Mười mấy giây sau, nhận thấy khiên bảo vệ trên người Hàn Hiên mãi mà không biến mất, trong khi HP của chính mình lại đang tụt dốc không phanh, các cường giả cấp Truyền Thuyết cũng lần lượt dừng tay, sau đó, từng đòn tấn công dồn dập nhắm vào pháp trận phòng ngự của Thiên Đình.
Dưới đòn tấn công tổng lực của hơn mười cường giả cấp Truyền Thuyết, pháp trận phòng ngự của Thiên Đình lập tức lung lay sắp đổ. Trên bảng trạng thái của Hàn Hiên, năng lượng trận pháp tiêu hao với tốc độ 10% mỗi giây, hiện chỉ còn 43%.
Nói cách khác, chỉ 4 giây nữa, năng lượng trận pháp sẽ cạn kiệt.
Tuy bây giờ hắn không thiếu linh thạch, nhưng Tụ Linh Trận còn cần tiêu tốn một lượng lớn linh thạch, sao có thể lãng phí vào việc phòng ngự được.
Với mức tiêu hao 10% mỗi giây, tức là 10 giây bay mất 50 viên linh thạch, kiểu đốt tiền này đến cả Hùng Văn cũng không chịu nổi.
Ý niệm vừa động, Hàn Hiên liền kích hoạt kỹ năng bị động nhận được ở cấp 80: "Lại Đây Đánh Ta".
Một làn sóng gợn vô hình khuếch tán ra, các cường giả cấp Truyền Thuyết đang tấn công pháp trận phòng ngự hoảng sợ phát hiện, bọn họ vậy mà không thể tung ra đòn tấn công nào nữa.
Không chỉ vậy, họ còn mất kiểm soát mà bay nhanh về phía Hàn Hiên.
"Chuyện gì thế này?"
"Nhanh lên, pháp lực của ta bị phong bế rồi, mau giữ ta lại!"
...
Thấy không còn đòn tấn công nào rơi xuống pháp trận phòng ngự, Hàn Hiên biết ý đồ của mình đã thành công, sau đó trực tiếp mở Tử Thần Lĩnh Vực.
"Vèo ~ Bụp ~"
Tử Dương và những người khác của Tử Tiêu Tiên Phủ lao đến bên cạnh Hàn Hiên đầu tiên, mỗi người tặng cho hắn một đấm.
-57251262
MISS
MISS
...
Hàn Hiên cười nhìn mọi người, sau đó cũng giơ khẩu Chúng Sinh Bình Đẳng lên xả một tràng đùng đoàng.
Ngay sau đó, các cường giả cấp Truyền Thuyết khác của Ánh Sao Thánh Điện và Kim Đỉnh Linh Sơn cũng mất kiểm soát lao vào Tử Thần Lĩnh Vực, đấm cho Hàn Hiên một phát.
"Ngươi đã dùng yêu pháp gì thế?"
"Ngươi không thể giết chúng ta, nếu không Thánh Nhân sẽ không tha cho ngươi đâu!"
...
Hàn Hiên cười khẩy một tiếng:
"Các người đã ra tay thẳng thừng rồi, còn nói tha với không tha cái gì, không thấy ngu ngốc lắm sao?"
"Đoàng đoàng đoàng đoàng đoàng ~"
Sau một trận xả súng, chưa đầy nửa phút, toàn bộ cường giả cấp Truyền Thuyết đều bay màu.
Sau đó, Hàn Hiên ngước nhìn lên trời:
"Đã đến rồi, sao còn chưa hiện thân?"
Trong thoáng chốc, bầu trời trong xanh bỗng rực lên vạn luồng ánh sáng, hoa vàng rơi lả tả, một bóng người tỏa kim quang bước ra từ trong ánh sáng.
"Hiếm thấy, hiếm thấy, đáng tiếc, đáng tiếc ~"
Lời vừa dứt, trời đất bỗng chốc tối sầm lại, phảng phất như đang cùng chung niềm tiếc hận.
"Cái gì hiếm thấy? Lại có gì đáng tiếc?" Hàn Hiên hỏi.
"Tuổi còn trẻ đã lĩnh ngộ được quy tắc Đại Đạo, đúng là hiếm thấy, thế mà ngươi lại đi ngược ý trời, hôm nay sẽ phải bỏ mạng tại đây, thật đáng tiếc!" Vị đạo nhân tỏa kim quang kia lắc đầu thở dài nói.
"Xì ~" Hàn Hiên liếc mắt, "Nếu ta đoán không lầm, ngươi chính là Thiên Hoa Thánh Nhân mà Hùng Văn đã nhắc tới, chuyên gia đánh lén sau lưng Trương Siêu chứ gì!"
Chẳng biết từ lúc nào, một đám người của Thiên Hoa Thánh Địa lại xuất hiện tại hiện trường. Lúc này, một lão già nghe Hàn Hiên nói vậy, không khỏi nổi giận quát:
"To gan, dám gọi thẳng tục danh của Thánh Nhân, ăn nói xấc xược, còn không quỳ xuống nhận tội!"
Hàn Hiên chẳng thèm để ý đến lão già vừa nhảy ra, nói tiếp:
"Tối qua bị một luồng thần lực của Minh Thần đánh cho bị thương, rồi ngoan ngoãn cút đi cũng là ngươi phải không?"
"Sao nào, hôm nay vết thương đã lành rồi, nên đến trước mặt một thằng nhóc Tôn Giả cảnh như ta để làm màu lấy lại thể diện à?"
Vẻ mặt Thiên Hoa Thánh Nhân không hề thay đổi, vẫn mỉm cười mang theo nét từ bi, nhưng Hàn Hiên lại cảm nhận rõ ràng một luồng uy áp ập tới. Hắn muốn mở Tử Thần Lĩnh Vực để chống cự, nhưng lĩnh vực vừa hiện ra đã lập tức tan vỡ.
Hàn Hiên hiểu ra, cấp bậc của Tử Thần Lĩnh Vực vẫn còn quá thấp.
Nhưng ngay sau đó, hắn kinh ngạc phát hiện, tuy đang ở trong vùng uy áp, nhưng cơ thể hắn dường như không hề bị áp chế.
Hàn Hiên thử giơ tay phải lên, chĩa thẳng ngón giữa về phía Thiên Hoa Thánh Nhân, toàn bộ quá trình mượt mà như mây bay nước chảy, không gặp chút trở ngại nào.
"To gan!"
Lão già của Thiên Hoa Thánh Địa lửa giận công tâm, lao về phía Hàn Hiên, thế nhưng thân hình lão lại đang lùi về sau.
"Thằng nhóc này có gì đó quái dị, các ngươi đừng lại gần." Rõ ràng, đây là Thiên Hoa Thánh Nhân đã ra tay ngăn cản.
"Vâng!" Lão già cung kính đáp, nhưng khi nhìn về phía Hàn Hiên, ánh mắt lão vẫn tràn đầy phẫn nộ.
Thằng nhãi này dám mạo phạm Thánh Nhân, tội không thể tha.
-57251262
MISS
MISS
...
Đứng trong vùng uy áp, trên đầu Hàn Hiên liên tục hiện lên chữ MISS, thỉnh thoảng còn xen lẫn một con số sát thương.
Thấy vậy, Hàn Hiên cuối cùng cũng thở phào nhẹ nhõm.
"Thánh Nhân à, cũng chỉ đến thế mà thôi!"
Hắn cầm khẩu Chúng Sinh Bình Đẳng xông về phía Thiên Hoa Thánh Nhân, muốn mời lão ăn một băng đạn, thế nhưng rất nhanh, hắn phát hiện khoảng cách giữa mình và Thiên Hoa Thánh Nhân không hề thay đổi, dù hắn đã dùng cả Chỉ Xích Thiên Nhai.
Thiên Hoa Thánh Nhân vĩnh viễn ở ngoài tầm tấn công của hắn, cho dù hắn có đổi sang dạng súng.
Thế nhưng khi hắn quay người lại, bản thân vẫn đứng nguyên tại chỗ, vị trí của Thiên Hoa Thánh Nhân dường như cũng chưa bao giờ thay đổi.
"Khất Cái, nã pháo!"
Hàn Hiên vội vàng ra lệnh cho Vịnh Xuân Biệt Vấn bắn pháo, thế nhưng mười mấy giây trôi qua vẫn không có động tĩnh gì.
"Lão đại, có gì đó quái lắm, hắn ở ngay trước mắt mà em ngắm mãi không trúng!"
"Vậy thì ngắm vào đám người Thiên Hoa Thánh Địa, hoặc ngắm vào anh đây này, dù sao cũng là sát thương phạm vi rộng."
Hàn Hiên đôi khi cũng phải phát cáu thay cho Vịnh Xuân Biệt Vấn, chẳng biết ứng biến gì cả, cứ đến thời khắc mấu chốt là lại tạch như xe tuột xích.
Thế nhưng, một cảnh tượng khó tin đã xảy ra, chỉ thấy viên đạn bắn ra từ Pháo Tinh Thể Ma Pháp bỗng dưng khựng lại giữa không trung, sau đó bay ngược trở về nòng pháo.
Cứ như một thước phim tua ngược vậy.
"Cái quái gì thế này?" Hàn Hiên trong lòng kinh hãi không thôi.
Thánh Nhân này cũng quá dị hợm đi!
Hoàn toàn không có cách nào đánh trúng.
Nhưng may là, tạm thời Hàn Hiên cũng không gặp nguy hiểm gì.
Hơn nữa, hắn vẫn có thể gây sát thương cho Thiên Hoa Thánh Nhân.
Khi hắn không ngừng bị tấn công, trên đầu Thiên Hoa Thánh Nhân cũng liên tục hiện lên các con số sát thương.
Nhưng Hàn Hiên cũng không hy vọng có thể dùng sát thương phản lại và hiệu ứng thiêu đốt để giết chết một Thánh Nhân.
Đó là Thánh Nhân chứ đâu phải thằng ngu, chẳng mấy chốc sẽ phát hiện ra vấn đề.
Quả nhiên, trên đầu Hàn Hiên không còn hiện lên con số sát thương nào nữa.
Thiên Hoa Thánh Nhân cũng không thèm để ý đến Hàn Hiên nữa, mà chuyển ánh mắt về phía Thiên Đình.
"Bốp ~"
Chỉ bằng một cái nhìn, pháp trận phòng ngự của Thiên Đình liền vỡ tan như bong bóng xà phòng.
"Ta có thể cảm nhận được, một phần năng lực của ngươi đến từ tòa thành này, ta sẽ hủy nó trước, rồi đến xử lý ngươi sau."
Thiên Hoa Thánh Nhân giơ tay phải lên, từ từ ấn xuống, trên bầu trời lập tức xuất hiện một bàn tay khổng lồ, ép thẳng xuống Thiên Đình.
Không còn nghi ngờ gì nữa, nếu bị bàn tay này ấn trúng, Thiên Đình sẽ lập tức biến thành đống đổ nát.
"Thiên Hoa đạo hữu, cớ gì phải trút giận lên một tòa thành trì chứ, làm hại bá tánh vô tội thì không hay đâu."
Một giọng nói dịu dàng vang lên, đồng thời, một bàn tay khổng lồ khác xuất hiện, đỡ lấy bàn tay của Thiên Hoa Thánh Nhân.
Chẳng biết từ lúc nào, nửa bầu trời dường như đã chìm vào đêm tối, giữa bầu trời đêm treo một vầng trăng tròn màu xanh biếc, một bóng người từ trong vầng trăng bay ra, tà váy bay phấp phới, tựa như tiên nữ giáng trần.
Vẻ mặt Thiên Hoa Thánh Nhân trở nên nghiêm trọng.
"Thanh Nguyệt đạo hữu, cô đây là có ý gì?"