"Nhiệm vụ tân thủ à? Game này có cái đó nữa sao? Sao tôi không biết nhỉ?"
"Khoan đã... Cậu... cậu vừa nói gì cơ? Cậu... các cậu bem rụng ba con Dạ Ma á?"
Tinh Thành Stark buông thõng cây búa trong tay, nói năng cũng có chút lắp bắp.
Sau trận đại chiến với Dạ Ma cách đây không lâu, Tinh Thành Stark đã hiểu quá rõ về sức mạnh của nó.
Với "chỉ số nhân vật" hiện tại của họ, nếu không có vũ khí nóng hay nỏ mạnh và các loại vũ khí tầm xa khác.
Gặp phải Dạ Ma thì cơ bản là có thể gõ GG, đứng im chờ chết được rồi.
Trừ phi...
Có một nhóm lớn người chơi kỹ năng tốt, phối hợp ăn ý.
Bất chấp việc những người chơi khác bị giết trong nháy mắt, họ vẫn lao lên để bào máu con quái.
Lấy mạng đổi sát thương!
Chỉ có cách đó mới có thể giết được Dạ Ma.
"Điểm xuất hiện có ba con Dạ Ma không phải là nhiệm vụ tân thủ sao?"
An Phong nói tiếp: "Chẳng hiểu nhà phát hành game này nghĩ cái gì mà lại thiết kế con quái này khó vãi chưởng."
"Trong nhóm chúng tôi có 95 người online.
Phải tính toán đòn tấn công, điểm yếu của Dạ Ma, tính thời gian hồi sinh và xem vũ khí nào có thể gây sát thương.
Canh me thời gian hồi sinh, thay phiên nhau lao lên đổi máu với Dạ Ma không ngừng nghỉ!
Vậy mà... chúng tôi vẫn mất nửa tiếng đồng hồ mới giết được ba con Dạ Ma này.
Nếu là những người chơi khác, chắc là bị dọa cho bỏ game luôn rồi!"
Nghe vậy, Tinh Thành Stark lặng lẽ gật đầu.
Nếu những người chơi khác vào game ban đêm mà gặp phải Dạ Ma, chắc chắn sẽ sợ đến mức thoát game ngay lập tức.
Cũng chỉ có những game thủ hardcore của dòng game tận thế này mới có thể tập hợp lại và xử lý được ba con Dạ Ma đó.
"Các cậu đang ở đâu thế?" Tinh Thành Stark hỏi.
"Đang loot đồ."
An Phong liếc nhìn những người chơi đang nhảy nhót khắp các đống đổ nát, cười nói:
"Ai nấy chui ra khỏi nhà cũng vác theo cả đống vật tư, xem ra tay nghề của mấy người này cũng không phải dạng vừa đâu."
"Ờm... Cậu bảo họ đừng loot nữa, qua chỗ tôi trước đi."
Tinh Thành Stark gửi tọa độ của mình cho An Phong.
"Đã nhận được tọa độ, chúng tôi loot xong khu này sẽ qua tìm cậu." An Phong liếc nhìn bản đồ rồi trả lời.
"Đừng loot đồ bên ngoài nữa, các cậu không phát hiện ra ở ngoài trời tối sẽ bị tụt giá trị San à?
Giá trị San tụt xuống dưới 50% sẽ dính Debuff Sợ Hãi, lúc đó Dạ Ma sẽ mò tới tận nơi đấy!"
"Chúng tôi biết là bị tụt giá trị San mà," An Phong thản nhiên đáp: "Tụt thì kệ thôi, cứ đứng cạnh nguồn sáng là lát nữa nó hồi lại ấy mà.
Còn về Dạ Ma... ý cậu là nó sẽ tìm những người chơi bị dính Debuff Sợ Hãi à?"
"Đúng vậy, Dạ Ma vốn chỉ cảm nhận được người chơi trong phạm vi 50 mét, nhưng một khi người chơi dính trạng thái sợ hãi, khoảng cách này sẽ tăng lên gấp mấy lần!"
Tinh Thành Stark chia sẻ thông tin mà anh có được từ Chu Trạch Xuyên.
Bên kia đầu dây, giọng nói rõ ràng trầm xuống.
Ngay sau đó, một tràng reo hò phấn khích đột nhiên vang lên!
"Nếu đúng là vậy... thì ngon quá rồi còn gì!!!"
"Hả?" Tinh Thành Stark ngớ người.
"Cậu không biết là tấn công Dạ Ma nhận được nhiều kinh nghiệm hơn hẳn so với đám zombie cấp E thông thường sao?
Hơn nữa Dạ Ma còn rớt cả đống vật liệu, chứ mấy con zombie cấp E cùi bắp kia giết xong chả được cái gì sất."
"Mấy cái này thì tôi biết..."
Tinh Thành Stark chép miệng, nếu có thể đảm bảo an toàn tuyệt đối để solo với Dạ Ma, thì giờ này hắn cũng đã ra ngoài đêm quẩy tung nóc rồi!
"Chà! Vừa nhắc đến dụ Dạ Ma, đã có một con tới thật này!"
Giọng An Phong càng thêm phấn khích, "Tôi phải chạy qua đó ngay, chắc vẫn còn ké được ít kinh nghiệm."
"Ê! Mấy người buông con Dạ Ma đó ra... để tôi!!!”
"An Phong cái thằng cha nhà cậu! Đừng có qua đây KS quái! Con Dạ Ma này tấn công bọn tôi trước!" Mấy người chơi đang đối mặt với Dạ Ma vội vàng la lớn.
"Cho tôi chém nó hai nhát, chỉ hai nhát thôi! Tôi farm ké kinh nghiệm!" An Phong giơ con dao gọt hoa quả vừa loot được lên.
Rất nhanh, ngày càng nhiều người chơi bị tiếng động của Dạ Ma thu hút tới.
Khi nhìn thấy Dạ Ma, mắt ai nấy đều sáng rực lên!
"Vật liệu tôi không tranh với mấy người, nhưng nhất định phải cho tôi sờ con Dạ Ma này một cái!"
"Tôi cũng vậy, ám khí của tôi sắp lên cấp 10 rồi, cho tôi ném nó một cục gạch là được!"
"Còn tôi nữa, cho tôi lên đạp nó hai phát! Nghe nói làm vậy tăng điểm nhanh nhẹn nhanh lắm!"
Dạ Ma nhìn 95 người chơi trước mặt mà ngơ ngác, hoang mang tột độ.
Tại sao lũ nhân loại này lại không sợ nó?
Hơn nữa, trong ánh mắt của chúng còn lộ rõ vẻ... tham lam!
Lũ nhân loại này hình như đứa nào cũng muốn chiếm mình làm của riêng thì phải?
Dạ Ma không hiểu tại sao,
Lúc này nó lại thấy hơi hoảng...
Giây tiếp theo, Dạ Ma hạ thấp người, cơ đùi bắt đầu căng phồng.
Tư thế chuẩn bị nhảy bổ vào tấn công đã xuất hiện!
Nhưng hướng nó nhảy lại là hướng ngược lại với đám người chơi!
"Toang rồi! Con Dạ Ma này định chuồn! Chặn nó lại!!!"
Một người chơi phát hiện ra ý đồ của Dạ Ma, vội vàng hét lên.
"Nó không chạy được đâu!"
Trên tầng ba của một ngôi nhà gần đó, Kiều Mạch Bánh Màn Thầu nhảy xuống!
Cái thân hình hơn trăm ký của cậu ta cứ thế nện thẳng vào mặt Dạ Ma, trực tiếp đập cho nó lảo đảo.
Ngay sau đó, hàng loạt tiếng bước chân vang lên!
Đám người chơi ùn ùn kéo tới, vây chặt lấy nó!
Nếu con Dạ Ma này có thể nói tiếng người, nó nhất định sẽ hét lên:
"Các người đừng qua đây!!!"