Gã trai trẻ đâm liên tiếp mấy thương vào con Rết Khổng Lồ, sau khi khiêu khích thành công thì quả quyết lùi lại. BOSS thế giới này hung tợn vãi, hắn vừa mới chứng kiến xong, không muốn ăn thêm vài đòn của nó đâu.
Thế là hắn lập tức chỉ huy người chơi sau lưng tấn công: "Anh em Song Long Thành, xông lên cho tao! Thắng lợi thuộc về nước Phiêu Lượng chúng ta!"
"Ha ha, lão đại ngầu vãi! Xông lên anh em ơi, thắng lợi thuộc về nước Phiêu Lượng!"
"Kẻ nào cản đường tao kẻ đó phải chết, chính là mày đó, thằng lùn!"
...
Thời gian trôi qua, người chơi của chín đại chủ thành, trừ Thiên Khải Thành, đều đã tiến vào khu vực công cộng và lao vào một trận hỗn chiến kịch liệt.
Trong đó, ba chủ thành Vô Song, Thanh Vân và Cửu Tiêu đã lập thành một liên minh tạm thời. Hễ một bên bị tấn công là hai bên còn lại sẽ lập tức đến giải cứu, trông đoàn kết phết.
Sau khi người chơi từ một chủ thành khác của nước Phiêu Lượng tới, họ cũng lập tức bắt tay với người chơi của Song Long Thành tạo thành liên minh công thủ, thanh thế nhất thời không ai bì kịp.
Các chủ thành còn lại thì chỉ lo cho mình, thậm chí có vài bên còn chơi trò núp lùm, chỉ trốn ở một góc lẳng lặng farm BOSS, mặc kệ các ngươi sống mái với nhau. Dù sao thì các ngươi chết càng nhiều, rớt cấp càng thảm, họ lại càng có lợi.
"Thiên Khải Thành đâu rồi? Sao không thấy bóng dáng người chơi của họ đâu cả!" Lợi Nhận Chiến Thần hỏi người bên cạnh.
"Báo cáo hội trưởng, nghe nói thành chủ Thiên Khải Thành là Hàn Phong Cô Ảnh không dùng Lệnh Quân Đoàn, nên người chơi bên đó tới nơi rồi mà không dám vào khu vực công cộng, chỉ có thể đứng ngoài hóng chuyện thôi." Một quản lý cấp cao báo cáo.
"Hồ đồ! Tên Hàn Phong Cô Ảnh này làm ăn kiểu gì vậy? Chuyện quan trọng liên quan đến vận mệnh quốc gia thế này mà hắn dám làm bậy à?"
"Người phụ trách của Lợi Nhận ở Thiên Khải Thành đâu? Hắn làm ăn kiểu gì thế?" Lợi Nhận Chiến Thần nổi giận đùng đùng, lớn tiếng hỏi.
"Hội trưởng, cái tên Hàn Phong Cô Ảnh đó cuồng vọng tự đại, ngài cũng biết mà. Người phụ trách của chúng ta ở Thiên Khải Thành căn bản không có tiếng nói, bây giờ trong game, ai mà trị được hắn chứ," vị quản lý cấp cao than thở.
"Chết tiệt, đừng để tao tìm ra hắn ngoài đời thật, nếu không thì..."
...
Lúc này, Lục Vân Đình đã lướt qua đám người chơi Thiên Khải Thành đang hóng chuyện, cưỡi Thiên Kỳ Lân, chính thức bước vào khu vực công cộng.
Hắn nhìn chiến trường hỗn loạn tiếng la hét mà cũng cạn lời.
Nếu là một người chơi bình thường, việc một mình tiến vào đây cũng chỉ như giọt nước bỏ biển, chẳng tạo ra được sóng gió gì.
Nhưng Lục Vân Đình không phải người thường. Khi hắn tiến vào từ hướng Thiên Khải Thành, cộng thêm dấu hiệu thành chủ là con Kim Long khí vận hộ thể màu vàng rực, hắn lập tức thu hút sự chú ý của vô số người chơi gần đó.
"Ồ, hướng kia không phải là của Thiên Khải Thành sao? Không phải bảo bọn họ nhát gan không dám vào tranh BOSS à, sao lại có thằng mò vào nộp mạng thế?"
"Anh em, chuẩn bị tập kích nó, cho nó nếm thử sự tàn khốc của chiến trường."
"Nó có một mình thôi, dù nó là thần thì chúng ta cũng cho nó nằm sấp được, lên lên lên!"
Ngay lập tức, hàng loạt quả cầu lửa từ các pháp sư và mưa tên từ cung thủ đồng loạt trút xuống Lục Vân Đình.
Đây chính là ưu thế của việc lấy đông hiếp yếu, đợi đến giai đoạn sau khi người chơi đã trưởng thành, dù là thần cũng không dám đứng yên cho cả đám người chơi tập hỏa.
Lục Vân Đình bây giờ cũng vậy, dù khiên bảo vệ và phòng ngự của hắn rất cao, nhưng hắn cũng không dám nói có thể hứng trọn loạt tấn công dày đặc này. Vì vậy, hắn vội vàng thi triển kỹ năng [Thuấn Di], ngay lập tức xuất hiện ở một vị trí được chỉ định trong phạm vi 50 mét, né tránh đòn tấn công của đám người chơi đối diện.
Sau đó, hắn đáp trả bằng một chiêu [Thiên Chi Thần Phạt].
Ầm ầm!
-1062620 (Bạo kích)
-1062620 (Bạo kích)
...
Bầu trời lập tức vang rền tiếng sấm, vô số tia sét từ trên cao giáng xuống, quét sạch mọi sinh vật trong phạm vi 100 mét trước mặt.
Với sát thương phép hiện tại của Lục Vân Đình, dù không bật trạng thái tăng công kích thì cũng đã ngang ngửa với một con Đại Boss. Vì vậy, những người chơi bị kỹ năng bao phủ căn bản không có cơ hội sống sót, có thêm mười mấy mạng cũng không đủ.
Còn một điều nữa, may mà đây là bản đồ đặc biệt, nếu không, sau khi bị hắn tiêu diệt, họ sẽ thật sự mất thêm một mạng, bởi vì danh hiệu [Diệt Thế Cuồng Ma] của hắn không phải để làm cảnh.
Chỉ với một kỹ năng này, Lục Vân Đình đã tiêu diệt gần 5 vạn lượt người chơi của phe địch.
Đã dám tấn công hắn, vậy thì phải hứng chịu cơn thịnh nộ của hắn!
Thế là, một kỹ năng quần công khác của hắn, [Lĩnh Vực Băng Giá], cũng được tung ra.
Vô số băng giá mang theo tuyết rơi từ trên trời xuống, một khu vực khác trong phạm vi 100 mét cũng phải hứng chịu tai họa diệt thế. Hàng loạt người chơi bị giết ngay tại chỗ, hoặc bị đóng thành tượng băng rồi vỡ tan tành.
"Đm, đây là người hay quái vật vậy? Tụi bây bay chọc phải cái thứ gì thế này!"
"Oppa à, tụi em sai rồi, con đường này ngài cứ đi tự nhiên, tụi em không dám cản nữa đâu!"
"Đại thần ơi, anh trai, anh ruột của em ơi, tụi em sai rồi!"
...
Chỉ với hai kỹ năng, Lục Vân Đình đã dùng sát thương phạm vi biến thái của mình để trấn áp toàn bộ người chơi của chủ thành đối diện.
Nhưng làm sao Lục Vân Đình có thể dừng tay được? Ngay lúc nãy, hắn phát hiện chỉ số lực lượng thần bí trên chiếc [Nhẫn Sống Lại Thần Cấp] của mình đã nhúc nhích. Giết người chơi cũng có thể thu thập lực lượng thần bí, chuyện tốt thế này sao? Bao nhiêu "rau hẹ" như vậy, không cắt thì còn đợi đến bao giờ!
Vốn hắn còn đang tiếc vì chưa thu thập đủ lực lượng thần bí mà BOSS thế giới đã xuất hiện, ai ngờ lại có bất ngờ thú vị thế này. Một ý nghĩ táo bạo loé lên trong đầu Lục Vân Đình.
Thế là, hắn cứ thế thẳng tiến về phía con [Ngô Công Phi Thiên Bảy Màu], nơi nào hắn đi qua, trong phạm vi 100 mét không một ai sống sót.
Động tĩnh mà Lục Vân Đình gây ra cũng đã kinh động đến các thế lực lớn đang vây công con Rết Khổng Lồ.
Nhìn hắn như một vị thần chết đang tiến về phía mình, mí mắt của những người phụ trách các đại chủ thành không khỏi giật liên hồi.
Ngay cả Lợi Nhận Chiến Thần, khi nhìn thấy sát thương phạm vi biến thái của Lục Vân Đình và so sánh với kỹ năng của mình, cũng phải ghen tị đến phát điên.
Ở phía xa, gã thanh niên của nước Phiêu Lượng cũng vậy, sau khi thấy được sát thương của Lục Vân Đình, hắn chỉ biết im lặng cúi cái đầu cao ngạo của mình xuống.
Bởi vì chút sát thương quèn của họ, khi đặt trước mặt vị này, thậm chí còn không bằng số lẻ trong đòn tấn công của hắn.
"Đỉnh! Đại lão Hàn Phong Cô Ảnh vừa ra tay đã như bom hạt nhân, đi đến đâu là thành tâm điểm đến đó."
Vương Giả Vô Song thấy vậy không nhịn được mà reo hò cổ vũ.
Gần đây, thằng cha này vừa mới kiếm được một lô thú cưỡi từ Lục Vân Đình, giúp guild của hắn được trải nghiệm sự tiện lợi của thú cưỡi trước thời hạn, thực lực nhờ đó mà tăng lên không ít. Hơn nữa, hắn cũng nhận ra rằng cứ bợ đỡ Hàn Phong Cô Ảnh thì kiểu gì cũng được húp tí canh thừa, còn nếu muốn đối đầu với hắn, cứ nhìn hậu quả của guild Bất Bại Thần Thoại cùng thành Thiên Khải là rõ.
Vì vậy, tâm thái của Vương Giả Vô Song đã thay đổi kể từ khi game có thể đồng bộ năng lực về thực tế, hắn đã trở nên trưởng thành hơn rất nhiều.
"Người chơi thành Vô Song, mau rút lui, nhường đường cho đại lão Hàn Phong Cô Ảnh!"
Thấy Lục Vân Đình ngày càng đến gần, Vương Giả Vô Song lập tức ra lệnh cho người của chủ thành mình...