Tại cổng phía Nam thành Kim Lăng, lúc này có mấy trăm người đang canh giữ. Bọn họ kiểm tra tất cả người chơi ra vào, ai cũng phải hiện ID mới được đi qua.
Lúc này, một nam tử đeo chiếc mặt nạ phổ thông mua ngoài tiệm, che đi ID của mình, nghênh ngang đi thẳng về phía cổng thành.
Đám đông vây xem bắt đầu xì xào bàn tán:
"Gã này chảnh vãi, đúng là không coi đám người Ngạo Thế Quần Hùng ra gì mà."
"Trước đây cũng có nhiều đứa như vậy rồi, cuối cùng đều bị cho vé về thành miễn phí, sau đó thì khỏi ra luôn."
"Bọn Ngạo Thế Quần Hùng đúng là bá đạo thật, nhưng biết sao giờ, người ta có thực lực mà."
"Đúng thế, chỉ cần hiện ID ra là được. Miễn không phải người của Cuồng Nhân Bang hay tập đoàn Tô thị thì bọn họ cũng chẳng làm khó đâu. Cứ thế này đối đầu với họ đúng là không khôn ngoan chút nào."
Tất cả mọi người đều trố mắt nhìn nam tử cứ thế nghênh ngang đi đến trước mặt đám người của Ngạo Thế Quần Hùng.
"Đứng lại! Hiện ID, tháo mặt nạ ra!" một thiếu niên của Ngạo Thế Quần Hùng quát lên.
"Ồ, nếu tôi không làm thì sao?" Nam tử mỉm cười.
"Vậy thì bọn này đành tiễn mày một vé về thành miễn phí vậy." Gã thiếu niên lạnh lùng đáp.
"Ồ? Được thôi, tới đi." Nụ cười của nam tử vẫn không đổi.
"Mẹ kiếp, rượu mời không uống lại muốn uống rượu phạt! Anh em, lên cho nó!" Gã thiếu niên nổi giận. Trong nháy mắt, mấy trăm người liền ùa tới, đủ loại skill tấn công bay về phía nam tử.
-1
-1
-1
Từng con số sát thương không phá nổi giáp hiện lên trên đầu nam tử. Trong nháy mắt, tất cả mọi người đều biết người trước mặt là ai.
"Vãi chưởng, là Trần Phong! Tất cả dừng tay, chạy mau!" Một người trong đám Ngạo Thế Quần Hùng hét lên, sau đó vô số người quay đầu bỏ chạy. Đừng thấy bình thường bọn họ vênh váo hống hách với người khác, nhưng khi đối mặt với Trần Phong, ai nấy đều sợ hãi theo bản năng.
Đáng tiếc, một khi đã ra tay, Ngô Thiếu Thần đương nhiên sẽ không để bọn chúng chạy thoát. Hắn trực tiếp kích hoạt chế độ đồ sát. Đối phó với lũ này, Ngô Thiếu Thần không hề có chút áp lực tâm lý nào, lũ bắt nạt kẻ yếu, sợ hãi kẻ mạnh này đáng bị dạy cho một bài học.
"Vãi, là đại thần Trần Phong!"
"Thật kìa, tôi thế mà lại được gặp đại thần Trần Phong, kích động quá! Đại thần cố lên, giết sạch bọn chúng đi!"
"Ơ, trong video lần trước mặt nạ của đại thần Trần Phong mỏng mà đẹp lắm cơ mà? Sao giờ lại đổi thành cái mặt nạ phổ thông bán đầy trong tiệm thế này? Hại tôi không nhận ra ngay từ đầu."
"Mày ngốc à, người ta không biết đổi sao?"
"Cũng đúng ha."
Trận chiến bắt đầu nhanh mà kết thúc cũng nhanh. Đám người của Ngạo Thế Quần Hùng căn bản không dám phản kháng, chỉ biết cắm đầu bỏ chạy. Cuối cùng, một nửa bị giết, số còn lại đều trốn vào trong thành.
Ngô Thiếu Thần không đuổi theo, cũng không vào thành mà quay người đi về phía cổng Đông. Chuyện này do hắn mà ra, cách làm của Ngạo Thế Quần Hùng thật sự quá buồn nôn, hắn cần phải dạy cho bọn chúng một bài học nhớ đời.
Cùng lúc đó, kênh chat của các cao tầng Ngạo Thế Quần Hùng như muốn nổ tung. Vì hiện tại vẫn chưa chính thức thành lập guild nên không có kênh chat guild, mà trong Thần Dụ lại không có tính năng chat nhóm, thế nên toàn bộ thông tin đều tập trung vào khung chat của mấy vị cao tầng. Đến khi bọn họ nhận được tin tức và truyền lệnh xuống dưới thì Ngô Thiếu Thần đã đến cổng Đông và khô máu với đám người ở đó.
Sau khi giải quyết xong đám người ở cổng Đông, Ngô Thiếu Thần ung dung đi về phía cổng Bắc. Hắn biết chắc chắn người của Ngạo Thế Quần Hùng đã chuẩn bị sẵn sàng, hoặc là cổng Bắc đã không còn một bóng người, hoặc là tất cả đều tập trung hết ở đó.
Quả nhiên, khi Ngô Thiếu Thần đến cổng Bắc, bên trong đã chi chít người của Ngạo Thế Quần Hùng, đông nghịt phải hơn vạn người, mà gần như toàn bộ đều là Cung Thủ và Pháp Sư. Giờ phút này, bọn họ đang dàn trận sẵn sàng, nhìn chằm chằm về hướng Ngô Thiếu Thần đang tới. Rõ ràng lần này bọn họ không định nhún nhường, hơn nữa còn chuẩn bị vô cùng kỹ lưỡng. Hơn vạn class tầm xa, dù không thể tấn công cùng lúc, nhưng với quảng trường rộng lớn trước cổng thành, mỗi đợt cũng phải có mấy ngàn người tấn công được Ngô Thiếu Thần. Cho dù không phá được giáp, chỉ cần dính vài đợt tấn công là Ngô Thiếu Thần cũng không thể nào chịu nổi.
Ngô Thiếu Thần nhìn thấy đội hình này cũng có chút rén, thế này thì hơi quá rồi, đây không phải là chơi bẩn sao? Với đội hình hiện tại, trừ khi hắn có thể lao vào giữa đám đông khiến cho các class tầm xa của đối phương gần như phế sạch, nhưng từ rìa phạm vi tấn công vào đến trung tâm đám người cũng phải mất ít nhất hai đến ba giây. Khoảng thời gian đó đủ để hắn cảm nhận được thế nào gọi là vạn tiễn xuyên tâm.
Tuy nhiên, lúc này không thể tỏ ra sợ hãi được. Ngô Thiếu Thần liếc nhìn ba lô rồi bình tĩnh tiến về phía đối phương.
Lúc này, Ngạo Thế Thiên Hạ đang đứng trước đám đông thấy Ngô Thiếu Thần liền cười lạnh nói: "Trần Phong, tao thật sự nể phục dũng khí của mày đấy, tình hình này mà mày còn dám tới."
Ngô Thiếu Thần thản nhiên đáp: "Kiến có nhiều hơn nữa thì cuối cùng vẫn chỉ là kiến thôi!"
"Hừ, vậy để tao xem mày có bản lĩnh gì mà dám đối mặt với hơn vạn class tầm xa của Ngạo Thế Quần Hùng bọn tao. Dám đối đầu với Ngạo Thế Quần Hùng, tao sẽ khiến mày không ngóc đầu lên được trong Thần Dụ." Ngạo Thế Thiên Hạ căm hận nói.
"Vãi, hơn vạn người đánh một người, bọn Ngạo Thế Quần Hùng cũng quá vô liêm sỉ đi." Một người trong đám đông hóng chuyện lên tiếng.
"Giờ ông mới biết à, bọn nó xưa nay vẫn vô liêm sỉ như vậy mà."
"Ách, ông nói đúng, nhưng mà đại thần Trần Phong sao vẫn tới nhỉ, tình hình này thì ai mà chịu nổi."
"Biết đâu đại thần Trần Phong chả sợ gì sất, dù sao thì tôi vẫn mãi mãi ủng hộ đại thần."
Ngô Thiếu Thần chậm rãi đi đến trước mặt đám người Ngạo Thế Quần Hùng, khoảng cách tới Cung Thủ gần nhất chỉ còn một mét nữa là vào tầm tấn công tối đa. Hắn nhìn Ngạo Thế Thiên Hạ, thản nhiên nói: "Vậy thì mày phải mở to mắt ra mà xem cho kỹ đây, đôi khi đông người chưa chắc đã hữu dụng." Dứt lời, hắn lập tức tăng tốc lao vào đám đông.
"Tấn công!"
Ngạo Thế Thiên Hạ ra lệnh, vô số mũi tên bay về phía Ngô Thiếu Thần. Ở một nơi trống trải thế này, Ngô Thiếu Thần căn bản không thể né tránh, nhưng hắn cũng chẳng hề có ý định né. Không chút do dự, hắn lôi cuộn giấy hộ thân từ trong ba lô ra và sử dụng ngay lập tức.
Mọi người trơ mắt nhìn vô số mũi tên sắp găm vào người hắn thì đột nhiên trên người Trần Phong lóe lên một tầng ánh sáng vàng nhàn nhạt, chặn đứng toàn bộ các đòn tấn công.
"Chết tiệt, là cuộn giấy hộ thân!" Ngạo Thế Cô Phong kinh hãi thốt lên.
"Đệt, trên người nó lại có thứ này, mau bảo anh em tản ra!" Ngạo Thế Thiên Hạ vội vàng hét lớn.
Đáng tiếc, điều động cả vạn người đâu có dễ dàng như vậy. Mệnh lệnh của hắn còn chưa kịp truyền xuống thì Ngô Thiếu Thần đã lao vào giữa đám đông, và sau đó là một cuộc đồ sát đơn phương.
Bị áp sát, các class tầm xa chẳng còn chút uy hiếp nào. Ngô Thiếu Thần tung hoành giữa đám đông, bảy lần vào bảy lần ra, dao găm lia đến đâu là bạch quang loé lên đến đó, không một ai đỡ nổi một chiêu. Về cơ bản, một giây một mạng, cứ như thái rau. Với sức tấn công hơn một ngàn điểm và tốc độ hai nhát chém một giây của hắn, đám class máu giấy này không một ai trụ nổi quá một giây. Tuy cũng có nhiều người phản công, nhưng chút sát thương cỏn con đó còn không bằng lượng máu hắn hút lại từ một nhát chém.
Đội hình vạn người tuy rất lớn, nhưng nhược điểm cũng rất rõ ràng. Chỉ cần bị đột phá vào giữa đội hình, về cơ bản chỉ có một số ít người có thể tấn công được mục tiêu.
Toàn bộ đội hình hỗn loạn như một bầy ong vỡ tổ. Thời gian trôi qua, số người chết ngày càng nhiều, trong khi Ngô Thiếu Thần vẫn luôn đầy máu. Đội quân vạn người trước mắt chẳng thể gây ra chút uy hiếp nào cho hắn.
Thấy tình hình này, Ngạo Thế Thiên Hạ chỉ có thể ra lệnh rút lui. Mặc dù mệnh lệnh này sẽ khiến danh tiếng của guild lại một lần nữa rơi xuống đáy vực, nhưng cũng không còn cách nào khác. Tình thế hiện tại hoàn toàn không thể đánh lại, tiếp tục chỉ tổ tăng thêm thương vong mà chẳng thể ảnh hưởng gì đến Trần Phong.
Cuối cùng, đội quân vạn người phải trả giá bằng việc vài trăm thành viên bị rớt cấp để chạy trốn vào trong thành. Và sau khi sự việc lần này được lan truyền trên mạng, danh tiếng của Ngạo Thế Quần Hùng quả nhiên đã rơi xuống đáy vực, bị vô số người chơi chế giễu...