Nếu chỉ có đám cấm vệ vương thành thì Hàn Hiên còn có thể thử thả diều một phen, nhưng có cả kỵ binh thì đúng là hết cách. Hàn Hiên vội vàng sử dụng Đi Nhanh, chạy vào một con hẻm nhỏ rồi lao vào một sân viện.
Mấy sân viện ở đây đều đổ nát tan hoang, rất nhiều sân thông với nhau, ở trong này thì không sợ kỵ binh cấm vệ truy kích.
Nhưng Hàn Hiên lo xa rồi, sau khi mất mục tiêu của hắn, đám cấm vệ này liền quay đầu trở về vương cung.
Nếu đám cấm vệ này lùng sục khắp thành để truy sát hắn thì còn dễ xử lý, chứ chúng cứ cố thủ trong đó thì hắn đúng là hết cách. Hắn có cung, chúng nó cũng có cung, mà lại là trường cung, tầm bắn xa hơn, việc bắn tỉa từ xa đám cấm vệ trên tường thành là chuyện bất khả thi.
"Thế này thì chơi kiểu gì? Chẳng lẽ cứ phải dụ từng tên một ra giết à, giết đến Tết Công Gô cũng không xong."
Hơn nữa, kinh nghiệm từ đám quái này cũng cùi bắp vãi, chẳng con nào cho nổi vạn EXP, hắn muốn dựa vào việc farm cấm vệ vương thành để lên cấp là hoàn toàn không thực tế.
Kỹ năng Cánh Bướm của Hàn Hiên vẫn chưa hồi chiêu xong, vương cung tạm thời chưa vào được, Hàn Hiên đành phải tiếp tục thu hoạch đám du hồn sơ cấp trong mấy cái sân này, đồng thời xem có thêm thông tin gì khác không.
...
Chờ Cánh Bướm hồi chiêu xong, Hàn Hiên lại một lần nữa tiếp cận thành cung, nhưng lần này hắn chọn bay thẳng lên trời từ khoảng cách 200 mét, như vậy có thể nhìn rõ bố cục bên trong vương cung từ xa.
Không nhìn thì thôi, vừa nhìn một cái Hàn Hiên trực tiếp thốt lên: Vãi! Thành cung lại có hai lớp, nếu lúc nãy hắn làm liều dùng Thuấn Di vào trong, chắc chắn sẽ bị hai tòa thành cung kẹp lại tấn công. Phía trên tường của lớp thành bên trong cũng chi chít một màu đen, không cần nói cũng biết, chắc chắn cũng là cấm vệ vương thành.
"Thế này thì vào bằng niềm tin à? Tại sao Trang Sở Sinh lại nghĩ rằng level 25 như mình có cơ hội lấy được long văn ngọc bích nhỉ? Chẳng lẽ long văn ngọc bích không ở trong vương cung, hay là còn có cách khác để vào?"
15 giây trôi qua, Hàn Hiên rơi thẳng xuống, nhưng khi gần chạm đất, hắn sử dụng Thuấn Di, xuất hiện ngay trên mặt đất. Thuấn Di có thể giúp hắn bỏ qua gia tốc trọng trường và hạ cánh an toàn, tuy không khoa học nhưng rất game.
Sau khi hạ cánh an toàn, Hàn Hiên tiếp tục tìm kiếm trong các sân viện.
Tử Thần thì tiếp tục thu hoạch linh hồn.
{Tiêu diệt Du Hồn (Level 3), nhận được 1 EXP}
{Tiêu diệt Du Hồn (Level 5), nhận được 1 EXP}
{Tiêu diệt Du Hồn (Level 1), nhận được 1 EXP}
...
Lần này, trọng tâm tìm kiếm của Hàn Hiên là mặt đất trong mỗi sân viện, hắn nghi ngờ có địa đạo thông đến vương cung.
Nhưng dù đã gõ sàn nhà suốt hai tiếng đồng hồ, hắn vẫn không tìm thấy gì.
Lúc này, trời đã bắt đầu tối.
"Vãi nồi, mới đó đã 5 giờ chiều rồi à?"
Ban ngày không cảm thấy gì nhiều, nhưng trời tối xuống là Hàn Hiên bắt đầu thấy hơi rén.
Nơi này khác hẳn với các thành trấn hay khu vực hoang dã, ở đây có ma thật các ông ạ.
Tuy ban ngày đám du hồn dường như hoàn toàn không có sức tấn công, nhưng buổi tối thì chưa chắc đâu.
Dù Hàn Hiên có lo lắng thế nào, trời vẫn cứ tối, và ma quỷ vẫn cứ hiện ra.
Dưới màn đêm, hắn có thể nhìn thấy những bóng a phiêu lượn lờ bay ra từ các sân viện ở phía xa.
Và khi ra khỏi sân, chúng liền bay về phía Hàn Hiên.
Những con a phiêu này mặt mày trắng bệch, có đủ cả già trẻ trai gái, biểu cảm của chúng khác nhau, nhưng điểm chung là đều rất đáng sợ, hoàn toàn không phải loại NPC trong nhà ma có thể so sánh được.
Hàn Hiên sợ vãi linh hồn, vội vàng quay đầu bỏ chạy, nhưng bốn phương tám hướng đều là a phiêu, chạy đằng trời cũng không thoát.
Mũi tên của Tử Thần bắn ra lia lịa, mỗi mũi tên đều tiễn một a phiêu lên đường, nhưng đám a phiêu này dường như giết mãi không hết, mà sau khi bị tiêu diệt chúng còn phát ra những tiếng hét chói tai kinh hoàng.
Trong phút chốc, đủ loại tiếng la hét vang vọng khắp đường phố.
Hàn Hiên vội vàng vào phần cài đặt hệ thống, kéo âm thanh xuống mức thấp nhất.
{Tiêu diệt Du Hồn (Level 3), nhận được 1 EXP}
{Tiêu diệt Du Hồn (Level 5), nhận được 1 EXP}
{Tiêu diệt Du Hồn (Level 1), nhận được 1 EXP}
...
Nhìn đám a phiêu chi chít hai bên đường, Hàn Hiên quay người chạy vào một sân viện, đóng sầm cửa lại.
Nhưng chẳng kịp để hắn thở phào một cái, hắn đã thấy một con a phiêu xuyên thẳng qua cửa rồi nhanh chóng lao về phía hắn.
"Má ơi!"
Hàn Hiên định chạy lùi lại, nhưng lại thấy vô số a phiêu đang xuyên qua tường chui vào.
"Toang rồi, bị bao vây."
Tuy level của đám a phiêu này rất thấp, nhưng hắn cũng không dám để chúng đến gần. Cách tấn công của a phiêu chắc chắn không phải là tấn công vật lý hay phép thuật.
Trước đó tinh thần lực của hắn bị hút, Hilna thì nghi ngờ hắn dính phải ma quỷ, cho nên khả năng cao là a phiêu tấn công trực tiếp vào tinh thần của hắn, hoặc là hấp thụ tinh thần lực của hắn.
HP giảm còn hồi lại được, chứ tinh thần thì hồi kiểu gì?
"Hy vọng chúng nó không biết bay cao lên được!"
Hàn Hiên dùng Thuấn Di lên tường rào của sân viện, nhìn đám a phiêu đang bay là là mặt đất mà cầu nguyện.
Tuy nhiên, hy vọng này rất mong manh.
Quả nhiên, khi đến gần bức tường nơi Hàn Hiên đang đứng, rất nhiều a phiêu bay vọt lên. Hàn Hiên vội vàng chạy dọc theo tường, cuối cùng cũng cầm cự được đến lúc Thuấn Di hồi chiêu xong. Hắn nhắm vào một khu vực ít a phiêu, thuấn di qua đó, vừa chạm đất liền kích hoạt Đi Nhanh để bỏ chạy.
May mà trong tình huống bình thường, đám a phiêu đều bay gần mặt đất chứ không lượn lờ khắp trời. Khi bị bao vây, Hàn Hiên có thể dùng Thuấn Di lên tường hoặc mái nhà để câu giờ, tìm khu vực có mật độ thấp để chạy trốn.
"May mà có kỹ năng bị động Cẩn Thận, hên hên thì mười mấy giây là Thuấn Di hồi chiêu xong, nếu không hôm nay khó thoát khỏi số phận bị hút khô."
Trên đỉnh một tòa lầu các, Hàn Hiên cố gắng trấn tĩnh lại. Ở độ cao này, đám a phiêu không thể bay lên nhanh được, hắn có khoảng năm sáu giây để nghỉ ngơi.
"Vãi, mày chơi đánh lén à, đồ không biết xấu hổ!"
Chưa kịp hoàn hồn, Hàn Hiên đột nhiên phát hiện một con a phiêu trồi lên từ dưới chân mình, nó ôm lấy chân hắn rồi hút một cái. Một luồng năng lượng màu trắng từ trong cơ thể hắn bay ra, bị con a phiêu hút vào.
Tử Thần một mũi tên tiễn con a phiêu này lên đường, nhưng Hàn Hiên lại thấy thêm mấy cái đầu nữa đang lòi ra từ dưới mái hiên.
Hàn Hiên vội vàng tìm một khoảng đất trống rồi thuấn di xuống. Vừa rồi hắn đã sơ suất một điều, a phiêu có thể xuyên qua mái nhà, nhưng đòn tấn công của Tử Thần thì không thể. Chỉ cần a phiêu bay lên từ trong phòng, Tử Thần trên nóc nhà sẽ không thể tấn công nó.
"Luồng năng lượng ánh sáng trắng đó chính là tinh khí của mình sao?"
Bây giờ hắn đã có thể xác định được phương thức tấn công của a phiêu, càng không thể để chúng nó chạm vào mình.
Bỗng nhiên, một luồng năng lượng màu tím bao phủ lấy Tử Thần.
"Đây là... lên cấp à?"
Hàn Hiên ngẩn người một lúc, giết nhiều du hồn như vậy, Tử Thần cũng sắp lên cấp rồi, nhưng mà...
"Lên cấp mà hiệu ứng ánh sáng lâu thế? Mày không tấn công nữa là tao bị vây chết bây giờ!"
Không có Tử Thần tấn công, xung quanh Hàn Hiên nhanh chóng bị a phiêu bao phủ.
Hắn vừa mới dùng Thuấn Di, Tử Thần lại ngừng tấn công, kỹ năng bị động Cẩn Thận cũng mất hiệu lực, thế này thì chạy sao nổi.
Hết cách, Hàn Hiên đành sử dụng Cánh Bướm.
Đương nhiên, lần này không thể bay thẳng lên trên, mà phải bay ra ngoài vòng vây.
Đám a phiêu bên dưới cũng bay theo hắn, tựa như cảnh Bách Điểu Triều Phượng, lượn đầy trời...