"Tính cả vị trí của chúng ta vào thì vẫn còn thừa ra 20 chỗ hồi sinh, đợi những người chơi khác online có thể cho họ thuê!" Thế Nhất Phụ vừa cười vừa nói.
Với tư cách là một thương nhân game chuyên nghiệp, hắn biết rõ giá trị của mấy căn nhà này.
Đây chính là vị trí hàng xóm của "ông lão làng tân thủ" đấy!
Muốn nhận nhiệm vụ, chỉ cần sang gõ cửa là xong, vừa tiện lợi lại an toàn.
"Với chất lượng của game này..." Thế Nhất Phụ trầm giọng, nói tiếp: "Tao thấy chúng ta nên nghỉ việc, làm game thủ chuyên nghiệp luôn đi!"
Năm người bọn họ đều là dân văn phòng bình thường, nhân dịp nghỉ lễ tụ tập với hội bạn thân ở quán net để chiến game.
Vào một ngày đi cày game bình thường như thế, Thế Nhất Phụ không ngờ Lãng Tử Huy lại có thể tìm được một con game mới chất lượng đỉnh của chóp.
Càng kỳ lạ hơn là, họ lại chính là lứa người chơi đầu tiên của game này!
Chuyện này chẳng khác gì trời sập!
Thế Nhất Phụ vô cùng chắc chắn, với lợi thế là lứa game thủ đầu tiên, họ tuyệt đối có thể dùng trò chơi này để kiếm một mớ tiền!
Thậm chí có thể đạt được tự do tài chính luôn!
"Khoan đã! Chúng ta mới vào game trải nghiệm được hơn một tiếng mà đã đòi nghỉ việc, lỡ như game này không hot thì sao?" Ta Có Mũ Cấp 3 cau mày nói.
Thế Nhất Phụ trợn mắt, hỏi vặn lại: "Vậy mày thấy trên thị trường có game nào so được với game này không?"
"So cái búa ấy, chỉ riêng cái đồ họa mô phỏng 100% này đã đủ treo lên đánh tất cả các hãng game lớn rồi!"
Đánh Nát Ngươi Xương Sọ giành lời: "Hơn nữa, theo thông tin hiện tại, người chơi gần như có thể chọn bất kỳ vũ khí nào để cày cấp!
Như vậy sẽ có vô số kiểu build khác nhau.
Chỉ riêng về mặt phát triển nhân vật, gameplay đã chắc chắn không thể nào tệ được!
Đồ họa đỉnh cao lại còn có gameplay hay, game này mà không hot thì đúng là trời không dung đất không tha!"
Nghe đến đây, Ta Có Mũ Cấp 3 cũng hơi động lòng.
Công việc của hắn không phải biên chế nhà nước, cũng chẳng có lương năm siêu cao hay triển vọng phát triển tốt.
Hoàn toàn có thể nghỉ việc, đặt cược một phen vào trò chơi này!
"Về tao sẽ viết đơn từ chức!" Ta Có Mũ Cấp 3 nói với vẻ hơi kích động.
"Về làm gì? Tao nghỉ việc rồi." Lãng Tử Huy gãi gãi cổ, nói một cách cực kỳ bình tĩnh.
"Bốc phét à, lúc đến quán net mày còn bảo tuần sau phải tăng ca không đi chiến game được cơ mà."
Ta Có Mũ Cấp 3 híp mắt, nghi ngờ hỏi: "Mày nghỉ việc khi nào?"
"Mới tức thì," Lãng Tử Huy đáp: "Cái công ty quèn của tao, nghỉ việc chỉ cần một tin nhắn là xong, cùng lắm nó giữ lương vài ngày, cũng chẳng đáng bao nhiêu."
"Nếu đã quyết định làm game thủ chuyên nghiệp, vậy chúng ta chiến tiếp thôi!"
Thế Nhất Phụ nhìn mọi người quyết đoán, cũng có chút hào hứng: "Phấn đấu hôm nay farm hết 100 con zombie! Hoàn thành nhiệm vụ là chúng ta có thể chọn vũ khí mình thích để cày cấp rồi."
"Khoan đã, lúc nãy chúng ta giao nhiệm vụ không phải nhận được tiền bạc sao? Chắc là có thể mua ít đồ ở chỗ NPC đấy."
Lãng Tử Huy đề nghị: "Tốt nhất là mua được ít vật phẩm hồi phục... Bị thương là phải đi tự sát thì tốn thời gian quá."
"Cũng đúng, huyết thanh virus G, thuốc cầm máu chắc chắn phải có bán, nếu không bị thương tương đương với chết, người chơi hoàn toàn không có trải nghiệm game, bên làm game không thể nào vô tri như vậy được."
"Cốc ~ cốc ~ cốc ~"
Thế Nhất Phụ vừa nói vừa đi tới trước cửa phòng 501 gõ cửa.
Chu Trạch Xuyên cau mày mở cửa, thầm nghĩ: "100 con zombie mà giết xong nhanh thế? Mấy đứa này hack à?"
Dù không hiểu, nhưng hắn vẫn nhanh chóng nhập vai, "Bảo các người đi giết zombie, giết chưa? Có thể làm cho mình có ích một chút được không?"
Thế Nhất Phụ: "..."
Vừa gặp mặt đã bị chửi, Thế Nhất Phụ ngơ cả người.
Nhưng mà, cũng tại mình cả.
Nếu thật sự có điểm hảo cảm, thì điểm hảo cảm của NPC này đối với hắn chắc chắn là số âm...
Thế Nhất Phụ lấy lại bình tĩnh, nói: "Tôi... tôi muốn tìm ngài mua ít vật phẩm hồi phục... Ờm... chính là huyết thanh, thuốc chữa thương các loại."
"Tìm ta mua vật phẩm?" Chu Trạch Xuyên ngẩn ra một lúc.
Với tư cách là một NPC, hắn đúng là có thể có chức năng này.
"Đợi đấy!"
"Rầm" một tiếng, cánh cửa lại bị đóng sập lại.
"Vật phẩm hồi phục..."
Chu Trạch Xuyên xem trong cửa hàng của ký chủ.
Trong một tháng sống ở thời mạt thế, Chu Trạch Xuyên quý mạng mình nên hành động cực kỳ cẩn thận.
Dù phải lãng phí rất nhiều thời gian, hắn cũng phải đảm bảo mình không gặp nguy hiểm.
Một tháng không bị thương, hắn đã quên mất cả chuyện uống thuốc chữa thương.
"Kim Sang Dược, Thuốc Chữa Thương Cấp Tốc loại I, Hóa Ứ Đan, Lưu Thông Huyết Đan, Cửu Chuyển Hồi Hồn Đan... Vật phẩm hồi phục đúng là nhiều thật."
Chu Trạch Xuyên lướt một vòng cửa hàng của ký chủ, từ thuốc chữa thương thông thường đến dược phẩm có thể cải tử hoàn sinh, thứ gì cũng có.
Tiếp tục lướt xuống, mãi cho đến mục cơ bản nhất, Chu Trạch Xuyên cuối cùng cũng tìm được dược phẩm mà đám Thế Nhất Phụ cần.
"Huyết thanh virus G, băng gạc, nước tăng lực, Bình Máu Sơ Cấp, mấy món đồ hồi phục này chắc là đủ dùng cho hiện tại rồi."