Tại ký túc xá nữ của Học viện Kinh tế HN, một thiếu nữ xinh xắn, trong sáng nhìn chiếc điện thoại vừa ngắt kết nối mà nhất thời ngẩn người. “Em còn chưa nói gì mà anh đã chuyển tiền rồi? Với lại, anh có biết em cần bao nhiêu đâu chứ? Anh trai thối, chắc không phải lừa em đấy chứ.”
“Tử Ngâm, anh trai cậu còn tiền để chuyển cho cậu à?” Lúc này, một cô bạn có vẻ ngoài ngọt ngào bước tới hỏi.
Ngô Tử Ngâm lắc đầu, cô cũng không chắc nữa, lương của anh trai ở bên kia vốn không cao, lại còn phải gửi tiền sinh hoạt phí cho cô hàng tháng, chắc chắn chẳng để dành được bao nhiêu. Nhưng ngoài anh trai ra, cô thật sự không biết phải vay tiền ở đâu.
“Tớ nói cho mà nghe, con mụ đó chắc chắn là cố ý! Chỉ vì gã trai nó thích lại đi tỏ tình với cậu nên mới cố tình gây sự. Một lọ mỹ phẩm vớ vẩn mà bắt đền tận tám nghìn tệ.” Cô bạn bất bình nói.
“Thôi, sau này tớ tránh xa cậu ta ra là được. Dù sao cũng là do tớ làm vỡ, không trách người khác được, với lại tớ tra trên mạng rồi, lọ mỹ phẩm đó đúng là hơn tám nghìn thật.” Ngô Tử Ngâm bất đắc dĩ nói, trong mắt lại dâng lên một làn sương mỏng. Cô đương nhiên biết đối phương cố ý, nhưng có thể làm gì được chứ? Chỉ có thể tự trách mình quá bất cẩn. Hơn tám nghìn tệ đã là chi phí sinh hoạt hơn nửa năm của cô rồi, nghĩ mà tủi thân ghê.
“Cậu đấy, với cái tính này sớm muộn gì cũng bị thiệt thòi thôi. Ai, cũng tại tớ, nếu không mua cái mũ game kia thì đã có tiền cho cậu mượn rồi.” Cô bạn nói.
“Vi Vi, cậu đừng nói vậy. Cậu đưa hết tiền sinh hoạt phí cho tớ mượn là tớ đã không biết cảm ơn thế nào rồi, với lại tháng này cậu sống sao đây.” Ngô Tử Ngâm cảm kích nhìn cô bạn. Cô gái trước mắt là bạn cùng phòng, cũng là bạn thân nhất của cô, luôn giúp đỡ cô ở trường.
“Tớ không sao, cùng lắm thì về nhà khóc lóc ăn vạ với ông già, ổng không để tớ chết đói đâu.” Vi Vi thản nhiên đáp.
Đúng lúc này, điện thoại của Ngô Tử Ngâm nhận được một tin nhắn. Mở ra xem, đó là thông báo tiền về tài khoản. Nhìn con số tròn trĩnh hai mươi nghìn tệ, Ngô Tử Ngâm nhất thời có chút luống cuống.
“Vãi, Tử Ngâm, anh trai cậu giàu vãi! Bố tớ một tháng cũng chỉ cho có 3000 tệ tiền sinh hoạt phí, xin thêm một đồng cũng khó. Cậu chỉ gọi một cuộc điện thoại mà anh cậu chuyển ngay 2 vạn, anh trai tốt thế này, cho tớ một ông với!” Vi Vi trêu.
Ngô Tử Ngâm không đáp lời mà lập tức gọi lại cho anh trai, đợi đối phương bắt máy liền hỏi ngay.
“Anh, anh lấy đâu ra nhiều tiền thế?”
“Gần đây anh chơi game kiếm được chút đỉnh.” Ngô Thiếu Thần nói.
“Game? Chơi game mà kiếm được nhiều tiền vậy sao?” Ngô Tử Ngâm rõ ràng không tin, cô không mấy khi chơi game nên đương nhiên khó mà hiểu được.
Đứng bên cạnh, Vi Vi nghe vậy vội nói: “Anh cậu đang chơi Thần Dụ à? Nếu đúng là game đó thì chỉ cần pro một chút, kiếm vài chục nghìn tệ không phải là không thể đâu. Làng tân thủ của bọn tớ có mấy ông trùm bán trang bị cũng kiếm được cả mấy chục nghìn rồi đấy.”
“A…” Ngô Tử Ngâm ngớ người, cô biết rất nhiều bạn học xung quanh đang chơi game này, kể cả Vi Vi. Tuy không ghét những người chơi game, nhưng cô chưa bao giờ nghĩ rằng game lại có thể kiếm ra tiền.
“Ừm, là Thần Dụ đấy. Anh bán ít đồ kiếm được chút tiền thôi, em cứ yên tâm, không phải làm chuyện gì xấu đâu. Nếu không đủ thì lại bảo anh.” Giọng của Ngô Thiếu Thần lại vang lên từ đầu dây bên kia.
“Vâng, cảm ơn anh, nhưng em không cần nhiều thế đâu, anh cũng phải dùng nữa. Em chuyển lại cho anh một ít nhé.” Mặc dù vẫn không thể hiểu nổi tại sao chơi game lại kiếm được nhiều tiền như vậy, nhưng biết anh trai không làm chuyện xấu, Ngô Tử Ngâm cũng yên tâm phần nào. Có điều, đột nhiên có nhiều tiền như thế, cô vẫn thấy hơi áy náy.
“Không sao, anh vẫn còn mà, em cứ cầm lấy mà dùng. Mua thêm ít quần áo, mỹ phẩm đi, con gái phải biết chăm chút cho bản thân. Trước đây anh không có tiền nên đành chịu, giờ anh có rồi, không thể để em gái mình thiệt thòi được.” Ngô Thiếu Thần nói.
“Anh…” Giọng Ngô Tử Ngâm nghẹn ngào.
“Được rồi, được rồi, mau đi giải quyết chuyện của em đi.” Ngô Thiếu Thần nói, hắn biết nếu không có chuyện gì, Ngô Tử Ngâm sẽ không bao giờ gọi điện xin tiền hắn.
“Vâng, vậy em cúp máy đây. Đợi nghỉ hè em sẽ qua chỗ anh.” Ngô Tử Ngâm nói.
“Ừ.”
“Cúp rồi à?” Vi Vi đứng bên cạnh hỏi.
“Ừm, sao thế?” Ngô Tử Ngâm ngạc nhiên.
“Ai, tớ còn định nhờ cậu hỏi ID game của anh cậu chứ. Game mới ra mắt chưa đầy hai ngày mà đã kiếm được mấy chục nghìn tệ, anh cậu trong game chắc chắn pro lắm. Nếu được anh ấy kéo thì tốt biết mấy.” Vi Vi tỏ vẻ tiếc nuối.
“Anh tớ trước đây hình như cũng hay chơi game, có pro hay không thì tớ không rõ. Nhưng mà Vi Vi này, cậu nói trong game thật sự kiếm được nhiều tiền thế à?” Ngô Tử Ngâm vẫn bán tín bán nghi.
“Chắc chắn luôn! Mấy game trước thì tớ không biết, nhưng với Thần Dụ, chỉ cần cậu pro một chút thì một ngày kiếm vài chục nghìn cũng không khó. Cậu có biết cái ông pro nhất game bây giờ là Trần Phong không? Từ hôm qua tới giờ, mới hơn một ngày mà ổng bán trang bị đã kiếm được gần năm mươi vạn rồi đấy, đó là chưa tính kim tệ trong tay ổng đâu nhé. Nghe nói riêng tiền thưởng kim tệ của hệ thống đã được tám, chín mươi vạn rồi, mà giờ một kim tệ bán được cả chục nghìn tệ lận. Tính ra ổng kiếm hơn một triệu trong có một ngày thôi đó! Đây mới là giai đoạn đầu game thôi, về sau chắc còn khủng hơn nữa.” Vi Vi kích động nói.
Ngô Tử Ngâm thì há hốc mồm, chuyện này đã vượt quá tầm hiểu biết của cô.
“Hay là… tớ cũng chơi thử xem?” Ngô Tử Ngâm bị thuyết phục.
“Đúng rồi! Anh cậu vừa chuyển cho cậu hai vạn, đền cho con mụ kia 8000 thì vẫn còn một vạn hai mà. Số tiền còn lại đủ mua một cái mũ game rồi. Ok, quyết định thế nhé!” Vi Vi vỗ tay chốt đơn.
Về phía Ngô Thiếu Thần, cúp điện thoại xong, hắn lại đội mũ game lên và đăng nhập. Lần này, hắn không chần chừ mà đi thẳng vào sâu bên trong, phía trước chính là Hắc Hùng Lĩnh, nơi có rất nhiều Hắc Hùng cấp 17, cũng là bãi farm tiếp theo của hắn.
Vừa vào Hắc Hùng Lĩnh, nhìn những con gấu đen khổng lồ, Ngô Thiếu Thần lập tức tập trung tinh thần. Hắn ném ngay một skill Động Sát Thuật qua.
【Hắc Hùng】
Cấp độ: 17
HP: 23000
Công vật lý: 350
Phòng ngự vật lý: 180
Phòng ngự phép: 100
Tốc độ: 40
Kỹ năng: [Đánh Bay]: Tấn công tất cả mục tiêu trong phạm vi 2 mét phía trước, gây 140% sát thương vật lý và giảm 30% tốc độ di chuyển. Thời gian hồi: 20 giây.
Xem ra quái thường chẳng gây chút áp lực nào cho mình cả. Cứ thế này thì farm cả bầy luôn cho nhanh. Một con Hắc Hùng dính ba tầng độc thì cơ bản là không cần để ý nữa, sát thương độc 152 điểm một tầng, ba tầng là 456 điểm, trong 60 giây có thể gây ra hơn hai mươi bảy nghìn sát thương, đủ để tiễn nó lên đường.
Thế là Ngô Thiếu Thần bắt đầu cày quái như một cỗ máy, cứ gặp con Hắc Hùng nào là lao lên chém ba nhát rồi chạy, chẳng mấy chốc sau lưng hắn đã có cả một đàn Hắc Hùng lóc cóc bám theo. Dần dần, từng con một trong đàn gấu phía sau ngã gục. Kiểu farm quái này khiến Ngô Thiếu Thần cảm thấy sảng khoái tột độ.
Nhưng niềm vui ngắn chẳng tày gang, khi con Hắc Hùng thứ 89 gục xuống, sự sung sướng của hắn cũng chấm dứt. Bởi vì lần này, hắn chỉ nhận được hai thông báo từ hệ thống.
“Đinh, tiêu diệt 【Hắc Hùng】, nhận được 200 EXP, vượt 5 cấp giết quái, nhận thêm 100 EXP. Trong đó, 20% kinh nghiệm được chia cho pet, pet của bạn 【Ngân Thái Lang】 nhận được 60 EXP.”
“Đinh, Bất Hủ Chi Thể có hiệu lực, HP tối đa tăng 1 điểm. Hiện tại Bất Hủ Chi Thể đã tăng 218 điểm HP tối đa.”
Đúng vậy, thông báo tăng thiên phú đã biến mất! Ngô Thiếu Thần đọc đi đọc lại thông báo hệ thống mấy lần, xác nhận là không có, sau đó kiểm tra bảng thiên phú, sát thương độc đã dừng lại ở 240 điểm. Để chắc chắn, Ngô Thiếu Thần lại giết thêm hai con Hắc Hùng nữa. Kinh nghiệm vẫn có, Bất Hủ Chi Thể vẫn tăng, nhưng thiên phú thì không hề nhúc nhích.
Ngô Thiếu Thần bắt đầu hoảng, tình huống này hoàn toàn nằm ngoài dự tính của hắn.
Vốn tưởng rằng chỉ cần không ngừng farm quái, thiên phú sẽ tăng mãi không ngừng. Giờ xem ra là có giới hạn. Nhưng nghĩ lại cũng hợp lý, nếu cứ để hắn farm kiểu này thì game mất cân bằng quá.
“Chẳng lẽ sau này sát thương độc tối đa của mình chỉ có 240 điểm thôi sao?” Ngô Thiếu Thần có chút bực bội thầm nghĩ. Sát thương 240 điểm mỗi giây ở giai đoạn này đúng là rất khủng, nhưng khi level của người chơi tăng lên, chút sát thương này chẳng thấm vào đâu. Nếu thật sự là vậy, thì thiên phú này coi như phế...