế Độc Tôn

Chương 250: CHƯƠNG 250: NỮ SÁT THỦ QUEN THUỘC

Ngô Thiếu Thần nhìn nữ tử trước mặt, im lặng một lúc rồi cất lời: "Cô lại muốn giết tôi?"

"Anh là ai?" Phi Vũ có chút khó hiểu, người đàn ông này cho cô một cảm giác rất quen thuộc.

Ngô Thiếu Thần trợn mắt: "Cô còn không biết tôi là ai đã chạy tới giết tôi rồi?"

"Chỉ là nhiệm vụ thôi." Phi Vũ thản nhiên đáp, tay lén lút sờ về phía hông, dù đến lúc này, cô vẫn chưa từ bỏ ý định trốn thoát.

Ngô Thiếu Thần thấy động tác của cô thì mỉm cười: "Đừng phí sức nữa, rơi vào tay tôi rồi thì cô không trốn thoát được đâu."

Phi Vũ sững người, dừng động tác lại, mắt tròn xoe nhìn Ngô Thiếu Thần: "Chẳng lẽ anh là tu tiên giả?"

Dù trước giờ không tin vào cái gọi là tu tiên giả, nhưng năng lực mà người trước mắt thể hiện ra thực sự quá kinh khủng, ngoài tu tiên giả trong tiểu thuyết, cô thật sự không nghĩ ra được lời giải thích nào khác.

"Ha ha, cô đọc tiểu thuyết nhiều quá rồi đấy." Ngô Thiếu Thần cười nói.

"Vậy anh...?"

"Lát nữa sẽ nói cho cô, đi thôi, về nhà với tôi." Ngô Thiếu Thần nói xong liền đi thẳng về phía Phi Vũ.

"!!!"

"Anh muốn làm gì!?" Phi Vũ có chút căng thẳng lùi lại.

"Đây không phải là nơi để nói chuyện." Ngô Thiếu Thần vừa dứt lời đã chớp mắt xuất hiện bên cạnh Phi Vũ, sau đó trực tiếp ôm lấy cô, kích hoạt Huyễn Vũ rồi bay thẳng về nhà.

"Anh thả tôi ra..." Phi Vũ kinh hoảng.

Nhưng rất nhanh sau đó, cô lại trừng lớn mắt che miệng mình lại, bởi vì cô đột nhiên phát hiện mình đang bay trên không trung...

Mãi cho đến khi vào trong nhà, Phi Vũ vẫn còn mang vẻ mặt chấn kinh...

"Anh còn nói anh không phải tu tiên giả?" Phi Vũ trừng to mắt.

Ngô Thiếu Thần bất đắc dĩ nhún vai: "Cô nói phải thì cứ cho là phải đi."

"......"

"Anh đưa tôi đến đây làm gì?" Phi Vũ nhìn quanh một lượt, có chút lo lắng.

Ngô Thiếu Thần không đáp lời, mà chỉ chăm chú nhìn Phi Vũ: "Không ngờ cô lại là một sát thủ, thảo nào cô lại nói như vậy."

"..."

"Chúng ta... quen nhau sao?" Phi Vũ nghi hoặc hỏi.

Ngay lúc Ngô Thiếu Thần chuẩn bị lên tiếng, cửa phòng trên lầu đột nhiên mở ra, Ngô Tử Ngâm với vẻ mặt mệt mỏi bước xuống.

"A, anh cuối cùng cũng off game rồi à?"

Ngô Tử Ngâm vừa bước ra đã thấy hai người trong phòng khách, sau đó tò mò hỏi: "Anh, chị gái này là ai vậy ạ?"

"Cô ấy à, là chị Vũ Phỉ của em đó." Ngô Thiếu Thần thản nhiên nói.

"!!!"

Phi Vũ lại một lần nữa trừng lớn mắt nhìn Ngô Thiếu Thần.

"Sao anh ta lại biết tên trong game của mình???"

Lúc này Phi Vũ hoàn toàn choáng váng, đầu óc "ong ong", cảm giác như đang mơ.

Lúc này, Ngô Tử Ngâm đã hưng phấn chạy xuống, kéo tay Phi Vũ vui vẻ nói: "Chị Vũ Phỉ, sao chị lại đến đây?"

Ngay lập tức, cô bé liếc nhìn Ngô Thiếu Thần, rồi lại lén lút ghé vào tai Phi Vũ thì thầm: "Chị Vũ Phỉ, chị cũng nóng vội quá đi, mới mấy ngày không gặp anh trai em mà đã tìm tới tận nhà rồi à?"

"......"

Phi Vũ ngơ ngác nhìn Ngô Tử Ngâm: "Em là... Phong Ngâm Nhi???"

"Đúng vậy ạ, chị Vũ Phỉ không nhận ra em sao? À, cũng phải, trong game em toàn đeo mạng che mặt." Ngô Tử Ngâm giật mình nói.

"Vậy... anh ta là Trần Phong!?" Phi Vũ lại chỉ vào Ngô Thiếu Thần.

"Đúng rồi, không phải chị đến tìm anh trai em sao? Sao ngay cả anh ấy mà cũng không nhận ra?" Ngô Tử Ngâm lấy làm lạ.

"Phù..." Vũ Phỉ thở phào một hơi thật dài.

Thảo nào một người bình thường như vậy lại có thể trở thành mục tiêu nhiệm vụ của Ám Mạc, nếu đối phương là Trần Phong trong game, thì mọi chuyện đều có thể giải thích được.

Hiện tại, số người bỏ tiền ra mua mạng hắn trong game chắc chắn nhiều không đếm xuể.

Đột nhiên nghĩ đến việc mình vừa suýt nữa đã giết hắn, trong lòng Vũ Phỉ hoảng hốt.

Cô vội vàng nhìn về phía Ngô Thiếu Thần, có chút căng thẳng nói: "Xin lỗi... Tôi... tôi không biết là anh, thật đó..."

"Ừm, không sao, tôi biết." Ngô Thiếu Thần cười nói.

"Anh... không trách tôi sao?" Vũ Phỉ cẩn thận hỏi.

"Trách cô làm gì, cô có biết là tôi đâu."

Thấy Ngô Thiếu Thần dường như thật sự không có ý trách mình, tảng đá trong lòng Vũ Phỉ cuối cùng cũng được đặt xuống.

Chính cô cũng không hiểu tại sao mình lại để ý đến thái độ của đối phương như vậy.

Ngay sau đó, Vũ Phỉ có chút tò mò hỏi: "Sao anh biết tôi là Vũ Phỉ?"

"Ha ha, tôi là tu tiên giả mà, mặt nạ của cô sao cản được hỏa nhãn kim tinh của tôi." Ngô Thiếu Thần cười nói.

"......"

Vũ Phỉ cũng không che giấu nữa, gỡ mặt nạ xuống, nhất thời, một khuôn mặt tuyệt mỹ xuất hiện trước mắt Ngô Thiếu Thần và Ngô Tử Ngâm.

"Oa, chị Vũ Phỉ, chị xinh thật đó!" Ngô Tử Ngâm thật lòng khen.

"Đâu có, Tử Ngâm em mới xinh." Vũ Phỉ có chút đỏ mặt.

"Vậy chị Vũ Phỉ, sau này chị cũng ở đây luôn ạ?"

"Chị..."

"Sau này cô cứ ở đây đi, trên lầu còn hai phòng trống, tùy cô chọn một." Ngô Thiếu Thần đột nhiên lên tiếng.

Tuy chưa từng làm sát thủ, nhưng Ngô Thiếu Thần biết, nhiệm vụ của Vũ Phỉ đã thất bại, chắc chắn không thể quay về, mà dù có quay về được thì cũng sẽ bị trừng phạt. Vì vậy, Ngô Thiếu Thần dứt khoát giữ Vũ Phỉ lại bên cạnh mình, người mà hắn đã để mắt tới, tự nhiên không thể để người khác làm tổn thương.

"Tôi đã đồng ý đâu." Vũ Phỉ vội nói.

"Bây giờ cô là tù binh của tôi, phải nghe lời tôi." Ngô Thiếu Thần bá đạo tuyên bố.

"..."

"Oa! Anh, anh ngầu quá đi!" Ngô Tử Ngâm trừng to mắt, như thể vừa phát hiện ra một vùng đất mới.

"Khụ khụ, Tử Ngâm, em về phòng trước đi, anh có chuyện muốn nói với chị Vũ Phỉ của em, lát nữa chúng ta cùng ra ngoài ăn cơm." Ngô Thiếu Thần nói.

"Vâng ạ, hiểu rồi, hiểu rồi, anh không gọi em tuyệt đối không xuất hiện." Ngô Tử Ngâm nói xong liền chạy thẳng về phòng.

Thấy Ngô Tử Ngâm rời đi, Vũ Phỉ bối rối nắm chặt vạt áo, tay chân có chút luống cuống.

Cảnh này nếu để người của các tổ chức khác nhìn thấy, chắc chắn sẽ kinh ngạc đến rớt cằm, Thần Thương Phi Vũ lừng lẫy mà cũng có lúc như thế này sao.

"Cô có biết ai phái cô đến giết tôi không?" Ngô Thiếu Thần hỏi.

Vũ Phỉ lắc đầu: "Không biết. Tôi chỉ là người chấp hành nhiệm vụ thôi."

"Vậy người giao nhiệm vụ cho cô chắc phải biết chứ?" Ngô Thiếu Thần hỏi tiếp.

Đối với việc có người thuê sát thủ giết mình, Ngô Thiếu Thần tự nhiên phải điều tra cho ra lẽ.

"Họ chỉ là quản lý cấp trung của tổ chức thôi, muốn biết người đăng nhiệm vụ, chỉ có mấy người trong ban lãnh đạo cấp cao mới biết, nhưng những người đó tôi đều chưa từng gặp." Vũ Phỉ bất đắc dĩ nói.

"Được rồi, tổ chức mà cô nói là tổ chức nào?"

Vũ Phỉ liếc nhìn Ngô Thiếu Thần, vốn định nói rằng hắn biết sẽ gặp nguy hiểm, nhưng nghĩ đến năng lực kinh khủng của hắn, dường như cũng chẳng sợ gì.

"Tổ chức này tên là Ám Mạc, tổ chức sát thủ số một thế giới, thế lực trải rộng toàn cầu, nhận tiền giết người. Chỉ cần bị họ nhắm tới, về cơ bản không có mục tiêu nào chạy thoát được, họ sẽ không ngừng phái ra những sát thủ mạnh hơn cho đến khi tiêu diệt được mục tiêu mới thôi." Vũ Phỉ nghiêm túc giải thích.

"Nói cách khác, cô thất bại thì rất nhanh sẽ có sát thủ khác đến?"

"Đúng!"

"......"

"Tổng bộ của chúng ở đâu, để tôi đi san bằng nó."

"......"

"Không ai biết tổng bộ ở đâu, ngay cả chúng tôi cũng không biết." Vũ Phỉ lắc đầu.

"..."

"Phiền thật đấy..."

❅ Thiên Lôi Trúc ❅ Cộng đồng dịch

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!