Tại một thung lũng gần Thành Kim Lăng, các cao tầng của Guild Lãnh Nguyệt Các đang cày level thì đột nhiên một giọng nói hớt hải vang lên trước mặt Lãnh Nguyệt: “Chị, chị ơi, có chuyện lớn rồi! Trần Phong bị người ta đồ sát liên tục 3 lần, rớt khỏi bảng xếp hạng luôn rồi!”
“Hửm?” Lãnh Nguyệt nhíu mày, vội vàng mở danh sách bạn bè ra thì thấy level của Trần Phong vậy mà đã tụt xuống 20, mất trắng 6 level, tức là đã bị giết 6 lần. Đang xem thì cô đột nhiên thấy avatar của Trần Phong lóe lên, level tụt xuống 19.
Lãnh Nguyệt vội vàng gửi tin nhắn qua: “Có chuyện gì vậy?”
Kết quả là đối phương không hề phản hồi. Cô lập tức quay sang hỏi Lãnh Phong: “Dạo này Guild Ngạo Thế Quần Hùng có động tĩnh gì lớn không?”
“Không có ạ.” Lãnh Phong lắc đầu. Người của họ vẫn luôn theo dõi bên Guild Ngạo Thế Quần Hùng, dạo này bọn chúng toàn ngoan ngoãn farm quái cày level thôi mà.
Lần này Lãnh Nguyệt càng nhíu mày chặt hơn. Nếu nói kẻ có thù sâu nhất với Trần Phong thì chỉ có Guild Ngạo Thế Quần Hùng. Nếu không phải là bọn chúng, thì guild nào có bản lĩnh đồ sát Trần Phong 6-7 lần liên tục như vậy? Hơn nữa, nếu đánh không lại thì cũng có thể trốn trong thành cơ mà. Ngay lúc này, cô lại thấy avatar của Trần Phong lóe lên lần nữa, level tụt xuống 18.
“Sao có thể?” Gương mặt lạnh như băng của Lãnh Nguyệt tràn ngập vẻ kinh ngạc.
Ở một nơi khác...
Tô Mộ Tuyết cũng đang nhìn avatar của Trần Phong trong danh sách bạn bè với vẻ mặt không thể tin nổi.
“Có chuyện gì vậy tiểu thư?” Chú Lưu thấy thế liền hỏi.
“Level của Trần Phong cứ liên tục sụt giảm, bây giờ đã rớt xuống 16 rồi.”
“Cái gì!” Chú Lưu cũng kinh ngạc không kém. Ông lập tức liên lạc với thành viên của guild ở Thành Kim Lăng.
“Tiểu thư, bên Thành Kim Lăng mọi thứ đều bình thường, điểm hồi sinh cũng không ai thấy bóng dáng Trần Phong. Tình huống này liệu có phải là do một map nào đó có cơ chế hồi sinh tại chỗ không?” Chú Lưu đoán.
“Có khả năng, nếu không thì level không thể nào rớt nhanh như vậy được.” Tô Mộ Tuyết nói, rồi lập tức hỏi: “Chú Lưu, chú nghĩ cậu ấy bị người chơi giết hay là bị Boss giết?”
“Nếu có loại map như vậy, khả năng bị Boss giết sẽ cao hơn.” Chú Lưu phân tích.
Tô Mộ Tuyết gật đầu, lại nhìn về phía Trần Phong đang tụt level điên cuồng trong danh sách bạn bè, vẻ mặt lộ ra biểu cảm khó tả.
Khoảng mười phút sau...
“Level 0.” Tô Mộ Tuyết thở dài, lập tức hỏi Chú Lưu: “Không phải trước level 10 chết sẽ không bị rớt level sao?”
“Nếu tôi đoán không lầm thì chỉ có ở Làng Tân Thủ mới không bị rớt level. Chết ở ngoài Làng Tân Thủ có lẽ vẫn sẽ bị trừ.” Chú Lưu phân tích.
Guild Lãnh Nguyệt Các...
Lãnh Nguyệt nhìn Trần Phong đã rớt về level 0, thầm thở dài: “Tôi nợ cậu một ân tình, sau này nếu cần, tôi sẽ dốc hết sức giúp cậu một lần.”
Sự việc dần lan truyền, tin tức Trần Phong rớt về level 0 như mọc thêm cánh bay khắp toàn cõi Thần Dụ, kẻ vui mừng người lo sầu!
Mà nhân vật chính của sự việc lúc này vẫn đang ở trong đại điện chịu đủ mọi sự hành hạ của Ám Dạ Quân Chủ. Gã Boss chỉ cần chạm nhẹ một cái là hắn bay màu, nhưng Ngô Thiếu Thần cũng đã quen rồi. Trong chưa đầy nửa tiếng đồng hồ, hắn đã bị nó hành từ level 26 xuống level 0, còn gì mà không chấp nhận được nữa.
Ám Dạ Quân Chủ này dường như không có trí tuệ, hoặc phải nói là Ám Dạ Quân Chủ sau khi hồi sinh thì không có trí tuệ. Mỗi lần giết Ngô Thiếu Thần xong là nó lại quay người bỏ đi, kết quả là Ngô Thiếu Thần hồi sinh lại chạy tới đập nó, cứ thế lặp đi lặp lại.
“Thằng này bị bệnh à?” Ngô Thiếu Thần thầm nghĩ. Đã rớt về level 0, hắn mặc kệ luôn. “Giết thoải mái đi, anh đây cũng lười né, dù sao cũng né không nổi.” Tuy có hơi đau, nhưng cảm giác đau chỉ có 15%, vẫn chịu được.
Điều mà Ngô Thiếu Thần quan tâm là hiệu ứng độc trên người gã Boss không biến mất là được. Một đống skill trên tay hắn đều là để trét độc lên người nó. Mà gã này cũng chẳng thèm để ý đến đòn tấn công của Ngô Thiếu Thần, đối với nó thì chẳng khác gì gãi ngứa. Vì vậy, dù Ngô Thiếu Thần bị giết thê thảm, nhưng chỉ cần có cơ hội là hắn sẽ chém cho nó hai nhát, giữ cho hiệu ứng độc trên người nó luôn ở mức 5 tầng. Ròng rã hơn nửa giờ, Ngô Thiếu Thần nhẩm tính lúc này độc đã rút của nó gần hai mươi triệu máu.
“Lão tử không tin không độc chết được mày.” Ngô Thiếu Thần thầm nghĩ.
Cuộc hành hạ vẫn tiếp tục. Mỗi lần chết, trang bị rớt ra đều được Ngô Thiếu Thần nhặt lại mặc vào ngay sau khi hồi sinh. Đây chính là cái lợi của việc hồi sinh tại chỗ. Dù sao trang bị cũng không có yêu cầu về level, chỉ cần đúng nghề là có thể mặc, cho dù là level 0, hắn vẫn là Thích Khách, không ảnh hưởng gì đến việc mặc đồ.
Cứ như vậy, hai người giằng co suốt hai tiếng rưỡi. Chính Ngô Thiếu Thần cũng không biết mình đã chết bao nhiêu lần, dù sao level cũng không thể rớt thêm được nữa. Tuy nhiên, khi nhìn thấy Ám Dạ Quân Chủ chỉ còn một phần mười máu, Ngô Thiếu Thần liền kích động: “Giết đi, giết đi, giết mày xong là gỡ lại vốn ngay!”
Hắn thầm tính toán, HP của gã này chắc phải là một trăm triệu. Với sát thương độc 10.000 máu mỗi giây, một giờ là 36 triệu, hai tiếng rưỡi đã rút của nó chín mươi triệu máu, còn lại mười triệu thì cố thêm mười mấy phút nữa là xong.
Tuy nhiên, trong lòng Ngô Thiếu Thần vẫn có một mối băn khoăn không thể giải đáp, đó là việc một con Boss như thế này xuất hiện ở một nơi thế này hoàn toàn không hợp lý. Hơn nữa, cái map này lại còn có cơ chế hồi sinh tại chỗ. Lần này người vào là hắn, nếu là người khác thì chẳng phải sẽ bị kẹt chết ở đây vĩnh viễn sao?
Đây căn bản không phải là thiết lập của một game bình thường. Cả Tử U mà hắn gặp trước đó cũng vậy, lại có thể gieo ma văn lên người hắn, khống chế sinh tử của hắn. Đủ loại dấu hiệu này đều cho thấy đây không phải là một game bình thường. Dù cho thằng thiết kế game có não tàn đến đâu cũng không nên làm như vậy chứ, đây là đang đẩy người chơi vào đường cùng mà.
Ngô Thiếu Thần vừa thầm chửi, vừa nhìn quanh bốn phía. Cái nhìn này lại khiến hắn phát hiện một thứ làm khóe miệng hắn giật giật. Ở vị trí vốn đặt quan tài có một chỗ lõm xuống, lúc này có một vật giống như cơ quan bên ngoài đang lẳng lặng nằm ở đó. Tức là trước đó nó vẫn luôn ở dưới đáy quan tài, khi Ám Dạ Quân Chủ chui ra và quan tài vỡ nát, thứ này thực ra đã xuất hiện rồi. Chỉ là tâm trí Ngô Thiếu Thần lúc đó toàn nghĩ cách cạo chết gã này chứ không nghĩ đến việc chạy trốn, nên cũng không để ý tới.
“Bùm!” Ngô Thiếu Thần lại ngỏm.
“Tổ cha nhà nó! Uổng công để mày hành hạ mấy tiếng đồng hồ, hôm nay không cạo chết mày thì lão tử nuốt không trôi cục tức này!” Ngô Thiếu Thần tức giận nói. Nếu sớm phát hiện ra cái cơ quan này, với một đống skill bảo mệnh trên người, việc mở cửa cũng không khó lắm. Hắn tin rằng chỉ cần mở được cánh cửa kia, lúc chết sẽ có thể hồi sinh trong thành, nói cách khác là hắn đã toi mạng vô ích bao nhiêu lần.
“Thằng này chắc không biết mở cơ quan đâu nhỉ?” Ngô Thiếu Thần có chút lo lắng sợ nó chạy mất. Nếu nó chạy thì đúng là khóc không ra nước mắt. Sau đó, Ngô Thiếu Thần hồi sinh lần nữa và trực tiếp dùng skill dịch chuyển ra xa khỏi cơ quan. Quả nhiên, đối phương lập tức đuổi theo.
“Xem ra mình nghĩ nhiều rồi, với trí tuệ của thằng này thì làm sao biết mở cơ quan được.” Ngô Thiếu Thần thầm nghĩ.
Bị hành hạ thêm hơn mười phút nữa, thân hình khổng lồ của Ám Dạ Quân Chủ cuối cùng cũng ầm ầm ngã xuống đất. Cùng lúc đó, Ngô Thiếu Thần cũng nhận được thông báo của hệ thống.
“Đinh, chúc mừng ngài đã tiêu diệt 【Ám Dạ Quân Chủ】, nhận được 100.000 danh vọng, 10.000.000 điểm kinh nghiệm.”
“Đinh, chúc mừng ngài đã thăng cấp...”
“Đinh, chúc mừng ngài đã thăng cấp...”
“Đinh, chúc mừng ngài đã thăng cấp...”
Liên tục 30 thông báo thăng cấp vang lên, kim quang trên người Ngô Thiếu Thần lóe lên không ngừng, level tăng vọt từ 0 lên thẳng 30. EXP level 30: 1.425.100 / 2.000.000.
“Haha, thế này chẳng phải là lấy lại được level rồi sao.” Ngô Thiếu Thần vui vẻ nói. Tốc độ lên cấp thế này mới gọi là nhanh chứ. Nhưng tại sao lại không được cộng thêm tầng thiên phú và điểm thuộc tính nhỉ?
“Xem ra đây không phải là Boss bình thường, thảo nào phía sau không có hiển thị cảnh giới của Boss.” Ngô Thiếu Thần thầm nghĩ. Đúng lúc này, một thông báo toàn server vang lên.
“Thông báo toàn server: Do có người chơi đạt đến level 30, hoạt động toàn server đầu tiên của Thần Dụ là 【Sát Lục Chiến Trường】 chính thức mở ra. Người chơi có thể đến chủ thành của mình để tìm hiểu chi tiết hoạt động!”
Thông báo toàn server khiến tất cả mọi người đều sững sờ. Người đứng đầu bảng xếp hạng là Vũ Phỉ không phải mới level 25 sao? Thế là tất cả mọi người ngay lập tức mở Bảng Xếp Hạng Level ra xem.
Hạng nhất: Trần Phong, level 30, Thích Khách!
“Tình hình gì đây?” Có người kinh ngạc thốt lên.
“Mẹ nó chứ, tôi cũng muốn biết đây, sao Trần Phong lại lên level 30 nhanh thế?”
Giờ khắc này, tất cả mọi người đều ngơ ngác, những lời chế giễu trước đó nháy mắt biến mất! Chỉ còn lại đủ loại suy đoán