Chân khí trong đan điền từ từ đầy dần, hình như ở chỗ của Varna
không khí khác so với nơi khác, hàm lượng linh khí trời đất mạnh
hơn rất nhiều so với bên ngoài. Thạch Trung Ngọc cảm giác nếu sử
dụng Bá Đao ở chỗ này, e là chỉ cần một đao cũng có thể tạo ra ánh
đao dài ít nhất 500 mét, ánh đao cơ hồ có thể chém cả bầu trời.Tuy
nhiên, nếu không có Hướng Lâm trị liệu, bản thân chỉ có thể quang
tụ như thế 5 giây, gân mạch lập tức sẽ sưng to rồi nổ tung. Chỉ là,
sau vài lần sử dụng Bá Đao lúc Hướng Lâm điều trị, hiện tại kinh
mạch trên người Thạch Trung Ngọc đã vô cùng cường hãn, ngay cả Lão
Cơ còn hâm mộ nữa là.
Tu luyện không biết bao lâu, Thạch Trung Ngọc đã cảm thấy trong
đan điền đã đầy, hoàn toàn đầy. Giống như một người đang khát nước
trong một chốc lát đã uống xong một bình nước lớn, sau đó cảm giác
bụng trướng, no rồi. Nếu lúc này lại uống nữa, làm cách nào cũng
không thể uống được. Nếu lần đầu uống cảm giác giống như uống cam
tuyền, thì lúc sau chính là cảm giác nhạt nhẽo chả có mùi vị gì.
Sau đó ngay cả uống một chút nước nữa thôi cũng không thể chịu
nổi.
Thạch Trung Ngọc hiện tại là gặp phải tình huống này, đan điền
đã vô cùng căng trướng, giống như một quả bóng hơi đã đạt tới giớ
hạn. Vì thế lập tức dừng vận chuyển chân khí, chuẩn bị thu công.
Nhưng đúng lúc này, hoàn thuốc và thuốc mỡ mà Varna bôi lên trên
người Thạch Trung Ngọc lại bắt đầu phát huy tác dụng. Đương lúc
Thạch Trung Ngọc vận chuyển chân khí, những ma pháp trận đó cũng
hoạt động hiệu quả, mang công dụng của hoàn thuốc và thuốc mỡ đó
hấp thu vào cơ thể sau đó theo kinh mạch nhanh chóng chuyển vào bổ
sung vào đan điền. Nhưng lần này Thạch Trung Ngọc đã không thể hấp
thu được nữa, những ma pháp trận đó vẫn còn tác dụng, hấp thu tác
dụng của thuốc tiến vào trong cơ thể ngay lập tức tích tụ lại.
Phía dưới tích tụ đầy, nhưng ma pháp trận vẫn cứ tiếp tục hoạt
động, muốn tiếp tục hấp thu công dụng của thuốc vận chuyển xuống
dưới, nhưng thật sự phía dưới đã chứa đầy công dụng của thuốc. Vì
vậy, Thạch Trung Ngọc cảm giác toàn thân mình từng cơn nóng rát đau
đớn, tác dụng của thuốc trong trận ma pháp tích tụ vận chuyển xuống
dưới không tự chủ được lại di chuyển lên bên trong kinh mạch, theo
ghi nhớ trong kinh mạch vô tình hoạt động theo《 Minh Hồng Tâm Pháp
》.
Đây là cách vận chuyển nguy hiểm, đan điền Thạch Trung Ngọc vốn
đã chật ních, không cách nào chứa thêm một chút chân khí nào vào
nữa. Mà qua cách vận chuyển này lại cuồn cuộn không ngừng hấp thu
công dụng của thuốc sinh ra chân khí, liều mạng đi vào trong đan
điền. Thạch Trung Ngọc lần này cũng hoảng hồn, đan điền phải chứa
quá nhiều năng lượng thì chỉ có thể dẫn đến một kết quả, như một
quả bóng hơi đã căng phồng đến cực hạn, sẽ nổ tung.
Nếu nó thật sự bùng nổ, có thể sẽ là một việc vui lắm đây. Chẳng
những đan điền của thân thể trong trò chơi phát nổ, mà cả đan điền
trong thân thể ở hiện thực cũng sẽ nổ tung.
Bẩm sinh đan điền của cao thủ đã ẩn chứa năng lượng đè nén nếu
trong chớp mắt đã nổ tung sẽ sinh ra hiệu quả lớn như thế nào? Tính
sơ sơ cũng phải tương đương với hai quả bom ném xuống Hiroshima và
Nagasaki năm đó.
Năng lượng mất khống chế làm Thạch Trung Ngọc hết sức khẩn
trương, không nghĩ tới mới từ quỷ môn quan trở về, bây giờ lại gặp
tình huống này. Chẳng lẽ vận khí mình kém như vậy sao? Nhất định
phải chết ở chỗ này?
Nghĩ đến chết, Thạch Trung Ngọc lại không quá sợ hãi, năm đó
thời điểm hỗn loạn, bao nhiêu lần phải đi qua quỷ môn quan. Bao
nhiêu lần suýt bị chém chết ở đầu đường, nhưng mình vẫn gắng gượng
tới đây. Chỉ là hiện tại, nếu nói phải chết, bản thân vẫn còn luyến
tiếc. Vẫn còn nhiều điều tốt đẹp như vậy mà chưa được tận hưởng,
các cô gái yêu mình, mình còn chưa hưởng thụ đủ, còn có trách nhiệm
mà mình cần phải gánh vác.
Không thể chết được, những việc kia chỉ có thể dựa vào bản
thân.
Thạch Trung Ngọc bắt đầu thử nén chân khí vào đan điền, chân khí
của bản thân vẫn ở thể khí, căn cứ theo vật thể có ba loại trạng
thái, theo lý thuyết thì có thể nén chân khí thay đổi thành thể
lỏng. Mặc dù, nghĩ ra được ý tưởng này, nhưng Thạch Trung Ngọc lại
không biết phải làm như thế nào. Rốt cuộc, hắn cũng không rõ làm
như thế nào để khống chế nén những chân khí đó lại. Chỉ có thể nhìn
những chân khí đó từ từ bị đè ép mạnh mẽ tiến vào bên trong đan
điền. Chân khí đầy ắp đã làm đan điền âm ĩ đau.
Không được, còn tiếp tục như vậy nữa thật sự sẽ nổ tung. Thạch
Trung Ngọc hạ quyết tâm, từ bỏ ý tưởng đè nén chân khí, khống chế
đan điền. Nếu những chân khí đó vẫn mạnh mẽ đè ép tiến vào, cứ như
vậy khống chế đè nén đan điền. Làm đan điền co lại, e rằng chuyện
này cũng chỉ có Thạch Trung Ngọc làm được. Mọi người đều ước gì đan
điền càng lớn càng tốt, nhưng Thạch Trung Ngọc lại muốn thu nhỏ đan
điền lại, làm những chân khí này ở vách đan điền co lại, hoặc bị
đẩy ra khỏi đan điền, hoặc càng ngày càng bị đè nén thu nhỏ vào
không gian.
Thạch Trung Ngọc cũng không nghĩ ra được cách nào khác, chỉ có
thể làm như vậy.
Đan điền dưới sự khống chế của Thạch Trung Ngọc, cũng chậm rãi
co rút vào. Cơn căng chướng đau đớn ngay lập tức giảm đi rất nhiều.
Chỉ là theo sự co thắt của đan điền, một cảm giác căng chướng khác
lại xuất hiện. Những chân khí đó giống như một quả cầu ngoan cường,
cứng rắn vô cùng. Rõ ràng chỉ là một luồn khí, nhưng lại giống như
một quả bóng rổ, kiên cường đứng vững trong đan điền đang co rút.
Vốn dĩ lực khống chế đan điền của Thạch Trung Ngọc đã không phải là
quá lớn, lúc này lại bị ngăn cản như vậy, cuối cùng đan điền không
thể co lại được nữa.
Em gái nó! Thạch Trung Ngọc thật muốn chửi má nó, vốn dĩ cho là
mình đã nghĩ ra cách tốt rồi, nhưng không nghĩ lại gặp phải tình
huống này. Chân khí kia rõ ràng là một luồng sương mù sao có thể
lớn như vậy trực tiếp gạt bỏ sự co rút của đan điền như thế? Cái
này không phải mình bị hố rồi sao!
Thạch Trung Ngọc cảm giác hiện tại mình giống như dùng sức nghẹn
phân, hung hăng muốn khống chế đè nén đan điền, nhưng chân khí kia
vẫn cứ ngang ngạnh đứng đó, dùng sức thế nào cũng không thể đè
xuống được, thật buồn bực mà, thật phẫn nộ mà.
- Cái tên nhóc này, tự nhiên bị làm sao vậy?
Varna nhìn thấy Thạch Trung Ngọc rất kỳ lạ đột nhiên nghẹn đến
đỏ bừng mặt, ông ta cũng không biết một loạt động tác của mình đã
gây ra những tình cảnh gì trong cơ thể Thạch Trung Ngọc.
- Chẳng lẽ tiêu hao năng lượng hơi nhiều? À, lại bôi thêm chút
nữa nhỉ.
Nói rồi lại móc ra các loại chai lọ vại bình bôi lên người Thạch
Trung Ngọc.
Hiện tại Thạch Trung Ngọc đã thanh tỉnh, cảm nhận được động tác
của Varna, hắn hận không thể lập tức mở miệng mắng chửi người. Vốn
dĩ đã đến hoàn cảnh này rồi, không nghĩ tới người này thế mà còn đổ
thêm dầu vào lửa, thật tức quá đi mà! Thạch Trung Ngọc chỉ có thể
mắng trong lòng, nghẹn một hơi không dám thả lỏng, nếu cứ như vậy
mà buông lỏng, sợ là chân khí kia sẽ trong tích tắc bắn ngược trở
lại khiến đan điền nổ tung.
Hơn nữa, hình như Thạch Trung Ngọc đã chịu được những ảnh hưởng
này, những ma pháp trận đó khắc trên da hoạt động càng hưng phấn,
cuồn cuộn không ngừng hấp thu công dụng của dược liệu tiến vào
trong thân thể Thạch Trung Ngọc giống như sinh ra trận hồng thủy,
từng luồng năng lượng đánh thẳng vào, muốn đi sâu vào đan điền,
nhưng đan điền lúc này đã tới giới hạn rồi, năng lượng dư thừa
không thể vào được nữa. Chỉ là từng luồng năng lượng không ngừng
đánh thẳng vào, khiến Thạch Trung Ngọc đau khổ muốn hộc máu.