Thấy thời gian đã gần 10 giờ, Hàn Hiên và Hilna đều lấy ra một viên Thập Toàn Đại Bổ Hoàn nuốt vào.
Đây là viên đan dược do Hà lang trung luyện chế cho họ, có tác dụng bổ sung khí huyết và tinh khí. Có Thập Toàn Đại Bổ Hoàn, họ có thể tu luyện liên tục 8 tiếng mà không cần dừng lại giữa chừng để ăn uống hay nghỉ ngơi.
. . .
Sáng sớm hôm sau, Hàn Hiên kiểm tra bảng thuộc tính, phát hiện cảnh giới đã đạt đến 6 giai 40%.
Thuộc tính cộng thêm cũng tăng lên 30%.
Hàn Hiên vô cùng hài lòng với hiệu suất này, sau đó, hắn liền liên lạc với Triệu Xuất Kỳ.
_ _ _ _ _ _ _ _ _
Lão Đầu Nhạc: Con trai, đang làm gì đấy?
Phá dỡ phá dỡ: Đang PK người chơi ở thành Bắc Mễ đây, không ngờ lại nhận được danh vọng Hoa Hạ.
Lão Đầu Nhạc: Khoan đã, tụi bây không sợ chết à?
Phá dỡ phá dỡ: Chỉ là cái thành Bắc Mễ quèn, có gì mà phải sợ. Guild bọn tôi hơn ngàn anh em càn quét cả buổi sáng, chỉ còn mỗi ông với chị dâu là trốn trong chăn thôi.
Lão Đầu Nhạc: Không có cao thủ tai to mặt lớn nào xuất hiện à?
Phá dỡ phá dỡ: Không có, ngay cả lính gác thành cũng mặc kệ bọn tôi, miễn là không đụng đến NPC.
Lão Đầu Nhạc: Đệt, thế sao lại cứ nhè tôi ra mà tìm?
Phá dỡ phá dỡ: Khẳng định tìm ông rồi, ông giết trấn trưởng của người ta chứ bọn tôi có giết đâu.
Lão Đầu Nhạc: Biết thế đã không giết gã trấn trưởng đó... Mà không đúng, không giết hắn thì làm sao chúng ta vào được vương thành nước Bắc Mễ.
Lão Đầu Nhạc: Giao cho mày một nhiệm vụ, đi giết trấn trưởng của nước Đảo hoặc nước Bổng Tử, lấy cho tao quyền hạn vào vương thành của chúng nó.
Phá dỡ phá dỡ: Hả? Tôi á?
Lão Đầu Nhạc: Sao thế, có vấn đề gì à?
Phá dỡ phá dỡ: Ông coi trọng tôi quá rồi, tôi đánh một con lĩnh chủ cấp 50 còn thấy mệt.
Lão Đầu Nhạc: Chẳng phải đã cho mày công pháp rồi sao? Công pháp tăng sức mạnh nhiều thế cơ mà.
Phá dỡ phá dỡ: Thôi đi ông ơi, hai ngày nay tối nào tôi cũng tu luyện công pháp 8 tiếng, tiến độ mới tăng được có 24%.
Lão Đầu Nhạc: Cấp mấy mà 24%?
Phá dỡ phá dỡ: 0 giai! [Ảnh chụp màn hình.jpg]
Lão Đầu Nhạc: Mày cứ từ từ mà tu luyện đi, hôm khác nghĩa phụ tìm cho mày bộ công pháp xịn hơn.
_ _ _ _ _ _ _ _ _
Hàn Hiên không ngờ chênh lệch giữa các loại công pháp lại lớn đến vậy.
Hắn và Hilna mỗi ngày chỉ cần tu luyện 4 tiếng, 4 ngày đã lên 6 giai 40%. Trong khi đó, Triệu Xuất Kỳ mỗi ngày tu luyện 8 tiếng, vậy mà hai ngày mới được 24%.
Vậy cậu ta muốn lên 1 giai chẳng phải mất đến chín ngày sao?
Công pháp của một trấn trưởng chắc chắn không quá mạnh, nhưng cũng không đến mức quá yếu, hẳn là thuộc loại trung bình.
Loại trung bình mà lên 1 giai đã mất chín ngày, vậy công pháp cấp thấp hơn chẳng phải mất nửa tháng à?
Đúng như lời Linh Hư Tử đã nói, muốn lên Vương cấp thì cảnh giới công pháp cũng phải đạt Vương cấp. Điều này chẳng khác nào giới hạn cứng thời gian thăng cấp của người chơi bình thường.
Nhưng Hàn Hiên nghĩ lại, kể cả không có giới hạn này, người chơi bình thường muốn thăng cấp cũng chẳng dễ dàng gì.
Đặc biệt là hiện tại, các guild đỉnh cấp chiếm hết lãnh địa farm quái, hưởng trọn EXP. Những người chơi khác chỉ có thể đi săn quái lẻ, hiệu suất thăng cấp có thể kém hơn gấp năm lần.
Nếu so với người chơi của guild Thiên Đình, hiệu suất còn kém hơn gấp mười lần.
Dù sao thì người chơi của Thiên Đình cơ bản đều là chức nghiệp ẩn, hiệu suất cày quái rất cao.
Hiện tại, trong 20 lãnh địa cấp 50 ở vương thành nước Ngô, Thiên Đình độc chiếm 12 cái. Vốn là 13, nhưng người chơi của guild chính thăng cấp khá nhanh, đã bắt đầu chuyển sang farm ở Bách Quật Sơn, nên nhường lại một lãnh địa cho guild Hướng Tới.
Sau khi biết guild Hướng Tới cũng ở nước Ngô, Hàn Hiên đã cố gắng chiếu cố họ rất nhiều.
ID của người chơi trong guild họ khiến người ta không tài nào ghét nổi.
Hơn nữa, hội trưởng của guild Hướng Tới từng ở chung làng tân thủ với hắn, cũng đã gặp mặt, xem như có duyên.
. . .
Ăn sáng xong, Hàn Hiên và Hilna chuẩn bị đi tìm lãnh địa mới.
Bách Quật Sơn đã không còn phù hợp với họ nữa.
Mục tiêu hôm nay của họ là bộ lạc Ngư Nhân.
Bộ lạc Ngư Nhân là lãnh địa cấp 60. Ngoài thủ lĩnh Ngư Nhân, quái thường cấp cao nhất cũng là 59, đủ để họ farm một mạch lên cấp 60.
Thế nhưng, khi Hàn Hiên và Hilna lặn lội suốt ba tiếng đồng hồ để đến được bộ lạc Ngư Nhân, họ phát hiện nơi đây đã trống không.
Cuối cùng, họ phát hiện một ông lão loài người đang hấp hối trong ngục giam của Ngư Nhân.
Ông lão nói với Hàn Hiên rằng bộ lạc Ngư Nhân đã di dời suốt đêm qua.
Nghe nói họ nhận được tin tình báo, dị nhân Sát Thần khả năng rất cao sẽ đến "dọn dẹp" bộ lạc Ngư Nhân trong hôm nay. Vì sự an toàn của cả tộc, họ quyết định di dời đến Vạn Thú sơn mạch.
Hàn Hiên và Hilna nhìn nhau, Hilna lên tiếng trước.
"Sát Thần mà họ nói... không phải là chúng ta đấy chứ!"
Hàn Hiên gật đầu:
"Chắc chắn là chúng ta rồi, không chạy đi đâu được. Chỉ là... tại sao họ lại chạy nhỉ?"
"Đại nạn sắp ập xuống đầu thì phải chạy chứ, bọn họ lại không phải là lũ quái không có IQ."
"Cũng đúng nhỉ."
Hàn Hiên đã quen coi Thiên Nguyên là một trò chơi bị trói buộc bởi các quy tắc, nên trong vô thức cho rằng quái vật chỉ hoạt động trong một phạm vi cố định để chờ người chơi đến farm.
"Nếu như em đoán không sai, tin tức anh đánh bại thủ tướng Long Nha Quan, thậm chí giết cả trấn trưởng, bọn họ đều đã biết hết rồi."
"Lúc chúng ta thăng cấp, chắc chắn xung quanh có không ít trinh sát của các lãnh địa khác đang theo dõi. Cấp của chúng ta đã lên 53, không còn farm ở Bách Quật Sơn nữa, nên chắc chắn sẽ đi tìm lãnh địa cấp cao hơn."
"Họ tự biết không cản nổi chúng ta, nên đã chạy trước rồi."
"Hơn nữa, chắc chắn không chỉ có bộ lạc Ngư Nhân, mà các lĩnh chủ khác quanh cấp 60 cũng đã chạy hết rồi."
Hàn Hiên bảo người trong guild đi dò xét các lãnh địa cấp 55-60 xung quanh, và kết quả có rất nhanh.
Đúng như Hilna dự đoán, về cơ bản tất cả lãnh địa đều trống rỗng, chỉ còn lại một số ít lĩnh chủ IQ không cao hoặc tương đối cứng đầu, nhưng cấp bậc của những lĩnh chủ này cũng không cao.
Hiện tại, có hai lựa chọn đặt ra trước mắt họ: đi săn quái lẻ, hoặc đến Vạn Thú sơn mạch.
"Đi, về nhà trước đã!"
Hàn Hiên quả quyết lựa chọn về nhà.
Có câu nói rất hay, nhà có người già như có của báu.
Có một ông già như Lý Nhị, người đã lăn lộn ở trần thế hơn một trăm năm, đương nhiên phải tận dụng triệt để rồi.
. . .
Dưới sự mè nheo của Hàn Hiên và Hilna, cuối cùng Lý Nhị cũng đồng ý đưa Hàn Hiên đến Vạn Thú sơn mạch, đồng thời cho hắn một tấm bản đồ phân bố thế lực ở đó.
Sau khi mua một ít vật dụng sinh tồn ngoài trời, Hàn Hiên và Lý Nhị đi ra ngoài thành.
Vương thành không giống như trấn Đan Dương, Lý Nhị cũng không dám ngự kiếm phi hành trong thành.
Rất nhanh, Hàn Hiên đã hiểu tại sao Lý Nhị cứ mãi không muốn dẫn hắn đến Vạn Thú sơn mạch.
Ông ta là NPC, lại không có chức quan, nên không thể dịch chuyển, chỉ có thể xuất phát từ vương thành.
Hơn nữa, ông ta hiện đang trọng thương chưa lành, không thể sử dụng bí pháp dịch chuyển không gian. Mà kể cả có dùng được thì cũng không thể mang theo người chơi, nên chỉ đành bay bo thôi.
Bay ròng rã một tiếng đồng hồ mới đến được biên giới.
Từ trước đến nay, Hàn Hiên toàn dịch chuyển thẳng, đây là lần đầu tiên hắn tự mình trải nghiệm sự rộng lớn của lãnh thổ nước Ngô.
Nếu để hắn cưỡi Đông Phong chạy hết tốc lực, chắc cũng phải mất hai ba ngày.
Ra khỏi biên giới, họ lại bay thêm một tiếng nữa mới đến được vùng rìa của Vạn Thú sơn mạch.
"Xa vãi, may mà mình không bốc đồng tự chạy đi."
Hàn Hiên thầm thấy may mắn, hắn biết Vạn Thú sơn mạch rất xa, nhưng không ngờ lại xa đến thế.
"Tỷ phu, vất vả cho huynh rồi, để ta đưa huynh thêm một viên thuốc!"
Nhìn bộ dạng bơ phờ của Lý Nhị, Hàn Hiên cảm động vô cùng, liền lấy một viên đan dược từ trong ba lô ra đưa cho ông...
✪ Thiên Lôi Trúc ✪ nơi mỗi chữ đều có linh hồn