Virtus's Reader
Võng Du Sống Cùng Mỹ Nữ

Chương 1022: CHƯƠNG 1021. MẬT THẤT

- Này!

Nhìn thấy rõ ràng những thứ xung quanh Thạch Trung Ngọc trợn to

mắt lên. Lúc trước dùng Nhìn đêm chỉ có thể thấy hai màu đen trắng,

hơn nữa, cứ dần đi xuống càng sâu càng không có ánh sáng lọt tới

được, phạm vi nhìn thấy của Thạch Trung Ngọc cũng chỉ miễn cưỡng.

Không thấy được toàn bộ, nhưng mà sau khi đèn ma thuật được bật

lên, Thạch Trung Ngọc liền nhìn thấy rõ rành rành mọi vật xung

quanh mình.

Nơi này giống như là một phòng thí nghiệm quy mô lớn, được xây

trong hang động! Hơn nữa còn hiện đại hóa công nghệ đến mức khiến

người ta khó mà tin nổi.

Đủ các loại bình thủy tinh, lọ hóa chất, các loại máy móc phức

tạp tinh vi. Bàn thí nghiệm trắng tinh, mà làm người khác chú ý

nhất là ở giữa còn có một cái quan tài làm bằng thủy tinh vô cùng

to lớn. Mặc dù nói là quan tài thủy tinh, nhưng thật ra nó giống

như là một cái ống nghiệm vậy, có hình ống trụ.

Chứa đựng một loại chất lỏng gì đó không rõ, trong suốt như là

nước tinh khiết vậy. Trong cái quan tài này còn chứa đựng một người

cao tới ba mét, đứng với tư thế nguy nga ở trong, tràn đầy hung

hãn, toát ra một vẻ máu lạnh đáng sợ, dù đã nằm trong quan tài thủy

tinh nhưng vẫn khiến Thạch Trung Ngọc nhìn mà không dám thở

mạnh.

- Đây là!

Có vẻ như là một loài người khổng lồ nào đó, Thạch Trung Ngọc

đứng im như hóa đá nhìn người đó.

- Đây chính là Chiến Thần! Thần khu của ông ta đã bị lấy mất,

cho nên ta tìm một cái thần khu tương tự với của ông ta. Để linh

hồn của ông ta có thể sống trong thân thể này, chỉ là bởi thân thể

của ông ta bị tổn hại quá mức nghiêm trọng, chỉ có thể ngâm thân

thể trong chất lỏng này để duy trì liên hệ giữa linh hồn và thể xác

của ông ta. Nếu không, chỉ cần rời khỏi cái ống này nửa bước, linh

hồn của ông ta sẽ bị tách ra cơ thể ngay lập tức. Dù sao thần hồn

của ông ta cũng quá mạnh, thân thể bình thường không thể chịu đựng

nổi.

- Vâng!

Thạch Trung Ngọc gật đầu lia lịa,

- Vậy tiếp theo ta phải làm gì?

Varna liền vỗ tay một cái, đột nhiên có một con búp bê làm bằng

vàng xuất hiện bên người của Varna:

- Hoan nghênh chủ nhân quay lại, không biết người cần trợ giúp

gì không?

Con búp bê này là do Varna tự tay thiết kế riêng để dùng cho căn

phòng này, nếu không thì mình ông ta cũng không quản lý nổi một căn

phòng thí nghiệm to như vậy. Có một trợ lý ở bên cạnh có thể giúp

đỡ rất nhiều.

- Ngươi mau đi chuẩn bị một chút, chúng ta chuẩn bị làm thí

nghiệm B.

Varna nhanh chóng nói ra, không muốn lãng phí thời gian.

- Đã rõ, thưa chủ nhân!

Búp bê cúi người chào một cái, sau đó bay đến chỗ ống nghiệm,

bắt đầu hành động.

- Ngươi đi sang chỗ đó!

Varna chỉ vào một trận truyền tống bên cạnh quan tài thủy tinh

kia, có vẻ như nó có liên quan đến chiếc quan tài, hay nói là có

liên quan đến cái ống nghiệm to tướng kia.

- Đây là?

Thạch Trung Ngọc nhìn trận truyền tống thần bí kia, kinh ngạc

hỏi.

- Khà khà, cánh cửa này là cổng để kết nối với quá khứ và ký ức

của Chiến Thần , từ đó giúp ngươi biết được ngọn nguồn nguyên nhân

khiến cho ông ta mạnh đến như vậy!

Varna ra vẻ thần bí.

Nhất thời Thạch Trung Ngọc không nói thêm một câu, thế này cũng

quá mức rồi. Varna khiến cho hắn không dám tin tưởng. Bởi vì chuyện

này hư hư thực thực, khó mà tin nổi. Nếu như nói là nó có liên quan

đến Chiến Thần, Thạch Trung Ngọc vẫn còn có thể tin tưởng đôi chút,

nhưng bây giờ nói mảnh linh hồn cuối cùng của Chiến Thần trên thế

giới này lại bị cất giữ ở đây. Lại còn có Linh hồn lực mãnh liệt

như vậy, tuy rằng Carl chưa nói, nhưng mà sinh mệnh mạnh mẽ như vậy

sẽ bị hệ thống của thế giới này quản lý và bảo vệ vô cùng nghiêm

ngặt.

Nếu như những tên pháp sư kia biết được tình huống của Thạch

Trung Ngọc, chắc chắn sẽ sôi máu vì ghen tỵ. Bởi vì vốn dĩ hắn đang

được hai vị Thần ở bên cạnh hộ pháp cho, luôn luôn chăm chăm theo

dõi, bảo vệ cho hắn.

Từ lúc Thạch Trung Ngọc vừa xuất hiện ở đây, hai vị Thần kia

liền đã phát hiện ra hắn. Nhưng Thạch Trung Ngọc vẫn không phát

hiện sự tồn tại của hai vị Thần này. Dù sao cũng là Thần bảo vệ của

nơi này, bọn họ rất giỏi trong việc ẩn mình và ám sát. Nhiệm vụ của

bọn họ là giám sát từng việc ở nơi này, để mọi thứ có thể diễn ra

an toàn, đồng thời năm tháng trôi qua càng tôi luyện thêm cho tính

ẩn nhẫn cho bọn họ, khiến cho kỹ năng ẩn mình của bọn họ càng thêm

lợi hại.

Nếu Varna không tự nói ra, có khi Thạch Trung Ngọc cũng không

biết bên cạnh mình còn có hai vị Thần này tồn tại.

- Quả thật là đáng sợ!

Hồi tưởng lại lúc nãy, đột nhiên bên cạnh mình lại xuất hiện hai

người xa lạ, Thạch Trung Ngọc nghĩ lại mà sợ, nếu như hai người này

là sát thủ tới đây để giết hắn, có lẽ hắn đã chết không biết bao

nhiêu lần rồi.

Bước vào giữa trận truyền tống kia, Thạch Trung Ngọc tò mò nhìn

những hoa văn phức tạp dưới chân mình, sau đó tò mò,

- Những hoa văn này có tác dụng gì?

- Đến lúc sẽ biết!

Varna cười khà khà,

- Xong chưa! Ta liền bắt đầu trận pháp đấy nha.

- Được rồi!

Thạch Trung Ngọc nhanh chóng gật đầu, Varna phô trương đến như

thế, chắc không thể làm mấy trò vặt vãnh gì đâu, dù sao hắn cũng

mong muốn có được bí mật của Chiến Thần mà, nếu mà kết quả lại

không phải như thế, Thạch Trung Ngọc tuyệt đối sẽ chửi chết mẹ ông

ta.

Thấy Thạch Trung Ngọc đã chuẩn bị xong, ngồi ở chính giữa trận

pháp, Varna cười nhẹ, ra lệnh khởi động trận pháp. Những con quái

vật nhỏ, thậm chí là những vị Thần đang điều khiển trận pháp kia

đều bất đắc dĩ nghe theo lời Varna.

Trận pháp từ từ khởi động, những đường vân, hoa văn dưới đất

cũng bắt đầu sáng lên, một luồng sức mạnh kỳ diệu bắt đầu bao quanh

Thạch Trung Ngọc, cùng lúc đó, những trận pháp kia cũng tỏa ra một

loại cảm giác quỷ dị khiến cho linh hồn của Thạch Trung Ngọc lịm

đi, dần dần rơi vào trạng thái ngủ say.

- Để linh hồn của ngươi rơi vào trạng thái ngủ say thì mới có

thể đi vào trong ý thức của Chiến Thần.

Varna nhẹ nhàng nói, sau đó quay đầu sang chỗ khác tiếp tục,

- Được rồi, có thể mở ra cổng kết nối rồi!

Hai vị Thần kia liền lẳng lặng gật đầu, mở ra kết nối của trận

pháp. Khiến cho trận pháp Thạch Trung Ngọc đang ngồi lên liên thông

với không gian linh hồn của Chiến Thần, trong chốc lát, Thạch Trung

Ngọc lập tức tiến vào giấc mơ.

Tựa hồ như là không thể tỉnh lại nữa, hắn yên lặng nhìn cảnh một

đứa bé dần trưởng thành. Lúc còn bé, đứa nhỏ này thường bị xua

đuổi, xa lánh rất nhiều, thậm chí còn bị người khác ghét bỏ, toàn

bộ những mặt tiêu cực này đều trở thành động lực để cậu tiếp tục

tiến lên. Câu hiểu chỉ có mạnh mẽ mới có đủ khả năng để báo thù, vì

thế nên cậu liền dùng gần như toàn bộ các phương pháp đau đớn nhất

để khổ luyện, để bản thân mình có thể tiến bộ trong thời gian ngắn

nhất.

Rốt cuộc, hắn cũng đã thành công, làm cho đám người đã từng cười

nhạo hắn phải câm mồm lại, vĩnh viễn không thốt lên được lời nào

nữa. Làm cho những gia tộc mạnh mẽ kia biến thành cát bụi, mọi thứ

còn lại chỉ là phế tích. Hắn rốt cuộc cũng mãn nguyện, nhưng bất

ngờ bị một đám người truy sát. Bởi vì hành vi của hắn đã chọc tới

những tên quý tộc chỉ lăm lăm vào lợi ích. Lại thêm một cuộc huấn

luyện và truy sát ngược lại bắt đầu, Thạch Trung Ngọc cứ lần lượt

nhìn người thiếu niên kia biến nguy thành an trong mỗi giờ khắc

sinh tử. Dù vẫn bị thương nặng, nhưng người vẫn luôn giữ chặt

trường đao trong tay.

Hắn đã từng thấy được toàn bộ quá trình rèn đúc ra Đao Chiến

Thần, quy trình không khác gì bình thường, nhưng sau khi hòa lẫn

vào máu tươi của người thiếu niên kia, tất cả đều biến chất.

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!