Vừa đến nơi, Ngô Thiếu Thần liền nhìn thấy con rắn khổng lồ đang bị vài trăm người vây chặt ở giữa. Thấy sát thương mà người của Ngạo Thế Quần Hùng gây ra cho con rắn cùng với những luồng bạch quang không ngừng lóe lên, hắn lắc đầu nói với Ngạo Thế Thiên Hạ: "Đây là cái mà ngươi gọi là sắp giết được đấy à? Cứ lấy mạng người đi lấp thế này, dù cuối cùng có giết được nó thì cũng lỗ chổng vó."
"Hừ, chuyện của tao, không cần mày quản, mày không đến thì con Boss này sớm muộn gì cũng bị bọn tao giết thôi," Ngạo Thế Thiên Hạ hằn học đáp.
"Bỏ đi, không cần thiết đâu, chỉ là một con Boss Bạch Ngân thôi mà," Ngô Thiếu Thần lựa lời khuyên.
"Không đời nào, hôm nay đừng hòng đứa nào cản được bọn tao giết Boss," Ngạo Thế Thiên Hạ lạnh lùng nói.
"Vậy các người cứ từ từ mà đánh, tôi vào xem một chút." Ngô Thiếu Thần đột nhiên khoanh tay đi ra một bên.
Pha xử lý này khiến tất cả mọi người, dù là người của Ngạo Thế Quần Hùng hay đám đông theo sau, đều đứng hình.
*Ủa đại ca? Tụi em liều sống liều chết xông vào đây không phải để cướp Boss à? Anh vào đây chỉ để xem thật sao?*
Ngô Thiếu Thần chẳng thèm để ý người khác nghĩ gì, thản nhiên đi sang một bên, tìm một gốc trúc rồi dựa vào, ra vẻ đúng là chỉ đến xem kịch. Ngay từ lúc mới đến, hắn đã liếc qua thuộc tính của con rắn khổng lồ này:
【 Thanh Lân Cự Mãng 】 Boss cấp Bạch Ngân
Cấp độ: 16
HP: 550.000
Công kích vật lý: 1100
Phòng ngự vật lý: 680
Phòng ngự pháp thuật: 620
Tốc độ di chuyển: 110
Skill 1: Sương Độc: Thanh Lân Cự Mãng phun sương độc trong phạm vi năm mét phía trước. Mục tiêu dính phải sương độc sẽ trúng độc, mỗi giây chịu 200 điểm sát thương độc, kéo dài 20 giây. Cooldown 1 phút.
Skill 2: Quét Ngang: Thanh Lân Cự Mãng dùng đuôi quét ngang, gây 160% sát thương công kích vật lý cho các mục tiêu trong phạm vi năm mét phía trước và đánh bay chúng. Cooldown 30 giây.
Skill 3: Quấn Quanh: Thanh Lân Cự Mãng dùng thân hình khổng lồ siết chặt mục tiêu. Mục tiêu bị siết sẽ không thể hành động, mỗi giây mất một lượng sát thương chuẩn bằng 50% công kích vật lý của Thanh Lân Cự Mãng, kéo dài 10 giây. Cooldown 5 phút.
Con Boss này ngoại trừ công kích và tốc độ, các chỉ số khác đều không thua kém trại chủ Hắc Phong Trại. Tuy sức bộc phát không cao bằng trại chủ và cũng không có hồi máu, nhưng nếu đông người thì từ từ bào mòn cũng giết được, có điều tổn thất sẽ cực lớn. Với thực lực của người chơi giai đoạn này, tính trung bình mỗi người một set trang bị, trừ phi là Thuẫn Vệ full thể chất, còn các class khác cơ bản hiếm có ai máu trâu hơn 1000 HP. Một cú Quét Ngang của con rắn có thể gây ra hơn 1700 sát thương, đám người này mà lại gần thì cơ bản là bay màu cả lũ, trừ khi có vài món trang bị Hắc Thiết hoặc Thanh Đồng thì Thuẫn Vệ mới có thể miễn cưỡng chống đỡ.
Ngô Thiếu Thần không xông lên ngay, ngoài việc không muốn bại lộ thực lực, còn một lý do khác là skill thứ ba của con rắn. Kỹ năng Quấn Quanh này hắn không biết Hư Vô có giải trừ được không. Nếu không thể thì sẽ hơi phiền, dù 10 giây không giết chết được hắn, nhưng cũng đủ mệt rồi. Hơn nữa, trong mười giây bị trói chân đó, người của Ngạo Thế Quần Hùng chắc chắn sẽ không bỏ qua cơ hội tốt để thừa nước đục thả câu. Vì vậy, cứ để bọn họ đánh trước, lát nữa xem có cơ hội nào không.
Ngạo Thế Quần Hùng, tam đại công hội và một đám người chơi tự do vẫn đang nhìn nhau, không biết phải làm sao. Ngạo Thế Quần Hùng thì sợ Ngô Thiếu Thần đâm lén sau lưng, còn người chơi tự do không có Ngô Thiếu Thần dẫn đầu cũng chẳng dám đối đầu trực diện với Ngạo Thế Quần Hùng, không khí bỗng trở nên khó xử.
"Rốt cuộc hắn có ý gì vậy, khó khăn lắm mới vào được mà chỉ đứng nhìn thôi sao?" Loạn Thế Kiêu Hùng hỏi Lãnh Nguyệt và Ánh Sao Đầy Trời.
Cả hai cũng lắc đầu, không hiểu đối phương đang tính toán gì. Lãnh Nguyệt lén gửi một tin nhắn riêng cho Ngô Thiếu Thần.
Lãnh Nguyệt: "Sao thế?"
Ngô Thiếu Thần nhìn quanh, người đông quá không thấy Lãnh Nguyệt đâu, đành trả lời qua cửa sổ chat: "Không có gì, xem kịch thôi."
Nhận được hồi âm của Ngô Thiếu Thần, Lãnh Nguyệt suy nghĩ một lát rồi nói với hai người kia: "Cứ đứng một bên xem bọn họ đánh đã!"
Sau đó, người của tam đại công hội lặng lẽ rút lui. Những người chơi lẻ còn lại nhìn nhau rồi cũng tản ra, đứng từ xa xem Ngạo Thế Quần Hùng đánh Boss.
Lần này đến lượt người của Ngạo Thế Quần Hùng khó xử. Bị nhiều người nhìn như vậy, đánh hay không đánh đây, thật là xoắn não. Đánh thì chắc chắn phải trả giá rất đắt, nhưng điều đó không đáng ngại, chỉ sợ nhất là sau khi trả giá đắt lại bị kẻ khác nẫng tay trên. Đám người chơi lẻ kia thì họ không sợ, nhưng Ngô Thiếu Thần lại là một mối nguy hiểm lớn.
"Làm sao bây giờ, lão đại?" Ngạo Thế Tuyệt Tình hỏi Ngạo Thế Thiên Hạ.
Ngạo Thế Thiên Hạ cau mày hỏi: "Người của chúng ta còn bao lâu nữa thì đến?"
"Nhiều nhất là mười phút nữa, toàn bộ thành viên công hội sẽ có mặt," Ngạo Thế Phương Vũ nói.
Ngạo Thế Thiên Hạ nghiến răng: "Tiếp tục đánh! Lát nữa tất cả mọi người đến thì bảo họ vây chặt con Boss lại, đừng để người khác đến gần."
Bảo hắn từ bỏ con Boss này là chuyện không thể. Sức ảnh hưởng của hắn không phải dạng vừa, server mới mở ba ngày đã tập hợp được hơn 30.000 thành viên. Nếu không phải vì địa hình hạn chế, không thể triển khai đội hình vạn người cùng tấn công, thì con Boss này cũng chẳng khó nhằn đến thế.
Sau đó, trước ánh mắt của vô số người, Ngạo Thế Quần Hùng tiếp tục đánh Boss. Từng mảng bạch quang lóe lên, rồi lại một tốp người khác lao lên thay thế. Sát thương mà người chơi gây ra cho con rắn khổng lồ về cơ bản đều là 1 máu bắt buộc, khiến vô số người chơi xem trận chiến có một cái nhìn sâu sắc về độ khủng của Boss Bạch Ngân. Thậm chí một vài người chơi lẻ đã nảy sinh ý định rút lui. Boss cỡ này thật sự là thứ mà người chơi giai đoạn này có thể giết nổi sao?
Hơn mười phút sau, đại quân của Ngạo Thế Quần Hùng đã kéo đến. Trọn vẹn ba vạn người vòng trong vòng ngoài mười lớp, vây kín như nêm, khiến người chơi bên ngoài không thể nhìn thấy tình hình chiến đấu bên trong nữa.
Lúc này, cuối cùng cũng có người chơi tự do bắt đầu rời đi. Họ cảm thấy ở lại đây cũng vô ích. Chưa nói đến thực lực kinh khủng của con Boss mà họ khó lòng lay chuyển, dù cho Boss có bị giết thì khả năng cướp được trang bị giữa mấy vạn thành viên của Ngạo Thế Quần Hùng cũng gần như bằng không. Không cần thiết phải lãng phí thời gian ở đây.
Có người thứ nhất thì sẽ có người thứ hai, rất nhanh, đám người chơi lẻ gần như rút lui toàn bộ, chỉ còn lại một vài công hội nhỏ vẫn đang do dự. Tam đại công hội cũng rơi vào thế tiến thoái lưỡng nan.
"Chúng ta làm sao bây giờ?" Mãn Thiên Tinh Quang hỏi.
Loạn Thế Kiêu Hùng lắc đầu, hắn cũng không biết phải làm gì bây giờ. Rầm rộ kéo đến, chỉ để xem một vở kịch thôi sao?
Lãnh Nguyệt liếc nhìn Ngô Thiếu Thần đang khoanh tay dựa vào gốc trúc, ra vẻ chẳng liên quan đến mình, rồi lạnh lùng phun ra một chữ.
"Đợi!"
Về phía Ngạo Thế Quần Hùng, tuy quân số đã đông đủ, nhưng Rừng Trúc Tím đâu đâu cũng là tre trúc, ảnh hưởng lớn đến việc phát huy ưu thế quân số của họ. Số người có thể đồng thời tấn công nhiều nhất cũng chỉ khoảng trăm người, nên HP của Boss tụt không nhanh. Ngược lại, thương vong của họ lại cực nhanh. Boss quét đuôi một cái là các class cận chiến gần như bay màu toàn bộ, lại phải có người khác lấp vào, nếu không các class đánh xa không thể yên ổn gây sát thương. Vì vị trí có hạn, để tối ưu hóa sát thương, Ngạo Thế Thiên Hạ đã đẩy hết đám Mục Sư ra vòng ngoài. Điều này cũng dẫn đến việc các cận chiến dính phải sương độc gần như chắc chắn phải chết. Yêu cầu của Ngạo Thế Thiên Hạ là: còn thuốc thì uống, hết thuốc thì cũng phải chém thêm vài nhát rồi hãy chết.
Với lối chơi khô máu kiểu này, thanh HP của Boss quả thật đã bị bào mòn một cách từ từ...