Wana ra sức làm thí nghiệm của mình, ngay cả khi Thạch Trung
Ngọc ở trên giường tỉnh dậy cũng không biết. Người một khi đã nhập
tâm, thì dù là vật gì cũng sẽ quên, cho dù Wana là thần cũng không
ngoại lệ.
- Linh nguyên thảo, 25 khắc – Wana vẫn thấp giọng lẩm bẩm, nhưng
động tác trên tay lại càng thêm nhanh chóng, Mặc dù tốc độ đã nhanh
hơn lúc trước, nhưng động tác vẫn thận trọng như cũ,trực tiếp biểu
lộ nội tâm đang lo lắng. Hiển nhiên Wana chẳng tự tin chút nào đối
với thí nghiệm của mình.
- Ta đang ở đâu đây – Thạch Trung Ngọc lấy hết đồ vật trong túi
tu di ra, trang bị lên cho mình. Nếu bị người khác cướp trang bị
của mình, thì những trang bị một khi rời thân thể sẽ lập tức xuất
hiện tại tu di trong túi. Điều này cũng ngăn ngừa một số người cố ý
khống chế người chơi, sau đó giết người cướp đoạt bảo vật.
- Ngươi đã tỉnh lại. – Wana không quay đầu nói
- Ngươi xem thử thân thể có gì khó chịu không ?
Thạch Trung Ngọc nghe vậy, xua tay, sau đó làm vài động tác
cường tráng nam tính, tiếp đến lại làm vài lần lộn ngược ra sau.
Mặc dù những động tác này vô cùng khó khăn nhưng hắn lại làm rất dễ
dàng.
-Xem ra ngươi hồi phục cũng không tồi – Wana nhìn thấy biểu hiện
của Thạch Trung Ngọc, vô cùng kinh ngạc
- Có điều ngươi vẫn phải nghỉ ngơi cho khỏe, nếu không linh hồn
không bị khống chế sẽ bộc phát ra ?
Thạch Trung Ngọc không muốn lại nằm trên cái giường lạnh lẽo ấy,
cũng không biết giường của Wana được làm ra từ thứ gì, vô cùng cứng
rắn, hắn nằm lâu như vậy mà vẫn luôn lạnh buốt, không có một chút
nhiệt độ nào, cảm giác vô cùng khó chịu.
- Xin hỏi, đây là đâu vậy? – Thạch Trung Ngọc dè dặt hỏi. Hắn
cảm giác người trước mặt không hề dễ đối phó.
- Phòng của ta – Wana không quay đầu nói, tay không ngừng bận
rộn. Đổ một dung môi vào một dung môi khác bên trong ống nghiệm,
sau đó đốt đèn cồn rồi tiến hành đun. Nhìn thấy những động tác liên
tiếp này, Thạch Trung Ngọc xem mà chẳng hiểu gì cả. Cái này chính
là luyện kim sao ? Chẳng lẽ những thuốc mà mọi người uống là như
thế này sao ? Thạch Trung Ngọc vô cùng khó hiểu.
- Tiếp đến chính là cỏ tinh linh này – Wana khẽ nói, dùng đồ vật
ép một thứ xanh mơn mởn giống như cỏ dại bình thường thành chất
lỏng, sau đó nhẹ nhàng đổ vào bên trong ống nghiệm. Tiếp đó đặt vật
kia ở một đầu của một dụng cụ thật dài, rồi đặt dung dịch đã bào
chế đặt ở đầu còn lại thông qua dụng cụ làm nóng thông ở giữa. Dù
sao thì Thạch Trung Ngọc cũng không thể nào hiểu được động tác rút
dung dịch vừa mới tạo thành ở bên trái ra.
Nhìn giống như màu sắc của nước tiểu vậy, Thạch Trung Ngọc không
hiểu
- Cái này có tác dụng gì ?
- À, không có gì, chỉ là ta muốn nghiên cứu một loại có thể gia
tăng hoạt tính của các loại thuốc thử xem sao, chỉ đơn thuần để
chơi cho vui thôi, không có gì khác. – Wana không để ý nói
- Vậy ngươi có thành công không ? – Thạch Trung Ngọc vội vàng
hỏi
- Nếu thành công thì ta còn phải nghiên cứu chế tạo cẩn thận như
vậy sao ? – Wana quay đầu, liếc mắt nhìn hắn, rồi lại tiếp tục chăm
chú nhìn tiến trình của dụng cụ
- Vậy thì xin hỏi nếu thí nghiệm thất bại thì sẽ ra sao ? –
Thạch Trung Ngọc suy nghĩ, cân nhắc lời nói một chút rồi tiếp tục
hỏi
- Bởi vì vấn đề nguyên liệu, nếu thí nghiệm xuất hiện sai lầm
thì chính là do không điều phối thuộc tính của hai loại đối lập
nhau tốt, kết quả thì không cần phải nói, đương nhiên là trực tiếp
nổ tung. – Wana vừa nhìn toàn bộ thiết bị, vừa giải thích cho Thạch
Trung Ngọc.
Nhìn thấy chất lỏng từ một đầu của dụng cụ này lượn qua không
biết bao nhiêu chỗ ngoặt rồi nhanh chóng đến đầu bên kia sau đó nhỏ
vào bên trong thứ nước tiểu xanh mơn mởn. Trong lòng Thạch Trung
Ngọc cảm thấy không ổn, Nhưng hắn cũng không biểu hiện ra ngoài, dù
sao về vấn đề này thì hắn cũng là người ngoài nghề
Thứ nước bị Thạch Trung Ngọc cho là nước tiểu, từ từ nhỏ giọt
xanh biếc bên trong. Lập tức một mùi hương mãnh liệt phát ra từ bên
trong ống nghiệm xanh biếc.
- Oành ! - Đột nhiên từ trong phòng phát ra một tiếng nổ kinh
thiên động địa, nóc nhà lập tức hổng mấy lỗ lớn
Lúc cảm thấy ống nghiệm xanh biếc không ổn lắm, Thạch Trung Ngọc
giật mình một cái liền xoay người, trốn đằng sau tủ quần áo bên
cạnh. Nhưng sức mạnh to lớn kia bùng nổ khiến mọi thứ trong phòng
biến thành một đống hỗn độn, không biết bao nhiêu thứ đâm vào
người. Căn nhà gỗ này mặc dù có vẻ mong manh nhưng sau vụ nổ lớn
vậy mà không sập xuống, làm Thạch Trung Ngọc hơi kinh ngạc.
Dưới vụ nổ mạnh mẽ như thế, Wana vậy mà ngay cả một góc áo cũng
không xê dịch tí nào, dáng vẻ vô cùng bình yên. Tuy rằng việc này
được đổi lấy từ không biết bao nhiêu lần thất bại
- Thật là, mấy trăm lần như vậy mà vẫn không được sao . – Wana
hơi bực bội nói
Tinh thần Thạch Trung Ngọc chấn động. mẹ nó, mấy trăm lần đều
như vậy ? Chẳng lẽ ngươi không thể tiếp thu một chút giáo huấn sao
? Mà như lời ngươi nói, giống như chẳng phải là thứ khó khăn gì.
Thạch Trung Ngọc vô cùng im lặng từ sau tủ quần áo đi ra , bàn thí
nghiệm bừa bộn khắp nơi, không nhìn ra hình ban đầu.
- Thật tốt, xem ra thí nghiệm của ngươi thất bại rồi.
- Ngươi nhìn ra được sao ? – Wana nói một cách kinh ngạc
Thạch Trung Ngọc suýt nữa một hơi ngạt chết. Chẳng lẽ như vậy mà
vẫn được coi là thành công ư ? Mắt của ta còn chưa bị hù dọa hay
sao ?
- Không biết đây là nơi nào? Tại sao ta lại ở đây ? – Từ khí tức
của Wana mà đoán, hình như cũng là một vị pháp sư vong linh ? Chẳng
lẽ là người đứng sau tên Trom kia ? Thạch Trung Ngọc khó hiểu
- Ở đây ? Nha đầu Amy kia dẫn ngươi đến.- Wana tùy tiện nhặt từ
dưới đất một khối khăn tay có thể coi như nguyên vẹn lên xoa xoa
tay
- Ta là Thần Linh Hồn, nhân viên quản lý hệ thống thứ mười,
Wana.
Nghe thấy Wana, Thạch Trung Ngọc lập tức mở to hai mắt nhìn, nhà
luyện kim khổ cực trước mắt này lại là Thần Linh Hồn ? Có nhầm lẫn
gì không ? Thần Linh hồn mà lại chơi luyện kim như thế, thật là
choáng váng. Thạch Trung Ngọc không nói nên lời.
- Ngươi bị một ngón tay chết chóc của tên Diêm Vương kia đánh
trúng, linh hồn vỡ nát – Wana chậm rãi nói
- Lão già ta đây đã giải quyết chuyện đó cho ngươi một cách dễ
dàng, có điều bây giờ linh hồn của ngươi vẫn chưa khôi phục hoàn
toàn, cho nên ngươi phải cẩn thận một chút.
- Thì ra là như vậy, thật sự cảm ơn ngươi – Nghe thấy mình không
hiểu tại sao lại phải chết, rồi chẳng hiểu tại sao lại còn sống,
tuy rằng Thạch Trung Ngọc không biết trong này có chứa ẩn tình gì
nhưng hắn vẫn lễ phép cảm ơn Wana một tiếng.
-Không cần nói những lời thừa thãi – Wana liền xua tay
- Xin hỏi một chút, việc này trôi qua bao lâu rồi, hình như ta
còn có cuộc thi đấu – Thạch Trung Ngọc chợt nhớ đến trận đấu của
mình, vội vàng hỏi