Virtus's Reader
Võng Du Sống Cùng Mỹ Nữ

Chương 1057: CHƯƠNG 1020. LINH HỒN CỦA CHIẾN THẦN

- Cơ thể của ta có vấn đề gì?

Thạch Trung Ngọc rất kinh ngạc, bây giờ hắn cảm thấy cơ thể mình

rất tốt mà, toàn thân tràn trề sức mạnh, như muốn căng nứt ra.

Phỏng chừng cũng mạnh hơn trước đây mấy chục lần. Nếu như mà tên

Lãng Mỗ kia quay lại đây, hắn tin chắc có thể đập nát đầu của gã ta

chỉ bằng một cú đấm.

- Cơ thể của ngươi thật là quái dị, sao cơ thể ngươi lại có thể

chứa đựng được nguồn năng lượng mạnh mẽ như vậy chứ?

Varna đang rất hoang mang,

- Nếu như năng lượng này mà phóng ra ngoài, nhất định sẽ không

thua kém gì cấm chú. Nhưng cơ thể của ngươi lại có thể hoàn toàn

che đậy sức mạnh này, nếu như không chú ý, chắc chắn không nhận ra

được sự khác biệt trong cơ thể ngươi.

- Khà khà, đây là phương pháp tu luyện riêng của ta, có một

không hai, không giống với con đường tu luyện của những người

khác.

Thạch Trung Ngọc cười đắc chí, nếu như Varna không có Mắt linh

hồn, có khi còn chẳng nhận ra được sự tồn tại của nguồn năng lượng

trong cơ thể Thạch Trung Ngọc. Nội công của Trung Hoa đã được

truyền lại qua nhiều đời, thiên về che mắt, giả trang, rất là bí

ẩn. Bất động thì tĩnh như mặt hồ, một khi động thì sức mạnh như là

sóng thần, một khi ra tay thì không có gì có thể ngăn cản.

- Ừm,

Varna cũng chỉ gật đầu, trong giới tu hành, dò hỏi phương thức

tu luyện của người khác là điều tối kỵ, anh ta cũng không hỏi gì

thêm.

- Linh hồn của ngươi đã ngưng tụ gần xong rồi, có lẽ sẽ không bị

phân tán nữa.

- Khà khà, cảm ơn ông nhiều.

Thạch Trung Ngọc ngượng ngùng cảm ơn, Varna không quen biết gì

với hắn, nhưng lại giúp hắn nhiều đến thế, ân tình này, hắn nhất

định phải báo đáp.

- Chuyện này mà cảm ơn cái gì,

Varna khiêm tốn nở một nụ cười nhẹ,

- Sau này ta vẫn còn cần ngươi giúp đỡ mà.

- Chuyện gì?

Thạch Trung Ngọc kinh ngạc, những cựu quản lý hệ thống này cũng

có chuyện cần hắn giúp sao?

- Sau này chỉ có thể nhờ ngươi đối phó với những gã muốn cướp vũ

khí của Chủ Thần kia rồi.

Varna còn nhắc nhở thêm,

- Chẳng phải Amy nói với ngươi rồi hay sao.

- Có nói rồi, nhưng mà đám người đó đã có động thái gì đâu?

Thạch Trung Ngọc vội vàng hỏi, chuyện này không phải là đơn

giản, bởi vì vũ khí của Chủ Thần này liên quan đến sự tồn vong của

nhân loại trong thế giới này.

- Phỏng chừng là vẫn còn đang lên kế hoạch, tuy rằng bọn chúng

có thể không biết đến sự tồn tại của chúng ta, nhưng chuyện này quá

mức quan trọng, nếu như không có sơ hở nào, bọn chúng sẽ không nóng

vội ra tay đâu.

Varna nhẹ gật đầu, bất đắc dĩ thở dài một hơi. Cũng có lúc bọn

họ, những vị thần mạnh mẽ nhất cũng phải cảm thấy vô vọng trước

những kẻ yếu đuối chuyên đi phá hoại kia.

- Ừ, ta biết rồi.

Thạch Trung Ngọc liên tục gật đầu, sau đó hỏi,

- Hừm, vậy còn ……bạn gái của ta thì sao?

Varna sững sờ giây lát, sau đó cười phá lên,

- Ha ha, ta đúng là khâm phục tên nhóc nhà ngươi đấy, vậy mà có

thể khiến cho nhiều cô gái si tình với ngươi như thế. Đúng là khiến

cho đám lão già chúng ta kinh ngạc!

Nghe thấy thế, Thạch Trung Ngọc liền phải khiêm tốn lại,

- Làm gì có chứ.

- Ha ha, yên tâm đi, mấy cô bạn gái ngươi còn đang được những

lão già kia huấn luyện cho đấy.

Varna cười cười, ông ta càng ngày càng thấy Hinh Vũ Chi Thạch

này càng ngày càng đáng yêu. Giống như là đứa con đã mất nhiều năm

nay của ông ta.

- Là thế sao! Vậy thì tốt rồi!

Biết bạn gái của mình đang được những vị thần huấn luyện, Thạch

Trung Ngọc cười nhếch miệng, vốn dĩ hắn còn đang nghĩ biện pháp để

mang bọn họ đến đây, sau đó nhờ Đại Địa Chi Hùng sắp xếp một thời

gian, để bọn họ có thể mở ra hoàn toàn chức nghiệp bí ẩn.

- Những cô gái kia đều đang luyện tập, ngươi cũng không thể cứ

ngồi thư giãn nha!

Varna đột nhiên thốt lên.

Thạch Trung Ngọc nghe xong, cũng có chút hoang mang, sợ rằng

nghề nghiệp này của hắn không ai có thể dạy được rồi. Ở thế giới

này, Chiến Thần là người truyền thừa cuối cùng của chức nghiệp

Cuồng đao, nhưng Chiến Thần đã bị Chủ Thần tiền nhiệm giết chết

rồi. Bây giờ không ai có thể dạy chức nghiệp cho hắn nữa rồi.

Nhìn thấy vẻ hoang mang của Thạch Trung Ngọc, Varna cười khà

khà,

- Có lẽ ngươi biết ta là Thần linh hồn chứ.

- Ừm,

Thạch Trung Ngọc gật đầu.

- Linh hồn của vạn vật trên thế gian này đều dưới sự khống chế

của ta, cho dù là linh hồn của Thần cũng vậy!

Varna cười đắc chí,

- Thần lực của Chủ Thần tiền nhiệm chỉ có thể xóa bỏ thần khu và

phần lớn thần hồn của Chiến Thần mà thôi, vẫn còn sót lại một sợi

tàn hồn bị ta lấy được.

- Hả!

Thạch Trung Ngọc lập tức giật nảy mình, không ngờ lão già Varna

này lại lén lút thu thập tàn hồn của Chiến Thần, nếu mà những Thần

khác biết được, nhất định sẽ xảy ra nổi loạn. Chiến Thần tự dựa vào

khả năng tu luyện của mình, kiên trì không ngừng, cuối cùng trở

thành vị Thần sánh ngang với Chủ Thần, trên người của ông ta ẩn

giấu vô số bí mật. Nếu có thể biết được bí mật khiến ông ta trở nên

mạnh mẽ như vậy, đám Thần còn lại không nổi lòng tham mới lạ.

Ai mà không mong muốn, ước ao có được thực lực và sức mạnh

chứ.

- Khà khà, xuỵt, đừng nói chuyện này cho người khác nha!

Varna giả vờ thần bí, nói xong liền quay người đi về góc căn nhà

tranh,

- Đến đây đi, để ta cho ngươi mở mang kiến thức, cho ngươi biết

một thời huy hoàng của Chiến Thần.

Nối bước Varna, Thạch Trung Ngọc đi theo sau lưng, đến nơi mới

phát hiện, ra là bên trong căn nhà tranh này còn có một cánh cửa bí

mật, tuy rất rất đơn giản. Nhưng mà sợ là như thế người ta mới càng

khó phát hiện. Dù sao đối với mấy lão quái vật sống mấy vạn năm

này, rất là nhạy cảm với phản ứng nguyên tố, chỉ có những máy móc

cơ học như thế này mới không làm bọn họ chú ý.

Varna mở ra cánh cửa ngầm, bên trong là một cầu thang xoắn ốc,

thông thẳng xuống phía dưới, thiết kế bí ẩn giống như là chỗ ẩn

giấu Lệnh bài Thiên thành ở Thiên thành vậy.

Dần dần cả hai người đều chìm vào bóng tối, cứ bước từng bước

một đi xuống bên dưới. Bởi vì Thạch Trung Ngọc có thể nhìn trong

bóng tối, nên cơ bản có thể nhìn được những vật xung quanh.

Dần dần đi xuống dưới cầu thang, mất hơn nửa giờ còn chưa đến

nơi, phỏng chừng đã đi sâu vào lòng đấy hơn trăm mét, cũng không

hiểu sao Varna lại đào ra cái hố sâu như thế để làm gì. Nếu như mà

dựa vào sức người để đào xong, chắc cũng mất hơn trăm năm đào không

nghỉ mới được.

- Đây là một cái hố tự nhiên, ta vô tình phát hiện ra. Tiện thể

lấy chỗ này làm nơi cất giấu linh hồn của Chiến Thần luôn. Khà khà,

cũng may là thiên nhiên giúp đỡ ta, nếu không, dùng phép để đào

xong nơi này, sợ rằng lúc ấy bộ xương già này của ta cũng mọc rêu

rồi.

Varna cười ung dung, cũng sắp tới đáy rồi.

Đúng như Varna nói, đây đúng là một cái hố tự nhiên, những bề

mặt đá xung quanh đều lồi lõm, không giống như là nhân tạo.

- Haha, ngài khiêm tốn rồi.

Thạch Trung Ngọc cười,

- Nếu thật sự ngài muốn biến ra nơi này, cũng chỉ là một ý nghĩ

thôi.

- Ha ha, tên nhóc nhà ngươi chỉ biết nịnh nọt.

Varna vừa cười khẽ vừa lắc đầu, đưa tay tác động tới một cơ quan

nào đó ở bên cạnh.

Chỉ một nháy mắt sau đó, mọi thứ xung quanh đều sáng loáng, toàn

bộ mọi thứ dưới đáy hố đều rõ ràng trước mắt Thạch Trung Ngọc.

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!