Lại một lần nữa đi vào Long phủ, lần này Hàn Hiên đã quen đường quen lối, chẳng cần thủ vệ dẫn đường mà tự mình đi thẳng đến phòng họp.
Long Hướng Dương vẫn ngồi ở đó uống trà như cũ. Hàn Hiên nghi ngờ có khi nào không có ai ở đây thì ông ta sẽ đứng im như tượng không, chứ người bình thường ai lại rảnh rỗi ngồi cả ngày trong phòng họp uống trà bao giờ.
"Cậu lại đến à? Nhiệm vụ hoàn thành rồi sao?" Long Hướng Dương không ngẩng đầu lên, hỏi thẳng.
Tên dị nhân này coi Long phủ như nhà mình, hở tí là chạy đến, khiến ông ta cũng phải hoài nghi không biết việc để cậu ta tham gia giải đấu tranh bá có phải là một lựa chọn sai lầm hay không.
"Hoàn thành rồi ạ!" Hàn Hiên đáp.
"Chưa... Hả? Không tệ, không tệ, đúng là tuổi trẻ tài cao."
Long Hướng Dương vui mừng nhìn Hàn Hiên.
Hàn Hiên bước lên trước, đưa năm viên tinh hạch tới. Long Hướng Dương phất tay, nhận lấy năm viên tinh hạch, đồng thời lấy ra một viên ngọc thạch màu lam đưa cho Hàn Hiên.
{Nhiệm vụ "Khảo hạch của Long Hướng Dương" đã hoàn thành, mất Tinh hạch x5, nhận được vật phẩm hiếm: Thiên Mệnh Thạch (Thú cưng) x1, Kinh nghiệm +5000}
Hàn Hiên cất Thiên Mệnh Thạch vào túi đồ, bây giờ vẫn chưa phải lúc để cho A Hô A Hô sử dụng.
"Long tiền bối, Guild của con lại mới tuyển thêm vài người, có thể giúp họ gia nhập trấn Đan Dương được không ạ?"
Nghe vậy, Long Hướng Dương cười nói:
"Chuyện này cậu cứ yên tâm, người chơi gia nhập Guild của cậu sẽ tự động được tính là người của trấn Đan Dương. Ta biết các Guild của các cậu hiện đang trong giai đoạn phát triển, nhân sự biến động lớn, cho nên tất cả thành viên của các Guild đóng quân tại trấn Đan Dương đều sẽ tự động gia nhập trấn."
Hàn Hiên nhíu mày, chuyện này chẳng tốt đẹp gì cho cam. Hắn cứ tưởng đây là ưu thế của riêng Guild mình, giờ Guild nào cũng được hưởng quyền lợi này, chẳng phải Tinh Mộng Guild tuần này cũng có thể hồi sinh ở trấn Đan Dương hay sao.
"Long tiền bối, Guild mới vào là đối thủ của chúng con, liệu có thể để họ đợi đến cuối tuần như bình thường rồi mới được gia nhập trấn Đan Dương không ạ?"
Long Hướng Dương lắc đầu:
"Trong phạm vi quy tắc, ta có thể giúp các cậu một chút, nhưng những chuyện thế này phải đối xử công bằng, nếu không ta sẽ bị chỉ trích."
"Là vãn bối suy nghĩ không chu toàn." Hàn Hiên vội nói. Long Hướng Dương đã giúp hắn rất nhiều rồi, yêu cầu này của hắn quả thật có hơi ích kỷ.
Long Hướng Dương tán thưởng gật đầu với Hàn Hiên, rồi lại tiếp tục uống trà. Một lúc sau, thấy Hàn Hiên vẫn còn đứng đó, ông ta nghi hoặc hỏi:
"Cậu còn chuyện gì sao?"
Hàn Hiên trả lời:
"Là cái người lần trước ấy ạ, cái người mặc đồ trắng, bảo con 25 cấp thì đến tìm ông ta. Con đã 26 cấp rồi."
Long Hướng Dương lúc này mới nhớ ra:
"Cậu nói Trang Sở Sinh à. Tiểu Thúy, đi mời Trang tiên sinh qua đây."
"Vâng, lão gia!"
Một thị nữ mặc áo xanh từ sau tấm bình phong bước ra.
Mắt Hàn Hiên trợn tròn. Hắn đã bảo mà, làm sao có người rảnh rỗi ngồi lì trong phòng họp uống trà được, hóa ra là giấu một cô thị nữ ở đây. Long Hướng Dương này trông cũng không nghiêm túc như vẻ bề ngoài nhỉ.
Thấy ánh mắt của Hàn Hiên, Long Hướng Dương ho khan một tiếng:
"Sự việc không phải như cậu nghĩ đâu..."
Hàn Hiên vội đáp:
"Con hiểu, con hiểu mà."
"Cậu hiểu cái gì? Nàng đang dọn dẹp vệ sinh."
"Đúng đúng đúng, dọn dẹp vệ sinh, con cũng nghĩ vậy."
Long Hướng Dương cạn lời nhìn Hàn Hiên, cái vẻ mặt này của cậu mà là nghĩ như vậy á?
Không lâu sau, Trang Sở Sinh bước vào, ánh mắt y cứ dán chặt vào Hàn Hiên, nhìn đến mức khiến hắn thấy toàn thân khó chịu.
"Không ngờ cậu đến nhanh vậy, ta còn tưởng phải sang năm mới gặp lại chứ."
Hàn Hiên cười gượng hai tiếng:
"Ha ha, vậy thì ông đoán lố quá rồi, 25 cấp vẫn dễ lên mà."
Trang Sở Sinh không để tâm đến lời chế nhạo của Hàn Hiên, mặt vẫn giữ nụ cười:
"Tốc độ thăng cấp của các dị nhân các cậu đúng là kinh khủng, chỉ trong một ngày ngắn ngủi mà thực lực đã tăng gấp đôi. Xem ra xác suất thành công của nhiệm vụ lần này sẽ cao hơn rồi."
"Tôi sẽ cố hết sức."
"Không phải cố hết sức, mà cậu phải dốc toàn lực. Nếu thất bại, toàn bộ thực lực của cậu sẽ biến mất, cậu có còn bằng lòng không?"
*
【Bạn có chấp nhận nhiệm vụ "Di Tích Cổ Thành" không?】
Yêu cầu: Thăm dò di tích cổ thành, tìm Long Văn Ngọc Bích, giao cho Trang Sở Sinh.
Phần thưởng: Sự tin cậy của Trang Sở Sinh.
*
"Cái gì? Vậy thì tôi không làm, cáo từ." Hàn Hiên dứt khoát nói, rồi quay người bỏ đi.
Quân tử không đứng dưới bức tường sắp đổ. Thực lực của hắn đã rất mạnh rồi, hoàn toàn không cần thiết phải đi đánh cược.
Mất hết thực lực chẳng phải là level về 0 sao? Thậm chí có thể là kỹ năng, thiên phú và trang bị cũng bay màu theo. Hắn đâu có ngu, cho dù xác suất thành công là 99%, phần thưởng là một bộ trang bị Thần cấp thì cũng không đáng để thử.
Trang Sở Sinh không ngờ Hàn Hiên lại chuồn thẳng, chuyện này khác xa với tưởng tượng của y.
"Con đường cường giả vốn nên thẳng tiến không lùi, trải qua muôn vàn khó khăn mới có thể thành tựu đại đạo."
"À đúng đúng đúng." Hàn Hiên gật gù đồng tình, nhưng chân thì không dừng lại, thậm chí còn co giò chạy.
Muốn tẩy não ông à? Không có cửa đâu!
"Cậu không muốn cường hóa trang bị của mình sao?"
"Không muốn, một chút hứng thú cũng không có."
"Cậu đừng có không biết điều."
"Ông tốt tôi tốt mọi người cùng tốt, hàng xóm tốt láng giềng tốt, mọi người cùng tốt mới là thật sự tốt..."
Trong nhiệm vụ một chữ cường hóa trang bị cũng không nhắc tới, phần thưởng khác cũng không có, chỉ có mỗi cái "Sự tin cậy của Trang Sở Sinh". Giờ thì Hàn Hiên chẳng tin tưởng Trang Sở Sinh chút nào.
Sắc mặt Trang Sở Sinh dần dần âm trầm, y giơ tay phải lên, vung tay tóm hờ về phía Hàn Hiên. Hàn Hiên đang chạy trốn bỗng phát hiện mình không thể nào nhúc nhích được nữa.
"Trang tiên sinh, không được!" Long Hướng Dương vội vàng hét lên.
Trang Sở Sinh thản nhiên nói:
"Không cần lo lắng, ta sẽ không làm hại cậu ta. Thiên Đạo có hạn chế, chúng ta không thể vô cớ làm hại dị nhân. Ta chỉ là tặng cho cậu ta một phen cơ duyên mà thôi, cậu ta thành công nhận được cơ duyên thì tự nhiên có thể ra ngoài, Thiên Đạo sẽ không trách phạt chúng ta."
Hàn Hiên kinh hãi phát hiện mình không chỉ không cử động được, mà còn bị khống chế bay về phía một khoảng sân. Đột nhiên, mặt đất trong sân sáng lên từng luồng ánh sáng. Hàn Hiên rất quen thuộc với cảnh này, rõ ràng là một trận pháp dịch chuyển.
Ngay sau đó, Hàn Hiên biến mất khỏi sân.
Long Hướng Dương thở dài một hơi:
"Ai~ Ngươi đã để nó vào trong đó, sao không cho nó Phong Linh Thạch? Đây chẳng phải là đẩy nó vào chỗ chết vô ích sao? Còn lãng phí một lần dịch chuyển."
Trang Sở Sinh cười lạnh một tiếng:
"Nó đã không muốn giúp ta, cớ gì ta phải cho nó Phong Linh Thạch? Uổng công ta tin tưởng nó như vậy, đối xử tốt với nó, vậy mà nó lại không biết điều, dám làm trái ý ta. Đừng quên thân phận của ngươi, làm tốt việc của mình là được rồi."
Long Hướng Dương khổ não nói:
"Chỉ là cái giải đấu tranh bá..."
"Đừng để ý mấy thứ vặt vãnh đó. Chờ kế hoạch thành công, chút phần thưởng ấy có là gì. Hơn nữa, tên dị nhân này không có trái tim của cường giả, khó thành đại sự, đừng trông mong nó đoạt được quán quân cho ngươi."
Long Hướng Dương bất đắc dĩ gật đầu. Ngươi đã đẩy người ta vào đó rồi, dĩ nhiên ngươi nói gì cũng đúng.
...
Hàn Hiên cảm thấy cảm giác trói buộc trên người biến mất. Hắn đứng dậy, phát hiện mình đang ở trên một bức tường thành đổ nát. Ngoài tường thành là một vùng hỗn độn, không nhìn thấy gì cả. Bên trong thành cũng hoang tàn đổ nát, khắp nơi là cảnh điêu tàn, bầu trời cũng một màu u ám, hoàn toàn khác biệt với sự trong lành của trấn Đan Dương trước đó.
Hàn Hiên nhìn xuống minimap, phía trên hiển thị dòng chữ: Di Tích Cổ Thành.
❂ Một dòng chữ, ngàn cảm xúc ❂ Thiên Lôi Trúc nâng niu từng trang