Bỏ cuộc? Nghe lời như thế, trong lòng Thạch Trung Ngọc có hơi
hụt hẫng.
Đợt thi đấu lần này có thể nói là tràn đầy hi vọng, sau khi đoạt
được giải quán quân thì cả cảm giác vạn người tôn sùng lẫn hãnh
diện khiến hắn vô cùng mong chờ, thế thì bỏ cuộc cái gì?
- Tên Minh Thần chết tiệt! - Thạch Trung Ngọc tức giận hét
lên.
Wana thoáng lườm Thạch Trung Ngọc, lão quái vật sống cả mấy vạn
năm đều có cái nhìn khá thoáng về mấy thứ danh lợi tiền tài, cũng
chẳng nó biểu hiện thừa thãi gì với chúng.
- Tên Minh Thần bị Amy tước thần vị, biến thành người phàm, xem
ra kẻ thù trước đây đều đang tìm hắn gây phiền toái.
- Biến thành người phàm? - Thạch Trung Ngọc hơi khó tin, hỏi -
Thế bây giờ hắn ở đâu? Tôi đi tìm hắn!
- Ha ha, chuyện này ta cũng không rõ. Nhưng có lẽ Thần Chiến
Tranh hẳn đang đùa giỡn với hắn đấy. Ha, trước đây, vào thời chiến,
Minh Thần luôn cướp đoạt linh hồn làm Thần Chiến Tranh không biết
đã tức giận cỡ nào. Những anh linh kia đều xuất phát từ năng lực
của gã cả. - Wana khẽ lắc lắc đầu. - Ranh con ngươi cứ an tâm ở yên
nơi này đi. Mặc dù thoạt nhìn bây giờ không có vấn đề gì, nhưng nếu
không cẩn thận làm linh hồn vừa ngưng kết lại được bị tản đi thì ta
cũng lười mà cứu ngươi nữa.
Thạch Trung Ngọc bất đắc dĩ sờ sờ mũi:
- Vậy còn bao lâu nữa mới được?
- Có lẽ khoảng ba ngày nữa. - Wana thầm nghĩ một lúc, - À, lúc
đó cũng vừa lúc bắt đầu quốc chiến của bọn ngươi đấy.
- Được. - Thạch Trung Ngọc buồn bực chán nản ngồi lên chiếc ghế
đẩu nho nhỏ ở bên cạnh, ngẫm nghĩ một hồi, thử vận hành
<<Minh Hồng Tâm Pháp>>. Dù sao hiện giờ cũng chẳng có
chuyện gì làm, ở lại trong gian phòng này ngẩn người chờ đợi linh
hồn từ từ ngưng kết xong còn không bằng tìm cách giải sầu.
Chỉ khi tu luyện là lúc thời gian trôi qua nhanh nhất. Chân khí
trong cơ thể chậm rãi vận chuyển, Thạch Trung Ngọc tiến vào cảnh
giới Vật Ngã Lưỡng Vong.
- Ồ? Cách thức tu luyện kì lạ thật. - Wana kinh ngạc nhìn nhìn
Thạch Trung Ngọc mặt vô cảm ngồi ở bên cạnh. - Hóa ra là thế này,
đoán chừng cứ thế này mới giúp hắn ta có thể có được linh hồn dạng
thần hồn vào lúc này được. Không tệ nhỉ.
Đúng vào lúc đó, ở một chỗ khác trong nơi bí ẩn này, tất cả mọi
người đang được nhận huấn luyện từ chúng thần. Mặc dù nói rằng đã
tiếp nhận truyền thừa chức nghiệp nhưng chúng thần vẫn hiểu rõ về
chức nghiệp và cách thức chiến đấu của chức nghiệp này hơn hẳn bọn
họ nhiều.
- Thích khách ẩn mình trong bóng tối mới khiến người ta cảm thấy
sợ hãi nhất, bởi vì con người ta đều sẽ cảm thấy sợ hãi với những
gì bí ẩn hơn, đây chính là thiên tính của bọn họ. - Thần Hắc Ám cẩn
thận giảng giải những gì liên quan đến chức nghiệp thích khách và
công việc ám sát cho Tuyết Sương Yên nghe. - Nếu kẻ địch còn chưa
để lộ sơ hở thì không được nóng vội, thích khách chỉ xem trọng “một
kích lấy mạng”. Nếu như ngươi vẫn chờ được thời cơ “một kích lấy
mạng” đó thì phải tiếp tục ở lại chờ đợi. Phải kiên nhẫn, phải chịu
được sự cô quạnh.
- Nhưng nếu ta tấn công mà vẫn không phá được sự phòng ngự từ
đối phương thì phải làm sao đây? - Tuyết Sương Yên hỏi cẩn thận,
nàng lại nhớ tới việc hình như cơ thể Trom là bằng sắt thép.
- Thế giới này không có phòng ngự nào không phá giải được bởi vì
trên thế giới này không có khả năng tồn tại sự phòng ngự hoàn hảo.
Bất kể là phòng ngự nào cũng sẽ tồn tại lỗ hổng, tồn tại nhược
điểm, còn việc thích khách phải làm là tìm được nhược điểm của kẻ
địch khi hắn chưa kịp phát giác, sau đó nhanh chóng ra tay. - Đã
rất lâu Thần Hắc Ám không cảm nhận được cảm giác làm thầy này, chỉ
hận không thể lập tức truyền thụ tất cả tri thức cho Tuyết Sương
Yên. - Hẳn là ngươi đang nghĩ tới tên Trom kia nhỉ? Cái tên pháp sư
vong linh buồn cười kia sao?
- Buồn cười ấy hả? Nhưng phòng ngự của hắn cao như thế, chủy thủ
của ta không thể phá giải được! - Tuyết Sương Yên tò mò hỏi, -
Chẳng nhẽ trong tình huống đó không thể có biện pháp khác sao?
- Pháp sư vong linh xem như đã trở thành vong linh nhưng lại
không thoát khỏi thân phận pháp sư được. Làm một pháp sư thân thể
yếu ớt nhưng tinh thần lực mạnh mẽ mới quan trọng, mới hợp lẽ
thường. Tên pháp sư vong linh Trom kia trong lúc tu luyện hoàn toàn
từ bỏ việc nuôi dưỡng linh hồn chi hỏa mà chỉ tu luyện bộ xương râu
ria kia. Mặc dù từ đó về sau, khung xương của hắn là thứ mà các
ngươi căn bản không thể phá giải được nhưng chính hắn cũng đã đánh
mất ý nghĩa của chức nghiệp pháp sư vong linh. Không có tinh thần
lực mạnh mẽ, không có linh hồn chi hỏa mạnh mẽ, hắn không thể tạo
ra pháp thuật thuộc đẳng cấp với hắn, chỉ có thể dựa vào bộ xương
cứng cỏi đó ngăn lại công kích của các ngươi. - Thần Hắc Ám trực
tiếp chỉ ra chỗ sai của Trom. - Nếu như hắn dựa theo cách thức tu
luyện bình thường thì chỉ sợ vào khoảnh khắc các ngươi vừa đặt chân
vào phế tích thì đã bị pháp thuật vong linh vô tận bao trùm mà
không khiến tên đó hiện thân. Ngươi phải biết rằng, một con người
hoặc là thần dù cường đại cỡ nào thì đều không thể tồn tại cùng lúc
cả nhục thể và tinh thần lực đạt đến đỉnh phong. Hoặc phải từ bỏ
lực phòng ngự mạnh mẽ để đạt được pháp thuật mang tầm hủy diệt,
hoặc là tự từ bỏ sức mạnh phát thuật kia để da thịt của mình có thể
trở nên cứng rắn không thể phá được.
- Cho nên bây giờ chúng ta tấn công vào đầu hắn thì linh hồn chi
hỏa của hắn mới có thể xuất hiện tình huống như thế kia! - Hiện giờ
Tuyết Sương Yên mới hiểu được.
- Đúng vậy, tình huống ấy cũng chỉ có bộ xương yếu nhất mới có
thể xuất hiện, chỉ là một chút chấn động đã có thể gây ra thương
tổn đối với linh hồn chi hỏa, đúng là một pháp sư vong linh đáng
thương.
Thiên Hắc Bất Sát Nhân lúc này đang bị Thần Hắc Ám thóa mạ một
hồi lâu:
- Má cái tên khốn này, đừng có nói với tôi là vong linh không có
lực công kích, không có chút uy hiếp nào! Mục sư tà ác vốn thuộc hệ
hắc ám chứ không phải nguyền rủa, chuyện này ngươi còn chưa hiểu rõ
à! Hắc ám bao gồm cả nguyền rủa, vong linh và độc dược! Vào lúc đối
phó với vong linh thì với cái dáng vẻ này của ngươi cũng chỉ có thể
đứng bên xem kịch thôi! Quả đúng là xỉ nhục chức nghiệp này!
Thiên Hắc Bất Sát Nhân bất đắc dĩ sờ mũi, lúc Thần Hắc Ám gào
thét thân lực chấn động làm hắn khó chịu một cách kì lạ:
- Nhưng phát thuật của ta không có cách nào gây thương tổn cả
sao?
- Ngươi chưa học Linh Hồn Sang Thương à! - Thần Hắc Ám tức giận
gào lên.
- Đã học rồi. - Thiên Hắc Bất Sát Nhân vội nói, nhưng lại hơi do
dự hỏi lại, - Linh Hồn Sang Thương cũng chỉ khiến linh hồn của mục
tiêu dần suy yếu mà thôi, căn bản không có tác dụng gì cả. Lúc ta
dùng nó với người khác đều phải đợi thật lâu đối phương mới cảm
nhận được rõ ràng cảm giác bị thương.
- Đúng là đồ đần, Linh Hồn Sang Thương chuyên dùng với vong
linh! Ngươi lại đi dùng để đối phó với cơ thể sống mà có thể có
hiệu quả gì lớn thì mới kì quặc đấy! Ngươi cho là bây giờ mình
thành thần thánh luôn rồi đấy à?! - Thần Hắc Ám tức giận nhìn Thiên
Hắc Bất Sát Nhân với vẻ mặt chỉ tiếc rèn sắt không thành thép.
- Tôi nào biết được chứ. - Thiên Hắc Bất Sát Nhân yếu ớt nói,
trên kỹ năng cũng đâu nói rõ là chuyên dùng để đối phó với vong
linh đâu.
- Hừ! - Thần Hắc Ám khẽ hừ một tiếng, lôi ra ba quyển sách từ
trong áo bào đen ném cho Thiên Hắc Bất Sát Nhân.
- Ngươi phải xem thật kỹ ba quyển sách này cho ta!