Ngay lúc mấy người bàn bạc gần xong, Vũ Phỉ, người nãy giờ vẫn im lặng, đột nhiên lên tiếng: "Lúc công thành, còn có một guild khác nhúng tay vào."
"Còn nữa à? Guild nào vậy?" Mộng Huyễn Khinh Vũ hơi ngạc nhiên hỏi.
Rõ ràng cô đã thống kê tất cả thông tin về các guild bị tấn công, lẽ ra không thể bỏ sót được.
"Guild Địa Ngục Chi Môn!" Vũ Phỉ quả quyết nói: "Em đã thấy vài Thích Khách của Địa Ngục Chi Môn trà trộn trong đám đông. Tuy chúng không ra tay, nhưng lại liên tục xúi giục người khác tấn công."
"Chị có chắc không?" Mộng Huyễn Khinh Vũ nghiêm túc hỏi lại.
Thật ra cô cũng cảm thấy đằng sau vụ này dường như có một bàn tay vô hình đang giật dây.
Hai ngày nay, trong lúc tấn công các guild kia, cô vẫn luôn suy nghĩ về vấn đề này. Rất nhiều guild quân số chưa nổi một vạn người, lấy đâu ra can đảm đi cướp trụ sở của một guild có tới mười vạn thành viên như họ? Nếu nói có kẻ đứng sau giật dây thì mọi chuyện sẽ hợp lý ngay.
"Chắc chắn ạ. Mấy lần có kẻ hô hào mọi người tấn công, em đều cố ý dùng Mắt Ưng nhìn về phía phát ra âm thanh, lần nào cũng thấy mấy tên Thích Khách đang tàng hình, còn thấy cả huy hiệu của Địa Ngục Chi Môn nữa." Vũ Phỉ khẳng định.
Nghe Vũ Phỉ nói vậy, nhiều người có mặt ở đây cũng nhớ ra, lúc đối phương công thành, thỉnh thoảng đúng là có người hô hào, kích động.
"Vãi, hóa ra là do đám chó của Địa Ngục Chi Môn giật dây à, lão tử đi bem chết bọn nó ngay!" Hoàng Thiếu nóng máu bừng bừng.
"Địa Ngục Chi Môn không phải dạng guild tép riu, không phải muốn diệt là diệt được đâu. Hơn nữa, chúng ta cũng chẳng có bằng chứng gì." Mộng Huyễn Khinh Vũ nhíu mày nói.
Top 10 guild không phải chỉ là danh hão. Tuy Ngạo Thế Quần Hùng và Thiên Đường Thần Thoại đều đã ăn quả đắng trong tay Trần Phong, nhưng đó là vì Trần Phong quá pro, chứ không phải vì top 10 guild quá yếu.
Tính đến hiện tại, ngoại trừ Ngạo Thế Quần Hùng đã tan rã sau cái chết của Ngạo Thế Thiên Hạ, thực lực của các guild còn lại trong top 10 đều vượt xa chúng ta.
Ngay cả Thiên Đường Thần Thoại, dù trước đó bị Trần Phong đánh cho sml, nhưng đến giờ vẫn là bá chủ của thành Bạch Trạch. Nếu không phải vì kiêng dè Trần Phong, guild Phong Thần sao có thể yên ổn như vậy, sớm đã bị đập cho ra bã rồi.
Địa Ngục Chi Môn đã âm thầm phát triển bấy lâu nay, lại toàn là Thích Khách chủ lực, nếu thật sự phải chiến, cũng chưa chắc đã ngán liên minh ba guild chúng ta đâu. Dù sao họ có thể lập liên minh, thì người ta cũng thế, ai biết được bên dưới có bao nhiêu guild nhỏ nghe lời chúng nó.
"Đúng vậy, khi thực lực không cân xứng, chúng ta có thể ra tay trực tiếp. Nhưng đối mặt với một guild như Địa Ngục Chi Môn, nếu không có đủ bằng chứng mà đã hành động thì sẽ gây ra ảnh hưởng rất xấu. Không chừng các đại guild khác sẽ cho rằng chúng ta đang loại bỏ đối thủ, muốn một mình bá chủ server. Rất có thể họ cũng sẽ nhúng tay vào, đến lúc đó chúng ta sẽ cực kỳ bị động." Quân Lâm nói.
"Thế thì phải làm sao? Đã biết vụ này có bóng dáng của Địa Ngục Chi Môn, không thể cứ thế làm ngơ được." Hoàng Thiếu bực bội nói.
"Em sẽ cho người điều tra kỹ lưỡng trước, đợi có bằng chứng trong tay rồi hành động cũng chưa muộn." Mộng Huyễn Khinh Vũ nói.
"Ừm, nếu thật sự phải động thủ, có thể gọi cả Kiên Thực Bích Lũy tham gia, bọn họ là khắc tinh của Địa Ngục Chi Môn. Nếu chỉ có ba guild chúng ta thì vẫn hơi khoai đấy, đám Thích Khách của chúng nó đông quá." Quân Lâm đề nghị.
"Ok!"
Mấy người bàn bạc một lúc lâu nữa mới giải tán.
Sau khi trở về thành Kim Lăng, Vũ Phỉ và Ngô Tử Ngâm về thẳng phòng của Trần Phong rồi offline.
Mấy ngày chiến đấu liên tục đã khiến cả hai mệt rã rời.
"Chị Vũ Phỉ, mình ra ngoài ăn khuya đi, em đói quá à."
Vừa offline, Ngô Tử Ngâm liền chạy ngay sang phòng Vũ Phỉ rủ rê.
"Được." Vũ Phỉ gật đầu, rồi nhìn về phía phòng của Ngô Thiếu Thần hỏi: "Có cần gọi anh trai em không?"
"Thôi ạ, lần nào anh ấy cũng chơi game lâu lắm mới offline. Lỡ mình làm phiền lúc anh ấy đang đánh Boss thì không hay." Ngô Tử Ngâm nói.
"Vậy cũng được."
Hai người bước ra khỏi biệt thự, đi về phía nhà hàng gần nhất.
Đột nhiên, Vũ Phỉ khựng lại, nhíu mày rồi quay đầu nhìn lại, nhưng sau lưng chẳng có gì cả.
"Sao thế chị Vũ Phỉ?" Ngô Tử Ngâm hỏi.
Vũ Phỉ lại đảo mắt nhìn quanh một lần nữa rồi nói: "Thôi không ăn nữa, chúng ta về thôi."
Ngô Tử Ngâm thấy sắc mặt của Vũ Phỉ, liền nuốt câu hỏi định nói vào bụng, gật đầu: "Vâng ạ."
Rất nhanh, hai người lại quay về biệt thự.
Sau khi họ rời đi, từ một góc khuất của ngôi nhà, hai bóng người bước ra, vẻ mặt nặng trĩu nhìn theo bóng lưng hai cô gái.
"Bị phát hiện rồi sao?" Báo Săn hỏi.
"Chắc vậy rồi, độ cảnh giác của Phi Vũ quá kinh khủng, trình của chúng ta so với cô ta vẫn còn một khoảng cách lớn."
"Vậy giờ chúng ta làm sao?"
"Liên lạc với 'đầu trên' trước đã. Giờ đã xác định Phi Vũ phản bội rồi, xem kế hoạch tiếp theo của cấp trên là gì."
"Được."
Trong biệt thự...
"Chị Vũ Phỉ, có chuyện gì vậy ạ?" Ngô Tử Ngâm hỏi.
"Không có gì, chỉ là có kẻ bám đuôi thôi!" Vũ Phỉ nói.
"A! Vậy phải làm sao bây giờ?" Ngô Tử Ngâm hốt hoảng: "Hay là gọi anh trai em dậy đi."
Vũ Phỉ lắc đầu: "Không cần đâu, em cứ ở nhà đi, chị ra ngoài xem thử."
"Không được, lỡ là người xấu thì sao, nguy hiểm lắm. Hay là đợi anh em dậy rồi để anh ấy đi đi." Ngô Tử Ngâm vội vàng nắm lấy tay Vũ Phỉ.
Cô bé không biết thân phận thật của Vũ Phỉ, Ngô Thiếu Thần đã cố tình giấu, và dĩ nhiên Vũ Phỉ cũng sẽ không tự mình nói ra.
Vũ Phỉ mỉm cười: "Không sao đâu, chỉ là hai con tép riu thôi mà. Nếu em lo lắng, hay là buff cho chị một cái Thánh Quang Thuẫn đi, em không phải dùng được skill ngoài đời à?"
"A, đúng rồi, chị không nói em suýt quên mất. Vậy chúng ta cùng ra ngoài đi." Ngô Tử Ngâm lập tức phản ứng lại, cô bé bây giờ cũng là người có siêu năng lực rồi.
"Em cứ ở nhà đi, chuyện vặt này một mình chị xử lý là được." Vũ Phỉ nói.
Lát nữa cô còn phải giết người, tính cách của Ngô Tử Ngâm bây giờ vẫn chưa thích hợp để chứng kiến những cảnh này.
"Dạ... vậy thôi ạ." Ngô Tử Ngâm cuối cùng cũng gật đầu, sau đó trực tiếp buff cho Vũ Phỉ một cái Thánh Quang Thuẫn.
"Chị Vũ Phỉ, ngoài đời không thấy thanh mana đâu, em chỉ có thể dùng skill theo cảm giác thôi, không biết có đạt được hiệu quả miễn thương 100% không nữa. Chị nhất định phải cẩn thận đấy nhé." Ngô Tử Ngâm nhấn mạnh.
"Yên tâm đi, nếu thật sự bị thương thì không phải em còn có Trị Liệu Thuật sao?" Vũ Phỉ cười nói.
"Đúng ha, vậy chị Vũ Phỉ cứ yên tâm đi đi." Ngô Tử Ngâm chợt hiểu ra, cô bé bây giờ chính là thần y thời hiện đại, còn pro hơn cả Hoa Đà ấy chứ.
Rất nhanh, Vũ Phỉ rời khỏi biệt thự, nhưng không phải đi bằng cửa chính, mà trèo ra từ cửa sổ phòng ngủ trên tầng hai.
Lúc này, hai người đàn ông vừa kết thúc cuộc nói chuyện với "cấp trên".
"Cấp trên bảo chúng ta tiếp tục theo dõi, không được hành động thiếu suy nghĩ, họ đã cử người khác đến rồi." Phi Ưng nói.
"Ừm, nhưng không hiểu sao, tôi cứ thấy hơi bất an. Anh nói xem, nếu cô ta phát hiện ra chúng ta, liệu có ra tay với chúng ta không?" Báo Săn lo lắng nói.
"Cái này... cũng có khả năng lắm."
"Vậy hay là chúng ta chuồn trước đi?"
"... Muộn rồi!"
Ngay lúc đó, cách họ không xa, một cô gái mặc đồ đen đang đứng đó, ánh mắt lạnh như băng nhìn chằm chằm vào họ.
"Cấp trên cử các người đến?" Vũ Phỉ hỏi thẳng.
"Vâng... vâng." Báo Săn vội vàng gật đầu, đối mặt với Phi Vũ, một trong top 10 sát thủ của Ám Mạc, áp lực của họ lớn như núi.
"Đến để giết mục tiêu, hay là đến để giết tôi?" Vũ Phỉ tiếp tục hỏi.
"Giết... giết mục tiêu, tiện thể điều tra cô..." Phi Ưng nuốt nước bọt nói.
"Các người đã báo cáo với cấp trên rồi chứ." Vũ Phỉ lạnh lùng nói.
"Cái đó... Phi Vũ, cô nên biết, chúng tôi chỉ làm theo mệnh lệnh thôi." Phi Ưng bất đắc dĩ nói.
"Đúng vậy đó Phi Vũ, cô nên biết kết cục của việc phản bội tổ chức mà. Hay là cô cứ giết mục tiêu đi, rồi báo với tổ chức là cô không hề phản bội, mà chỉ đang tìm cơ hội để hành động thôi." Báo Săn vội vàng gợi ý.
"Ha, nếu sợ bọn chúng thì tôi đã chẳng phản bội." Nhớ đến người đàn ông mạnh mẽ kia, lòng Vũ Phỉ lại thấy vững tâm lạ thường.
Cô nhìn hai người rồi nói: "Cùng là người Hoa Hạ, lần này tôi sẽ không giết các anh. Đi đi, tôi khuyên các anh một câu, tốt nhất đừng nhúng tay vào chuyện này, nếu không chết lúc nào không hay đâu."
Vốn dĩ cô định ra tay giết người, nhưng hai người đối diện cũng từng là đồng đội của cô. Tuy trong tổ chức không có cái gọi là tình cảm, nhưng dù sao cũng là người Hoa Hạ, cô quyết định tha cho họ một lần. Còn việc họ có biết trân trọng cơ hội này hay không, thì phải xem lựa chọn sau này của chính họ.
"A, được... được, đi ngay đây." Báo Săn vội vàng gật đầu.
"Cảm ơn, Phi Vũ, chúng tôi sẽ suy nghĩ kỹ." Phi Ưng nói.
Sau khi hai người rời đi, Vũ Phỉ lắc đầu lẩm bẩm: "Xem ra sắp tới sẽ không yên bình rồi đây."