- Nhưng mà cái tên Yoshikawa kia lợi hại như vậy, mấy người cũng
không có khả năng đánh chết Deuku Oda mà?
Thạch Trung Ngọc có chút kỳ quái hỏi.
- Ha, tuy rằng cường giả tiên thiên mấy người rất lợi hại, quốc
gia cũng không có cách gì với mấy người, có điều quốc gia vẫn đang
bí mật tiến hành nghiên cứu mấy người đấy.
Trần lão cười nói:
- Không cần tức giận, đây cũng là vì lo nghĩ cho quốc gia
này.
- Súng bắn tỉa công phá tiên tiến nhất vẫn chưa được công khai.
Cho dù ba chiếc xe tăng bọc thép hạng nặng cũng có thể bị bắn thủng
cùng một lúc. Kể cả là cao thủ tiên thiên cũng không dám cứng đối
cứng với nó.
Hứa Chấn Quốc cười nói:
- Tuy rằng không bắn trúng tên Yoshikawa kia, nhưng muốn giết
Deuku Oda vẫn là dễ như trở bàn tay. Nếu Yoshikawa dám đứng ra ngăn
cản, vậy thì hắn phải xuống gặp Diêm Vương vì sự sơ suất của hắn
rồi.
Có thể cao thủ tiên thiên không sợ viên đạn, đó là bởi vì cảm
nhận và phản xạ thần kinh của họ vô cùng mạnh mẽ. Trước khi viên
đạn bắn tới, họ hoàn toàn có thể tránh đi, thậm chí có thể dùng vũ
khí để ngăn cản viên đạn. Nhưng nếu súng bắn tỉa công phá kia đúng
như lời Hứa Chấn Quốc nói vậy thật sự là có chút bất lực. Tầm bắn
của súng bắn tỉa công phá rơi vào khoảng trên dưới 3000m. Nếu cường
giả tiên thiên không có sự chuẩn bị từ trước, cảm nhận hay phản xạ
thần kinh không mạnh thì chắc chắn người đó sẽ bị một viên đạn bắn
vỡ đầu mà vẫn không có một chút phản ứng nào. Cường giả tiên thiên
vừa mới thăng cấp còn chưa thể thoát khỏi sự up hiếp của quốc gia,
chẳng qua sau khi năng lực tiên thiên của họ càng ngày càng trở nên
thuần thục, quốc gia cũng sẽ bất lực.
Có điều người của quốc gia cũng sẽ không tự dưng đi giết hại
cường giả tiên thiên. Dù sao tới thời điểm mấu chốt, vũ khí có mạnh
thế nào đi chăng nữa thì cũng chỉ là sức mạnh bên ngoài mà thôi.
Tàn sát cường giả tiên thiên của chính quốc gia mình, hành động này
chẳng khác nào là tự đào mồ chôn mình cả. Thế nên mấy người lãnh
đạo mới dám đi thẳng vào vấn đề - nói mấy việc này với Thạch Trung
Ngọc.
- Chẳng qua cường giả tiên thiên của Nhật Bản có lẽ đã không còn
nữa rồi.
Thạch Trung Ngọc nói:
- Thế nên mấy người cũng có thể yên tâm
- Đúng vậy, đây cũng là may mắn ngoài ý muốn trong mấy chuyện
không hay.
Trần lão gật đầu đáp:
- Vậy thì bước tiếp theo phải định chế một kế hoạch tác chiến
rồi.
‘Thùng thùng thùng.’
Lúc này đột nhiên vang lên tiếng đập cửa.
- Vào đi.
Trần Lão nhẹ giọng nói.
- Các vị thủ trưởng.
Một vị bí thư bước vào, ôm một tệp tài liệu trong tay, có chút
hưng phấn nói:
- Nhật Bản tuyên chiến với chúng ta.
- Gì cơ?
Trần Lão sửng sốt:
- Người Nhật Bản thông qua đạo luật chiến tranh nhanh như vậy
sao? Để tôi nhìn xem!
Từ lúc chuyện xảy ra cho tới bây giờ cũng chỉ khoảng năm giờ
đồng hồ mà thôi, người Nhật Bản làm việc cũng nhanh thật chứ? Việc
này cũng không hề đơn giản một chút nào. Điều tra sự việc rồi xác
định tính chân thực của nó, sau đó sẽ triệu tập nghị viên, thảo
luận quốc hội. Làm mấy việc này thì chí ít cũng phải mất nguyên một
ngày, dù sao mấy việc như khai chiến thật sự rất trọng đại.
Chẳng lẽ người Nhật Bản đã chuẩn bị khai chiến từ lâu rồi, chỉ
chờ Deuku Oda chết mà thôi?
Thạch Trung Ngọc không khỏi cảm thấy nghi ngờ, đột nhiên hắn
nhìn thấy một tia sáng lạnh mà vị bí thư kia giấu ở trong cổ tay
áo.
- Cẩn thận!
Thạch Trung Ngọc kinh hô thành tiếng. Chỉ vừa mới mở miệng, bí
thư đã lập tức ra tay, một tia sáng lạnh bắn về phía Trần Lão. Tốc
độ của chiếc phi đao kia cũng không hề kém tốc độ của viên đạn. Đối
mặt với tình huống này, Thạch Trung Ngọc hiển nhiên không có bất kỳ
kinh nghiệm gì. Nếu là những người đã có kinh nghiệm, chắc chắn sẽ
lập tức bắt người mà không phải là kinh hô nhắc nhở. Thường thường
chỉ một phần mười giây này sẽ quyết định một sinh mệnh có chấm dứt
hay không.
Thạch Trung Ngọc không có phản ứng thì không có nghĩa là Lão Cơ
ở bên cạnh cũng không có phản ứng. Ông đã trải qua bao nhiêu mưa
rền gió dữ, có loại ám sát nào mà chưa từng gặp qua chứ? Tại lúc
Thạch Trung Ngọc kinh hô thành tiếng, Lão Cơ đã lập tức nhảy ra,
giống như một con giao long bay ra khỏi mặt nước, tốc độ của ông
vậy mà còn nhanh hơn cả chiếc phi đao kia. Lúc phi đao chuẩn bị cắm
vào ngực của Trần Lão, Lão Cơ đã nhẹ nhàng nắm lấy thân đao.
Hành vi ám sát người lãnh đạo quốc gia, cứ như vậy bị Lão Cơ
ngăn cản một cách nhẹ nhàng.
- Đúng là gừng càng già càng cay!
Thạch Trung Ngọc không khỏi cảm thán một tiếng, sau đó dùng một
chân đá bay tên sát thủ.
Một cước này hàm chứa sức mạnh rất lớn, một tên sát thủ yếu đuối
mỏng manh sao có thể chống cự được. Người nọ phun ra một ngụm máu
tươi ở giữa không trung, sau đó đụng mạnh vào tường, bất tỉnh nhân
sự.
- Tên nhãi, cậu cũng quá xúc động rồi đó.
Nhìn thấy tên sát thủ kia đã bị Thạch Trung Ngọc đá chết, Lão Cơ
không khỏi có chút buồn bực. Không chừa lại người sống thì thẩm vấn
thế nào không biết.
- Ách, xin lỗi.
Thạch Trung Ngọc có chút ngượng ngùng gãi đầu.
Cảnh vệ bên ngoài nghe thấy tiếng động, vẻ mặt của bọn họ lộ rõ
sự khẩn trương, vội vàng chạy vào bên trong, súng trong tay đồng
loạt nhắm vào tên sát thủ đã bị đá chết kia.
- Không có việc gì không có việc gì, mang người này đi đi.
Hứa Chấn Quốc lập tức xụ mặt, hung tợn nói:
- Canh phòng nghiêm ngặt một cách toàn diện! Kiểm soát chặt chẽ
việc ra vào của tất cả nhân viên! Điều tra rõ xem có còn tàn dư hay
không!
- Đã rõ.
Cảnh vệ cung kính chào, mang thi thể của tên sát thủ đi, rồi vội
vàng thu xếp lại tình cảnh xung quanh một chút, lập tức trong phòng
hội nghị chỉ còn lại vài người.
Thạch Trung Ngọc không khỏi cảm thán về tốc độ làm việc của cảnh
vệ, mấy người này có khi còn tốt hơn 110 ấy chứ.
- Hình như mấy người đã quen với chuyện này rồi nhỉ?
Thạch Trung Ngọc hỏi Hứa Chấn Quốc.
- Ha ha.
Trần Lão cười cười:
- Chuyện này cứ cách mấy tháng là lại xảy ra một lần, chúng ta
cũng quen rồi. Nếu không xảy ra có khi mọi người còn cảm thấy thiếu
thiếu ấy chứ. Hơn nữa đều là mấy tên sát thủ bình thường, về cơ bản
thì bọn họ không thể nào thành công được. Có điều lần này lại vào
được tận trong đây, đúng là rất kỳ lạ.
- Có thể đã xảy ra vấn đề ở phân đoạn nào đó, lát nữa phải để
Tiểu Mao Tử đi điều tra.
Hứa Chấn Quốc cau mày nói.
Thạch Trung Ngọc lập tức không nói nên lời. Có lẽ các vị lãnh
đạo ở đây đã coi mấy tên sát thủ kia là một cách thức để huấn luyện
cảnh vệ rồi. Có điều như vậy cũng tốt, gặp nhiều thì mới càng có
thêm nhiều kinh nghiệm. Chẳng qua lần này lại có chút nguy hiểm, có
lẽ tình hình như vậy cũng ít thấy chăng?
Rất nhanh, điện thoại báo cáo về việc lần này đã gọi tới. Vẻ mặt
của Hứa Chấn Quốc vô cùng nghiêm túc, mắng nhiếc vài câu với người
ở đầu dây bên kia. Tuy rằng lần này là cảnh vệ không làm tròn nhiệm
vụ, nhưng người mất hết mặt mũi lại là Hứa Chấn Quốc ông. Bởi vì
toàn bộ cảnh vệ đều nằm trong phạm vi quản lý của ông.
- Tên sát thủ kia đánh bí thư hôn mê, sau đó cướp đống tài liệu
quan trọng này đi. Hơn nữa trong giai đoạn vô cùng mẫn cảm như bây
giờ, cộng với tầm quan trọng của đống tài liệu này, những cảnh vệ
đó cũng không dám kiểm tra quá nghiêm ngặt, thế nên mới để cho tên
sát thủ kia vào được trong đây.
Hứa Chấn Quốc thản nhiên nói, nhưng trong lòng ông lại có một
ngọn lửa đang bốc cháy rừng rực. Đoán chừng mấy người cảnh vệ kia
sẽ gặp tai ương cho mà xem.
Người đứng đầu tức giận, mấy tên thuộc hạ có thể có đồ ngon để
ăn sao?
Chuyện lần này cũng đã khiến Thạch Trung Ngọc tỉnh ngộ. Tuy rằng
thực lực của hắn đã mạnh mẽ hơn nhiều, nhưng vẫn thiếu kinh nghiệm
trong mấy chuyện phát sinh một cách đột ngột này. Đầu tiên là lúc
tên sát thủ bước vào, hắn cũng không hề phát hiện ra, cũng không
nhìn thấu được lớp ngụy trang của tên đó. Phải biết rằng, cho dù là
sát thủ giỏi cỡ nào thì cũng không thể che giấu sát khí trên người.
Tiếp theo là sau khi sát thủ ra tay, hắn cũng không ra tay kịp lúc,
cuối cùng còn dùng sức quá mạnh.