Đột nhiên một mũi tên khác lại phát động đánh lén, hạ gục Ngô Địch nằm trên mặt đất, cơ thể hắn run rẩy kịch liệt.
Hàn Hiên còn tưởng hắn bị trúng gió, liền định tiến lên xem xét.
Không ngờ giây tiếp theo, Ngô Địch lật người một cái, vớ lấy cây trường thương trên mặt đất, trực tiếp đâm thẳng về phía Hàn Hiên.
Khoảng cách gần như thế, dựa vào bước chân thông thường căn bản không thể tránh khỏi, Hàn Hiên lập tức Thuấn Di ra sau lưng Ngô Địch.
Thấy trường thương của Ngô Địch sắp đâm trúng huyễn ảnh của Hàn Hiên, hắn ta liền tay phải ấn thương, tay trái nâng lên, xoay người tung một chiêu hồi mã thương đâm thẳng vào ngực Hàn Hiên.
- 1
Hàn Hiên vẫn đang đợi Ngô Địch bị huyễn ảnh làm choáng, đâu ngờ hắn còn có chiêu này, may mà có Thủ Nhất đỡ giúp một thương này.
Một thương bị cản, Ngô Địch không chút chần chừ, một chưởng vỗ vào phần đuôi cán thương.
Lần này Hàn Hiên đã kịp phản ứng, mở Tốc Hành né sang một bên, cây trường thương lao thẳng tới, sượt qua người Hàn Hiên.
Giây tiếp theo, Ngô Địch lao ra với tốc độ còn nhanh hơn cả trường thương, đuổi kịp nó, một tay nắm chặt cán thương đồng thời vung thương quét về phía đầu Hàn Hiên.
May mắn lúc này kỹ năng Thuấn Di của Hàn Hiên đã hồi xong, lần này hắn đã có kinh nghiệm, trực tiếp Thuấn Di đến hơn 30 mét.
Hắn là một xạ thủ tầm xa, không cần thiết phải đối đầu trực diện với cận chiến.
Ngô Địch lúc này thì hoàn toàn bó tay, chỉ cần hắn tiếp cận Hàn Hiên, Hàn Hiên sẽ Thuấn Di né tránh, căn bản không thể chạm vào.
Thấy thủ tướng đang giao chiến với một dị nhân, lính gác Long Nha Quan cũng đã bị kinh động, lập tức lao tới. Trên cửa khẩu, rất nhiều lính gác cũng cầm cung tên xông ra.
Hàn Hiên vội vàng hô:
"Ngô Địch, ngươi nhận thua luôn đi, nếu không, bọn họ sẽ chết hết đấy."
Ngô Địch nghe vậy liền dứt khoát dừng lại, nhưng cơ thể hắn vẫn run rẩy kịch liệt, hơi thở cũng dồn dập.
"Dị nhân hèn hạ, dám lấy đồng đội của ta ra uy hiếp! Có bản lĩnh thì đường đường chính chính đánh bại ta, nếu không ta sẽ không phục ngươi!"
Hàn Hiên nhất thời bó tay chấm com.
"Đánh nãy giờ rồi, ngươi không biết công kích của ta là diện rộng sao? Nếu bọn họ xông vào, chỉ là chịu chết mà thôi."
"Hơn nữa ta còn tự có phản sát thương, ngươi đâm trúng ta một thương, chắc phải rõ rồi chứ?"
Ngô Địch lần này đã hiểu ra, liền hô lớn với lính gác:
"Lùi lại! Đừng động thủ! Ta... ta tự mình tới!"
Hô xong, hắn liền lao thẳng tới Hàn Hiên bằng một kỹ năng Xung Phong.
Hàn Hiên đã sớm đề phòng kỹ năng Xung Phong của Ngô Địch, lập tức Thuấn Di đi, để lại một huyễn ảnh tại chỗ cũ.
Ai ngờ Ngô Địch lại một lần nữa phát giác động tĩnh của hắn, cứ thế dùng trường thương để hãm lại thân hình, sau đó cắm trường thương xuống đất, một luồng kình khí bắn thẳng về phía Hàn Hiên.
Đáng tiếc với tốc độ hiện tại của Hàn Hiên, loại kỹ năng định hướng tầm xa này căn bản không thể đánh trúng hắn.
Mà thời gian hồi chiêu của kỹ năng Xung Phong của Ngô Địch cũng dài hơn nhiều so với Thuấn Di của Hàn Hiên, dù sao Hàn Hiên mấy giây là dùng được một lần rồi.
"Ách a!"
Mãi mà không chạm được Hàn Hiên, Ngô Địch liền cắm thương xuống đất, ngửa mặt lên trời gào thét một tiếng, một luồng kình khí bao quanh bốn phía.
"Đây là định bật chiêu cuối à?"
Hàn Hiên tò mò nhìn Ngô Địch, cái tư thế này chắc chắn là định bật chiêu cuối rồi, không thể nghi ngờ.
- 676259 -2459123(trúng độc)- 331246(thiêu đốt)
...
Đồng thời, Hàn Hiên cũng phát hiện, sát thương hắn gây ra đã giảm đi rất nhiều, chưa đến 1/3 so với trước đó.
Hơn nữa hiệu ứng đóng băng cũng trực tiếp vô hiệu, xem ra trạng thái dẫn dắt này còn tự mang hiệu ứng Bá Thể.
Tuy nhiên Hàn Hiên không dừng lại công kích, dù có giảm đi thế nào, số tầng hiệu ứng trúng độc và thiêu đốt vẫn cứ chồng lên nhau.
Bỗng nhiên, thân hình Ngô Địch đột ngột biến lớn, ước chừng cao đến 20 mét.
Và theo đó, giáp trụ cùng trường thương của hắn cũng lớn theo.
"Ngầu vãi chưởng, đây là bật Võ Hồn Chân Thân à?"
Hàn Hiên còn chưa dứt lời, cây trường thương to hơn cả cột nhà đã đánh úp về phía hắn.
Hàn Hiên vẫn dùng Thuấn Di để né tránh, trường thương đánh vào huyễn ảnh của hắn, làm huyễn ảnh nổ tung.
Đáng tiếc phạm vi nổ tung có hạn, không thể nổ tới Ngô Địch cách đó 20 mét, trường thương cũng sẽ không bị choáng.
Thân hình Ngô Địch tuy biến lớn, nhưng không hề có cảm giác vụng về chút nào, trường thương hóa thành tàn ảnh một lần nữa đánh úp về phía vị trí Hàn Hiên vừa đứng.
- 1
Đánh lâu như vậy, Thủ Nhất đã sớm ngưng tụ lại lần nữa.
Một kích vô hiệu, Ngô Địch liền lắc thân thương, mũi thương vung loạn xạ trên người Hàn Hiên.
- 1377 26
- 15 337 7
...
Chỉ lần này thôi, suýt nữa làm lá chắn của Hàn Hiên trống rỗng.
Tuy nhiên Hàn Hiên nhìn thấy sát thương thì lại thở phào nhẹ nhõm.
Xem ra việc tăng hình thể không làm tăng quá nhiều sát thương, hắn còn tưởng mình sẽ bị đánh tới tàn huyết chứ.
Hàn Hiên Thuấn Di đến cách đó 50 mét.
"Khoảng cách công kích này vẫn còn quá ngắn, nếu có thể lên tới 100 mét thì tốt."
Hắn có thể Thuấn Di đến cách 100 mét, nhưng từ 100 mét thì lại không thể công kích tới.
Hàn Hiên lại lấy ra một cây cung khác từ trong ba lô.
Ngô Địch khi biến lớn có độ dẻo dai rất cao, chỉ dựa vào một cây cung thì hạn chế quá nhỏ, vẫn phải dùng hai cây cung cùng lúc để chồng hiệu ứng đóng băng mới được.
Khi hai cây cung đồng thời công kích, kết cục đã được định sẵn, đó chính là Ngô Địch hoàn toàn biến thành một bức tượng băng khổng lồ.
Tuy nhiên, sau khi đánh mười mấy giây, Hàn Hiên liền ngừng công kích.
Ngô Địch thoát khỏi trạng thái đóng băng kéo dài, nhưng hắn không lập tức tấn công, mà chỉ nghi hoặc nhìn Hàn Hiên:
"Ngươi làm sao không đánh?"
"Đánh nữa là ngươi chết đấy!" Hàn Hiên dùng ngón tay bịt tai lại, âm thanh này quá lớn, đúng là đinh tai nhức óc.
Thân hình Ngô Địch chợt thu nhỏ lại, ngượng ngùng nói:
"Thật xin lỗi, ta quên mất khi biến lớn thì âm thanh cũng sẽ lớn theo. Ngươi nói đánh nữa là ta chết là ý gì?"
Hàn Hiên chỉ chỉ lên đầu Ngô Địch.
Ngô Địch ngẩng đầu nhìn trời, kết quả chẳng thấy gì.
"Ngươi nhìn HP của ngươi!"
Hàn Hiên đã xác định Ngô Địch là một tên lỗ mãng, liền nói thẳng.
"HP của ta vẫn bình thường mà, sao vẫn cứ mất máu thế nhỉ?"
Một phút sau.
"Sao vẫn cứ tụt thế này?"
...
Sau ba phút.
"Cha mẹ ơi, con còn chưa muốn đi gặp hai người đâu."
...
Hàn Hiên cứ thế nhìn Ngô Địch lải nhải liên tục năm phút đồng hồ, cuối cùng, HP của hắn dừng lại ở mức khoảng 3%.
Thấy cảnh này, Hàn Hiên cũng thở dài một hơi, nhưng Ngô Địch đã nằm thoi thóp trên mặt đất.
Chỉ số sinh mệnh của NPC ảnh hưởng trực tiếp đến trạng thái cơ thể của họ.
Không như người chơi, 1% máu vẫn cứ nhảy nhót tưng bừng.
Hàn Hiên cất Hồi Hồn Tiên Đan vào ba lô, lấy ra một viên Đại Hoàn Đan đút cho Ngô Địch, đồng thời nói:
"Giờ đánh xong rồi, ngươi nhận thua đi!"
Tuy Ngô Địch đã sớm nằm gục, nhưng Hàn Hiên vẫn chưa nhận được thông báo hệ thống, hắn đoán chừng là phải đợi Ngô Địch tự mình nhận thua mới được.
"Ta... ta nhận thua, ta đánh... không lại ngươi..."
Ngô Địch vẫn vô cùng thành thật, bảo hắn nhận thua là hắn nhận thua ngay.
【Chúc mừng bạn, thành công đánh bại Long Nha Quan thủ tướng · Ngô Địch, đạt được sự công nhận của hắn.】
"Đến rồi, đến rồi!"
Hàn Hiên mừng rỡ không thôi, thế mà lại đợi thêm một phút nữa, vẫn không có bất cứ động tĩnh gì. Trong lúc đó, Hàn Hiên cũng mở hòm thư ra mấy lần, bên trong chẳng có gì cả.
"Cái tên Lý Nhị này, lại lừa ta!"
"Chẳng lẽ là muốn giết Ngô Địch?"
"Không đúng."
Ngô Địch chẳng qua chỉ là một Boss cấp 65 mà thôi, làm sao có thể giết hắn là có Thượng Cổ Bí Khóa được?
Lúc này, Hilna bỗng nhiên lên tiếng:
"Có khi nào thứ quan trọng không nằm trên người Ngô Địch, mà là ở Long Nha Quan không?"