"Thiên Đình không có ai sao, lại phái một con bé con tới?"
"Nhóc con, em nhận thua đi, anh đây có nguyên tắc, không đánh phụ nữ."
Nhìn thấy Vặn Vẹo Bò Sát Vật ra sân, Huyền Thanh khẽ cười nói.
Loại nữ sinh nhỏ nhắn xinh xắn này quá hợp gu thẩm mỹ của hắn, quả nhiên mỹ nữ Thiên Đình cũng nhiều thật!
"Nói ngược lại đi, anh có cái cóc khô gì nguyên tắc chứ? Cấp 65, vốn đã dẫn trước cấp độ, còn không dám chạm đất, lại còn đội cái chúc phúc Thần cấp lên đầu, bày đặt cái gì mà bày đặt, làm màu làm mè, anh cũng đâu phải đàn ông!"
Từ trước đến nay vốn nhát gan, Vặn Vẹo Bò Sát Vật lần đầu tiên trước mặt đại chúng mở miệng chửi bới, khiến một đám người chơi Thiên Đình cạn lời.
"Thôn Phệ!"
Một đạo pháp cầu màu đen đánh úp về phía Huyền Thanh đang đơ người, nhưng chờ năng lượng màu đen tan đi, Vặn Vẹo Bò Sát Vật liền lộ ra vẻ thất vọng.
Bởi vì năng lượng màu vàng kim trên người Huyền Thanh vẫn còn, điều này có nghĩa là kỹ năng Thôn Phệ của nàng không thể xóa bỏ chúc phúc của đối phương.
Huyền Thanh vừa thấy pháp cầu màu đen liền cảm thấy không lành, may mà hắn kiểm tra chúc phúc của mình vẫn còn, mới thở phào nhẹ nhõm, sau đó, một cỗ xấu hổ và tức giận nồng đậm xông thẳng lên đầu.
"Cái chúc phúc gì chứ, con ranh thối nhà ngươi nói linh tinh cái gì vậy, đây là năng lực của chính ta, liên quan gì đến chúc phúc?"
"Ta có ý tốt với ngươi, vậy mà ngươi lại nói xấu ta, còn đánh lén ta, may mà chúc phúc của ta vẫn còn, cộng thêm phòng ngự của ta cao, đi chết đi!"
"Ôi cha, sao lại phá phòng rồi? Dám làm không dám chịu, còn tự mình lỡ miệng, đúng là không phải đàn ông mà, bây giờ đang livestream toàn mạng đó, bày đặt cái gì mà bày đặt?"
"Chỉ bằng ngươi cũng xứng giết ta? Đồ bỏ đi, ghê tởm!"
Một đạo quang mang màu đen từ trong cơ thể Vặn Vẹo Bò Sát Vật tuôn ra, khiến nàng lâm vào trạng thái hư vô, tất cả công kích của Huyền Thanh đều thất bại.
10 giây sau, Vặn Vẹo Bò Sát Vật trực tiếp từ trạng thái hư vô hóa thành bạch quang, hồi sinh tại điểm phục sinh, từ đầu đến cuối, công kích của Huyền Thanh cũng không đánh trúng nàng.
Sau đó, khi Huyền Thanh đang hoảng hốt, trên đỉnh đầu hắn bỗng nhiên xuất hiện một không gian vặn vẹo, vô số hỏa cầu giáng xuống.
Đây chính là những công kích mà hắn đã tung ra về phía Vặn Vẹo Bò Sát Vật trước đó.
HP của Huyền Thanh nhanh chóng giảm xuống, mắt thấy sắp bị chính công kích của mình đánh chết, lúc này Thiên Trì xuất thủ, ngăn chặn tất cả hỏa cầu, Huyền Thanh cũng thừa cơ lấy ra một viên đan dược, bổ đầy HP.
"Thiên Trì, ông có muốn mặt mũi nữa không hả? Đã nói xong không tham dự, mặt ông mọc ra là cái... à? Nói ra toàn là rắm."
"Không dám cá cược thì đừng cược, còn Thiên Hoa thánh địa cái gì, đổi thành cứt chó đi!"
Nhất thời, tất cả mọi người Thiên Đình chửi ầm lên.
Rất hiển nhiên, kỹ năng của Vặn Vẹo Bò Sát Vật là hy sinh tất cả HP của mình, sau đó trả lại tất cả công kích của đối phương. Huyền Thanh mắt thấy sắp chết rồi, vậy mà Thiên Trì lại trực tiếp xuất thủ can thiệp.
"Hừ! Con nhóc kia đã chết, trận đấu đương nhiên đã kết thúc, lão phu nói không can dự trận đấu, chứ chưa nói trận đấu kết thúc không can dự."
Thiên Trì mặt không đỏ, tim không đập nhanh.
Nói dối nhiều rồi, cũng sẽ không còn cảm giác khó chịu như ban đầu nữa.
"Còn so hay không so, hay là nói các ngươi đã nhận thua?" Thấy mọi người Thiên Đình vẫn không ngừng chửi rủa, Thiên Trì không khỏi quát lớn.
...
"Hoàng Phi Hồng ca ca, hai tên người xấu này ghê tởm quá, anh đi giáo huấn bọn hắn đi!"
Trong thành, một thiếu nữ thanh xuân lay lay cánh tay Hoàng Phi Hồng.
Cả khuôn mặt Hoàng Phi Hồng đều nhăn nhó.
Không phải hắn không muốn đi, mà là thật sự đánh không lại, chút thực lực ấy của hắn, đi lên thì khác gì tự dâng mình?
"Đúng vậy Tiểu Hoàng, thực lực của cậu chỉ dưới Thiên Vương, Thiên Vương không có ở đây, trách nhiệm bảo vệ Thiên Đình đương nhiên phải dựa vào cậu, đừng có giấu thực lực nữa." Đoàn đại thúc bán bánh bao cũng phụ họa nói.
Hoàng Phi Hồng trong lòng đắng chát.
"Ta chém gió, sao mấy người tin thật vậy!"
"Hoàng Phi Hồng ca ca, anh không muốn gặp Khinh Nhi sao? Nếu như Thiên Đình bị bọn hắn chiếm lĩnh, anh sẽ không còn được gặp Khinh Nhi nữa đâu~" Thiếu nữ mang theo tiếng khóc nức nở, tay nhỏ lướt qua những giọt nước mắt không tồn tại.
"Được rồi, ta đi!" Hoàng Phi Hồng dứt khoát nói, sau đó hắn phóng lên tận trời.
Ban đầu Triệu Xuất Kỳ và con gián cái gợi cảm định trận này sẽ do nàng xuất chiến, ai ngờ trong thành bỗng nhiên bay ra một bóng người.
Đây không phải là Hoàng Phi Hồng trước đó cùng cày cấp treo máy sao?
Sao hắn cũng biết bay rồi?
Tất cả mọi người ngạc nhiên không thôi.
Hoàng Phi Hồng không nói một lời, bay đến trước mặt Thiên Trì và Huyền Thanh, chậm rãi đưa tay giơ ngón cái lên, sau đó xoay cổ tay, chuyển ngón cái hướng xuống dưới.
"Oa âu!"
"Hoàng Phi Hồng thật đàn ông!"
Những người vốn đang kinh ngạc trong nháy mắt sôi trào lên.
"Cái tiếp theo là ngươi?" Huyền Thanh nghi ngờ hỏi, hắn bị Hoàng Phi Hồng đột nhiên xuất hiện dọa cho giật mình.
Hoàng Phi Hồng không để ý đến hắn, quay người bay về phía một bên khác của chiến trường, tỏ rõ lập trường.
"Ngươi là ai, vì sao ta từ trước đến nay chưa từng nghe nói qua ngươi?"
Huyền Thanh vẫn còn chút cẩn thận, hắn chưa từng nghe nói qua nhân vật Hoàng Phi Hồng có tiếng tăm này, đây là từ đâu xuất hiện?
Thế nhưng Hoàng Phi Hồng vẫn không trả lời hắn, khẽ ngẩng đầu, dùng lỗ mũi đối diện hắn, trong tình huống này, Huyền Thanh cũng không chịu nổi nữa.
"Đã ngươi muốn chết, vậy ta liền thành toàn ngươi!"
Pháp trượng vung lên, lại là vô số hỏa cầu bắn về phía Hoàng Phi Hồng.
Mà Hoàng Phi Hồng chỉ là đưa tay phải ra, lòng bàn tay hướng về phía trước nhẹ nhàng đẩy, nhất thời một đạo quang thuẫn trong suốt xuất hiện, hỏa cầu đập vào quang thuẫn phía trên, ngay cả một chút gợn sóng cũng không tạo thành.
Ánh mắt Huyền Thanh ngưng tụ, xem ra phải sử dụng bản lĩnh thật sự mới được.
Chỉ thấy hắn lại vung ra vô số hỏa cầu, sau đó bắt đầu niệm chú, rất rõ ràng, hắn muốn dùng hỏa cầu làm yểm hộ, sau đó nín đại chiêu.
Thế nhưng sau một khắc, hắn hoảng sợ phát hiện, Hoàng Phi Hồng chẳng biết từ lúc nào đã xuất hiện bên cạnh hắn, lúc này hắn đang niệm chú, không thể sử dụng kỹ năng khác, là một bia ngắm sống sờ sờ.
Bất quá Hoàng Phi Hồng không có động tác khác, giống như đang chờ hắn niệm chú hoàn thành.
"Tiểu tử cuồng vọng, xem ta vô tận phân..."
Mắt thấy niệm chú sắp hoàn thành, Huyền Thanh lại có thêm sức mạnh.
Thế nhưng, không đợi hắn hô xong kỹ năng, Hoàng Phi Hồng một quyền đập vào lồng ngực hắn, cứ thế mà đánh gãy đòn niệm chú.
"Phốc ~" Huyền Thanh phun ra một ngụm máu tươi, cũng không biết là bị Hoàng Phi Hồng đánh cho nôn ra máu, hay là do niệm chú bị đánh gãy phản phệ.
Sau đó, thân thể Huyền Thanh nặng nề đập xuống bên ngoài sân, hiển nhiên trận chiến này hắn thua.
"A!"
"Đẹp trai ngây người!"
"Hoàng Phi Hồng ngầu vãi!"
...
Mọi người Thiên Đình đều đại hỉ.
Bất quá Triệu Xuất Kỳ, con gián cái gợi cảm và những người khác lại nhìn chằm chằm Thiên Trì.
Bọn hắn không tin Thiên Trì sẽ giữ đúng lời hứa.
"Lớn mật, dám làm tổn thương đệ tử Thiên Hoa của ta!"
Tiếng hét phẫn nộ của Thiên Trì vang vọng đất trời, dù có pháp trận phòng ngự, người chơi trong Thiên Đình cũng cảm thấy ù tai.
Chờ bọn hắn kịp phản ứng, đều ngớ người ra.
Bọn hắn quả thực không dám tin vào hai mắt của mình.
Hoàng Phi Hồng vậy mà đã giao chiến với Thiên Trì.
Lúc này không cần nói Thiên Trì, ngay cả tất cả mọi người Thiên Đình cũng ý thức được có điều không ổn.
"Ngươi rốt cuộc là ai? Chẳng lẽ ngươi muốn cùng Thiên Hoa thánh địa của ta là địch phải không?"
Sau một hồi giao thủ, Thiên Trì cẩn thận nhìn Hoàng Phi Hồng...
✿ Dịch truyện bằng trái tim ✿ Thiên Lôi Trúc đồng hành cùng bạn