Khi Ngô Thiếu Thần trở lại chiến trường, tất cả mọi người vỡ òa trong tiếng hoan hô...
Dù vệ tinh không thể ghi lại được trận chiến cuối cùng, nhưng việc Ngô Thiếu Thần bình an vô sự trở về đã chứng minh tất cả: hắn chính là người chiến thắng sau cùng...
Lập tức, tất cả mọi người như nhìn thấy ánh sáng hy vọng.
Ngô Thiếu Thần trở về rồi, vậy thì cuộc chiến này tuyệt đối không thể thua được!
Sĩ khí trên toàn chiến trường cũng vì sự xuất hiện của Ngô Thiếu Thần mà lập tức tăng vọt lên đỉnh điểm.
Sau khi trở về, Ngô Thiếu Thần bay thẳng đến chỗ đám Huyết Ma, rất nhanh đã tới bên cạnh Lão Đằng.
"Giải quyết nhanh vậy sao?" Lão Đằng hơi kinh ngạc hỏi.
"Ừm!" Ngô Thiếu Thần gật đầu.
"Pro vãi!"
"Chắc chắn rồi, nhưng mà ông cùi bắp thế Lão Đằng, đánh cả buổi trời mà chẳng giết được mấy mống."
"Ông tưởng ai cũng có độc trâu bò như ông à? Mấy thằng cha này hồi máu nhanh vãi, vừa đánh cho tàn phế quay đi quay lại đã đầy máu rồi." Lão Đằng bất lực nói.
"Thôi đi, gà thì nhận là gà, đừng có viện cớ."
"Vãi chưởng, thế này thì tôi nhịn không nổi! Còn lại hơn một trăm bảy mươi tên, mỗi người một nửa, xem ai giết xong trước!"
Nghe Ngô Thiếu Thần khích bác, Lão Đằng bùng nổ ngay tức khắc.
"Ok, thua thì sau này phải gọi tao là Lão Đại, không được gọi là thằng nhóc họ Ngô nữa." Ngô Thiếu Thần cười nói.
"Được, nếu cậu thua, sau này phải để tôi ra ngoài thường xuyên, đừng có suốt ngày nhốt tôi trong không gian thú cưng."
"Không vấn đề!"
Hai gã này cá cược xong liền lao thẳng về phía đám Huyết Ma.
Mà giờ phút này, đám Huyết Ma vẫn còn đang chìm trong cơn chấn động...
Cường giả nhân loại này xuất hiện, chứng tỏ Huyết Tổ của chúng đã thua. Chúng không rõ Huyết Tổ bị giết hay đã chạy trốn.
Nhưng dù là tình huống nào đi nữa, việc Huyết Tổ của chúng bại bởi một con người là sự thật không thể chối cãi.
Tất cả Huyết Ma đều không thể tin vào kết quả này.
Thiên phú mạnh mẽ của tộc Huyết Ma giúp chúng có ưu thế cực lớn khi đối mặt với loài người, đường đường là Huyết Tổ mà lại đánh không lại một con người, nói ra ai tin cho nổi!
Tuy nhiên, Ngô Thiếu Thần và Lão Đằng chẳng thèm quan tâm bọn chúng tin hay không, cứ xông lên là tấn công điên cuồng.
Đối mặt với đòn tấn công của hai cường giả cấp Thần, đám Huyết Ma khó lòng chống đỡ. Dù thực lực của chúng rất mạnh, sau một thoáng hoảng loạn, chúng liền bắt đầu phản kích.
Nhất thời, từng mảng biển máu cuồn cuộn ập về phía hai người.
Ngô Thiếu Thần tung thẳng một chiêu Bóng Đen Tiêu Tan, bao trùm lấy mấy chục tên Huyết Ma, thân hình lướt đi cực nhanh để né tránh đòn tấn công của đối phương, sát thương kinh khủng khiến đám Huyết Ma rú lên từng hồi thảm thiết.
Còn Lão Đằng lần này có vẻ đã khô máu, trực tiếp tank sát thương để mở ra Lôi Hải, bao phủ toàn bộ số Huyết Ma còn lại...
Trong phút chốc, vô số Huyết Ma bị đánh cho tơi tả.
Chiến trường cấp Thánh, sau khi Ngô Thiếu Thần trở về, đã bắt đầu màn nghiền ép đầy áp đảo...
Nhưng chiến trường trên lục địa vẫn vô cùng thảm khốc, dù lúc này sĩ khí của tất cả năng lực giả đang dâng cao ngùn ngụt.
Họ biết, chỉ cần Ngô Thiếu Thần và Lão Đằng dọn dẹp xong đám cấp Thánh kia, họ sẽ quay lại giúp đỡ. Chỉ cần hai người họ trở về, cuộc chiến này sẽ thắng lợi. Việc họ cần làm bây giờ là cố thủ cho vững...
Thời gian trôi qua, từng tên Huyết Ma một bị Ngô Thiếu Thần và Lão Đằng tiêu diệt.
Ngô Thiếu Thần dựa vào đủ loại skill bảo mệnh và khả năng hút máu khủng bố, tự do ra vào giữa đám Huyết Ma, điên cuồng tấn công.
Còn Lão Đằng dường như không muốn thua Ngô Thiếu Thần, không còn dùng lối đánh du kích bỉ ổi nữa mà trực tiếp gánh sát thương để cường sát từng tên Huyết Ma một. Dù bị đánh trông hơi thảm, nhưng số lượng tiêu diệt không hề kém cạnh Ngô Thiếu Thần.
Khi ngày càng nhiều Huyết Ma bị tiêu diệt, số còn lại cuối cùng cũng biết sợ, bắt đầu tứ tán bỏ chạy.
Ngô Thiếu Thần và Lão Đằng hiển nhiên không thể bỏ qua cho chúng, lập tức đuổi theo.
Từng tên Huyết Ma bị đuổi kịp và giết chết, số lượng Huyết Ma cũng ngày một ít đi.
Ngay khi hai trăm Huyết Ma sắp bị hai người diệt sạch, đúng lúc này, vài luồng khí tức kinh hoàng từ xa ập tới, nhanh chóng tiếp cận nơi này!
Ngô Thiếu Thần và Lão Đằng đồng thời dừng lại, vẻ mặt ngưng trọng nhìn về phía xa.
"Cấp Thần! Tận chín tên!" Lão Đằng sắc mặt khó coi nói.
Ngô Thiếu Thần thở dài một hơi: "Cuối cùng vẫn tới sao?"
Chỉ thấy phía xa, chín bóng người đang bay tới đây với tốc độ cực nhanh.
Cùng lúc đó, vệ tinh của các quốc gia cũng ghi lại được cảnh này. Nhìn trang phục của chúng giống hệt cường giả cấp Thần lúc trước, lòng mọi người đều trĩu nặng.
"Không thể nào, lẽ nào tất cả những kẻ này đều là cường giả cấp Thần?" Mọi người đều không muốn tin vào điều đó.
Thế nhưng, tốc độ mà ngay cả vệ tinh cũng khó bắt kịp của đối phương đã cho mọi người biết, chín kẻ này... tất cả đều là cấp Thần!
"Toang rồi!"
Đây là suy nghĩ của tất cả mọi người vào lúc này. Ngay cả những người Hạ Hoa vốn sùng bái Ngô Thiếu Thần một cách mù quáng cũng không còn dám hy vọng gì nữa.
"Làm sao bây giờ? Thằng nhóc họ Ngô!?" Giọng Lão Đằng có chút run rẩy.
"Hù..."
"Đến thì cũng đến rồi, còn làm sao được nữa, chỉ có thể liều mạng thôi!" Ngô Thiếu Thần bất đắc dĩ nói.
"Vấn đề là... liều mạng cũng đánh không lại!" Lão Đằng cạn lời.
Lúc này, một bóng người màu đen đột nhiên xuất hiện bên cạnh Ngô Thiếu Thần, cũng đang nghiêm nghị nhìn về phía trước.
"Đại tỷ..."
Thấy Tử U xuất hiện, Lão Đằng lập tức chào hỏi, nỗi sợ hãi trong lòng cũng vơi đi quá nửa. Vị này đã ra mặt thì ít nhất vẫn còn chút hi vọng...
Tử U gật đầu, giọng ngưng trọng: "Ta xử lý được nhiều nhất là năm tên, bốn tên còn lại trông cậy vào các ngươi!"
Đây là lần đầu tiên Tử U xuất hiện trước công chúng. Lúc này nàng cũng không quan tâm có bị Ma Chủ phát hiện hay không, chín tên cấp Thần, hoàn toàn không phải là đối thủ mà Ngô Thiếu Thần và Lão Đằng có thể đối phó.
Khi Tử U xuất hiện, ánh mắt của mọi người đều đổ dồn vào nàng.
"Người này là ai, sao lại xuất hiện đột ngột vậy?"
"Đúng thế, cứ như hiện ra từ không khí vậy, chẳng lẽ đại thần Ngô Thiếu Thần lúc nào cũng mang theo mỹ nữ bên mình sao?"
"Không biết nữa, nhưng cô ấy xuất hiện lúc này thì làm được gì? Chẳng lẽ cô ấy cũng là cường giả cấp Thần?"
Ngay lúc mọi người đang bàn tán về Tử U, chín tên Huyết Tổ đã đến trước mặt nhóm Ngô Thiếu Thần.
"Là các ngươi giết lão Lục?" Tên Huyết Tổ cầm đầu lên tiếng.
"Nếu lão Lục mà các ngươi nói là cái gã đã cả gan xâm lược Hạ Hoa chúng ta, thì đúng rồi đấy, là ta giết!" Ngô Thiếu Thần gật đầu đáp.
"Rất tốt, đã vậy thì các ngươi đi chôn cùng lão Lục đi!"
Tên Huyết Tổ cầm đầu nói xong liền định ra tay, nhưng đúng lúc đó, một tên Huyết Tổ khác kéo áo bào hắn, nói nhỏ: "Đại ca, có một người của Ma Tộc!"
Tên Huyết Tổ cầm đầu nhíu mày, nhìn về phía Tử U nói: "Ngươi đường đường là Ma Thần, tại sao lại trà trộn cùng loài người ở thế giới này?"
"Chuyện của ta, ngươi không có tư cách hỏi đến!" Tử U lạnh lùng đáp.
"Hừ, theo ta được biết, Ma Chủ ghét nhất là loài người. Ngươi kết bạn với con người, chắc hẳn dù chúng ta có giết ngươi, Ma Chủ cũng sẽ không nói gì đâu nhỉ."
"Giết ta? Vậy phải xem các ngươi có bản lĩnh đó không đã!"
Tử U vừa dứt lời, mấy chục quả cầu đen đột nhiên xuất hiện, lượn lờ quanh người nàng, ngay sau đó bắn thẳng ra, hung hăng lao về phía chín đại Huyết Tổ.
"Ra tay!"
Chín tên Huyết Tổ đồng thời xuất thủ, biển máu lập tức dâng trào, bao phủ phạm vi mấy ngàn mét, từng con hung thú màu máu lao thẳng về phía những quả cầu đen.
"Hừ, coi chúng ta không tồn tại sao?"
Ngô Thiếu Thần hừ lạnh một tiếng, trực tiếp mở ra Bóng Đen Tiêu Tan, bao phủ cả chín tên.
"Để ta lên độc cho toàn bộ bọn chúng trước. Tử U, lát nữa cô kéo năm tên vào Hắc Ám Lĩnh Vực. Lão Đằng, ông cầm chân hai tên. Hai tên cuối cùng để tôi lo!"
Giọng của Ngô Thiếu Thần vang lên bên tai Lão Đằng và Tử U.
Hai người đồng thời gật đầu, ngay cả Tử U cũng không hề phản bác.
Trước kia, mỗi khi có Tử U tham chiến, mọi người đều nghe theo chỉ huy của nàng. Chẳng biết từ lúc nào, Ngô Thiếu Thần đã trở thành hạt nhân chỉ huy của cả ba.