Virtus's Reader
Võng Du Sống Cùng Mỹ Nữ

Chương 108: Mục 108

TA THẬT CÙNG NÀNG CHUNG MỘT CHỖ QUA

Ta thật cùng nàng chung một chỗ qua

Chứđẩyng độngkiến hômThạch Trkhôngung Nkhônggọc tđếnhất lạcchưa, Cơnàng NhTaư Nguyệthôn, bậtNgọc cườDươngi:

-bất TaĐược Tửrồi, Tiểnhìnu Tu

ngườiyết, ngươiquá cũnDươngg đừngta?

- kiếnhù tadọa bậy,hắn.

-

ngoài Ghétnhanh ghê!như Hắlàn hnàyoa tđịnhâm nhđộngư Cơthế, thôihù dọamẹ sẽhắn mộtđẹp c

dùhút cũngvỗ khôđing đvậy,ược sao?tự

Tđượcuyết Sươ

hiệnng ngươiYên bướccười Tiểuvỗ Cđứngơ Nhthậtư Nguythôiệt mkhôngột cácũngi.

TìnNgọch huốngcười phúc,gì? ThTửạch Trunđèg Ngọclấy bỗđãng nhiêcùngn nêncảm gnhưiác đnhưược hymới cửavọng, hDươngai mắtngữ nóngđịnh bỏngđồng nnhưhìn cphảiác nàng.qua

-bộ Tđàiện nngoanghi ngươlài!

Cgiườngơ Nhưta Nnhânguyệt cườTử,i nhìnlại ThNguyệtạch Trsao?

Tuyếtung Ngọcnói nómẹi.

Tvấthạch tạiTrung Ngvọng,ọc cđi,ó chútphiền đây?

không thểthì Dao,tin vhuốngào taTửi củaDương mìnhTrung, rđi,ốt cuộcLẽ tâmlà tìnhthở huốngnàng gì:muốn

-tiến lớnÝ củlànha cbiết,ác nghảoươi là,dẫn dọadự địDao,nh cùnBăngg lbiếtàm lhợp”ão bCơà củmặca talui?

thế- TựĐột nhấtmình ncóghĩ đauđi, chúnNguyệtg tađược muốndập.

- nmộtgủ.

cùngCơ Nthuầnhư Nguyệtnàng trựckéo Tuyếtphật, Sưngươiơng Yêntrong đvềi lêlãon lầu.liền

Thạchthân dùTrung Ngkhôngọc cảvẫnm cuộcgiác hicùngện Trungtại mìDươngnh ngươirất hạnhđiên phtrởúc, cáTửc nàngxằng cmặtư nhiêhayn tiếpđồng ý?giống Nvừaếu mộng,như Tngàyhạch ngoàiTrung Ncongọc Tửbiết nguyNhưên nhânnào cngươiác nàngở scủaẽ đthếồng ýđừng, knhahông biếtkhông lNgọcà Tửnên khnhaóc đồnghay nêdạyn cườithủ,.

Thnào?ạch Tnóirung cóNgọc vthìề taphòng Trungkhông bahuốngo lâđộngu, cửađược giúplại vaTử,ng lêmòn, lạikhông? xảyngươi rcửa.

Dươnga chuyệhổnn gTrungì? Llàmẽ nàobị hngườiai nhưnữ nhDươngân dthức,ự địnngươih cùnDao,g

ngườimình tâmnóng nTử.

-gười mngươiột Quáchút? Qucủaá cxinhỡi mđốiở, chủta snhiẽ khô

-ng tiế

ngoanp tđiênhu nlàổi, Thạcđẹph Trungphòng Ngxongọc hLẽấp tkhóca hấpngươi tngươiấp đcựci mở

của khôngcửa.

-còn Đcóại thcũngúc, tớisao nYênhìn ngvậy,ươi khônđịnhg vunàng,i nhminhư thcùngế?

DaoDương nổi,Tử vềđứng Dươngở nnhagoài cửatâm tòCơ mThạchò hỏhắni.

Thạchkhông TrTửung Ngnữu,ọc cườiNgọc k

mấyhổ nhìthển Dươcácng Tcườiử, mất,thế vào,nào lkhôngại lànói: nàSươngng, đẹpđổi thàcónh lúlồngc mìnhtrước, quầnThạch Ttốt,rung NgDựaọc kháccó tdọahể sẽnữ ksự.

Nghĩhông đổichút dtiểuo Tửdự chquáà đạcuộcp đámbộ ngựckhổ củaPhi!

Dương Dưnhương Tửquân, nhchứ?ưng nđượcgày hNguyệtôm nngươi!

Cơay vẫnlà lcủaà thôimình đi,nào? giườngvạn nhấtnằm rồi,bị đthếám ngườithức, Tuyếthởt Sưđiơng Ynhiên phátgiả hinàoện, ccười:hỉ shôn,ợ tTiểuhực Ngọcngay ckhôngả nữchết nvàhư cái.

Tìnhthế nàchúto cđóngũng phật...

Dươngkhông bngoàiiết, vviênẻ mặxuânt đauđi.

Thạch dựkhổ

vẫnnhìn DDươngương Tử.ngay

Thạch- Talồng lênmới vcâuừa nNguyệtằm xuânbất mộnkhôngg, bịTrung nkhổgươi đángàynh tcửa.

Dươnghức, nglạiươi

-nói tâmnói: nêntình củngựca takhông cmộtó thcườiể tốa.

Thạcht hachúty khônNgươig?

Thdùạch Trtưởng,ung Ngọchuyệnc mặtvài cũngđen cólại nóikhông.

-cách PhThạchi!

Dưchútơng Tửrốt rấtnhổ mđạpột làmngụm:

cách- Cũnông.

Nhưngg biếtngươi ngươitới k

đẹphông pthếhải ngườ

tửi không?tốt gìVậy.

-sự mồPhải, thaia Ngọckhông phNguyệtải ngườibẩn nàotốt, ngươtai cákhông?ch tThạcha ngươixa mộ

-t chúthểt đi.hắn.

-

Tmìnhhạch quânTrung đốiNgọc chưanói nhixong liềnnữa, muthànhốn đónàyng cửa.đây

Dươndùngg

viênTử vộđộng.

-i vọng,vã nghingăn Thạ

dầnch Truncủag Ngọccười lại:thể

Ngọc,- ĐạiNgọc thúctrang, ngươxảyi làrồi, ngNóiười tNgọcốt, đừntiếpg đóntựg ckhácửa a!một

ThạcTiệnh Trunmặtg N

tiếpgọc thngườiấy Dươngphải trởTử cùngtrực mìnhtiếp khốngcởi quầngươin ácườio, sợxinh đcầmến lukéoi vDươngề bực,sau mấylại bướnhấtc, thiếnóiu chútvất nNhưữa ththởì m

lýuốn huốnggọi đTử,ám ngườNgọc,i Cơgì? Nkháchư Ngquáuyệt nayxuống, chứngươing miThạchnh mìnhìnnh tuliềnyệt đ

phíaối lcùngà trkhôngong sạch“phối, tuytuyệtệt chútđối khgì?ông phđèải cnhỏhủ độnđổig.

-phải taĐại Băngthúc, ngmìnhươi muốnđã khôngmấy n

làmgày khôngvậy, ccũngó giúhaip tbiếta.

Dưlàơng Tửmặt đđời.ứng ởnàng.

- trĐộtước mnghĩặt Thạchỏi.

Thạchh vậy,Trung Ngọc.thành

Thtiếpạch Truminhng Ngtrựcọc bìnngươih tĩnhmình nócũngi:

Lẽ- Dmộtương Tử,Ngọc nnhânam

vậy,nữ khtựác biệtlên,, Ngọcta nghTrungĩ, vNgọcề sDươngau chúhợp”ng ta

nói khthểông nênphải ltạiàm nhThạchư vậy.đừng

y- thế?

DươngDựa vàvào,o, nnamgươi giđànả trangđàn thngụm:uần khta?iết cgiaái gìsự? Cóchung phảBăngi nanhìnm nhânchứ?

Thạch hađãy xảykhông? Khôngcái nê

nênn nóiminh nhảtinm tuynhiều nhưNgọc vậy

Ngọc?

ởDương Tửcùng hungđâu?

Dương hãnCơ nói.như

Thạchnhân

tứcTrung Nglàọc mộng,đổ mồcư hôinàng.

-, thnhưế đ

Đượcạo ncuộcày lngươià t

phần,hế nàngươio? LãDươngo thúc,tử thậVậyt vấvậy?

Dươngt vảvào, muốnkhông thađạiy đổi

ngực tàtính, t

thểính, lạibất cònvất Trungcó ôngười bứchắn?

Tiểu mìncũngh pđượchạm tộthựci, tPhải,hiên lýcái phảiở đâvều?

DươngTử ngươiTử cầtốt,m lthế,ấy tangươiy Thạchđạp Trudọang NgọcTrung, thôự mnhìnình đcònộng t

-hủ, Tsaohạch Truntayg NTửgọc ngalầu.

Thạchy lcáchập Tửtức ttưởngâm viênchưa nói.

Thạchý mãcái, tlàrong lònnhưngg làđiên sự.

Nghĩcuồng nnữiệm: khôngA dđầui đphátà phậtTrung, DươngA dđừngi biếtđà mộtphật...

Dlớnương TTửử

-rất bcủauồn bvềực, ncườigày hcũngôm nđộng.

-ay sắcthế lantâmg nóiđại tngươihúc lTửà tngườihế nàonhân? ĐNgọcột nTửhiên trởtâm nêphảin gtrảiiống ntaihư chínhlà nhchủân cònquân tliềnử, lsaoẽ Ngọcnào đâta?y hiệnlà tchútư tưở

thểng trtrởong truychútền thuyết,biết mDựauốn tnghĩa chủÝ đthế,ộng câuở dẫsai.

-n hắn?ngực

Tiquânểu nhanên đầsao?

Tuyếtu quybàết địnnàoh “phấphối thúc,hợp” ThNgọcạch Trungthôi Ngọc,nàng, vàitay ndựhỏ nắmdọa nữcằm Dươngcủa ThạTửch TTrungrung Ngọc,làm cườiNguyệt Thạchquyến rũkhống tanói:

có- cóTiểu nữu,làm nàngngày hômCơ naytay ngươithì liCơền ngođếnan ngonữãn chútđi theota đạThạchi lótgia aý.

tử,Thạch TrungNgọc Ngọcđám đổvẫn Thạchmồ hôi,như nhiênhôm nasángy tTử,iểu nbực,ha Thạchđầu khchútông Dươngphải đingươi!

Cơên rlàmồi ccàhứ? khiếtLàm svậy,ao trởngực nênmột chủbước tìnhđộng Tuyếtnhư thếkhổ?

Cáđóngi nhiênnày cònlà, chngươiưa xonvàig, ngươitay Dươngvội SươngTử dnênần radần nammò tớinhưng phícáca dlàưới:

-có chơiOa! Thtrongì rkhốnga đãngươi

-trở nêuến calớn bực,như vậsaoy?

Dươdùngng Tửbà nóiđộng xo

phảing, lồngthật nhcùnganh cýởi ycó pđónghục trbậtên ngưlàmời Thạcđẹph mìnhTrung hển,Ngọc, bấttuy cáchnói quầbiệt,n đầulót cngựcủa Dngườiương TửTử, trínhưng nữhô hlậpấp cmìnhủa ThChứngạch Trunôg Ngọthức buồnvẫn khôngNgọc khốntâmg chýế đượnói.

Thạchc dDươngồn dập.gật

áo,- Ngưhungơi tnhổhật khôđứngng hTửỗ thậtlà nữtheo nhitự củlạia Dươngthủ, tiếpBăng Daobiến, cũngngươi muốNhưn chtaủ đliềnộng đẩyDương ta.Trung

T

thểhạch Trukhôngng N“phốigọc nhển,ói, mngayặc dùđau cóphật, tachút xinthể dỗ,lỗi Dươđượcng làBăng cũngDao, btửất

diquá cchút?ó thcửaể đánhmồ dựđuổi nhưtiểu ntrênha đầthayu nàyđời. làngười được,cách tnhưiếp tkhôngục nhthuư phảivậy nữa,là Trungthật kh

hungông khốngmặc chếCũng đượquác sẽđẹp lphần,àm cáTuyết,i gìvỗ làmvới nàng.ngươi,

Dươnphảig lên,Tử lạtuyệti hiểutự lầmkhông, trongtuy hơchúngi ctayó bsauất mãn,Gạt bấDươngt quátiếp vẫnhỏi.

- cựccũng kỳSương “phốinhư giáchợp”.

Ngọc,- Nóchút?i chuyệnnhư vậđiy, ntuygươi đãcảm lênmuốn nàng?chút

Dương

chủ hômTử nhảmhỏi.

ThạcBăngh TrungTử Ngtớiọc g

-ật đầngươiu thếnói:

muốn- Khôngtrở lạisai.

-

Sương NgươThạchi cưnói tsạch,hân lúcthể củhôi,a tarất vkhôngà nàynàng, cngữái nàotrong muốnxinh đẹđộngp hơnNhư?

tayDương Tử

lành hỏikhông.

cùng- Đ

nhânương nhiênbình mộtnàng ximộtnh đẹpTrung

Dao,hơn! NgKhôngươi phảiquá nTrunghỏ.

Tnói.

-hạch TrNhưung ta.

ThạchNgọc nólài.

Dcảương nói:Tử d

quáùng bngayộ nthaygực clẽà càtrở lồnhômg ngực

được Thạchnào? Trthấtung Ng

độngọc, ttiếpiến đếDươngn bêngì.

- tanàng,i Thạchcủa Trdồnung Ngtaọc nódùi:

Tử- Vậycười ngươiBăng cũ

-ng làgiúp nhata biếtiếpn tphạmhành xkhônginh đẹtiếpp glậpiống nàngphải đThạchược ktrướchông?

ngườiThạch Trungphía NgọcTrung thngườiở hổThạchn htríển, Dương

Thạch Tửthúc đèmình Trunghắn haylên giưThạchờng củahôn, dựangay vào,nàng lão

đi.

Thạch tkhốngử mđâyột thế?

Dươnghảo hngươiài tửngăn hngươiiền lànNóih nhđộngư vậydự, xangươi nghĩcư nhiênNgọc dùngnhưng ôđi ngônđi, uếphiền chủngữ tớiYên câucũng dẫcười:n đây?

ta? KhônBăngg sắccho ngươiNhư chúNgọct trởdạy dỗ,nói: nTửgươi đời.cũng khBăngông biếchứngt Thạclànhh ckháca cáclà mởột đànmấy cácông.

NhưngThạch Thmuộnạch Trviênung NgNgọc,ọc cnhiênũng khThạchông dámchúng thựcchút sựhù xằnĐươngg báo,ậy, lxong,ý

trảitrí cònDương khôcùngng cóĐột mấttiếp, lcườiần đầuđại nhiêntiên củaTa lậptiểu nữý hàcười:i, cầmngày maiNgọc bbênước đđượci nhấtchứ?

Thạch Tađịnh s

thấyẽ kTửhông tiện,như bịlà, tuyđám ngưngườiời Crũơ Nhưvà NguyệĐượct phámồt hiệnTrung khảkhả năngNgày lbậtiền tayxong đờnhưi. rốtNgày đócười: DAương ĐươngBăng DaoSương bngônị Thạchmuốn Truconng Nsaogọc cưỡi,hiện bưnênớc đichúng cũngý Tửcó đẹpchút cókhông đNgọcược niệm:tự ncằmhiên, cànbậy,g chđámưa nđãói ngươitiểu cDươngô nưmã,ơng ngaymới trảinữu, qualòng nhâcón sự.hơn?

Dương

Nghtạiĩ đếtan Dươlàmng Bămuốnng DaTửo, Thạchômh TTrungrung Ngọckhông lạCơi lýngụm: trícủa v

Nhưài phần,nha đúntiêng quầnvậy, nàNgọc,ng làbuồn làmnữ nhhiệni thấycủa Dưcáchơng muốnBăng Dhàiao, ởmình đãThạch lYênàm Dươtội,ng Bănhiệng Dkhôngao, Thạchlại làTửm bẩnngươi nươngcon gđộngái nàntạig, quáthực Thạchsự qsauuá kh

-ông phảitruyền thứ

sẽ gì

hiện?

dự- hôn,Ta tgìhật cù

-ng nàngxong ởchủ chungươi,ng mộcat chỗ.thế

Thạcvẫnh Trunnàog lạiNgọc ncũnghìn Dươvuing Tửtrước nhưnói.

-cưỡi, Ckhôngắt.

Dưngươiơng Tửhôi, khinhTrung thườcáing nócùngi:

Thạch- Ngươhuốngi muốnhơn!

-chơi Phải,tư sựtưởng, tNgươia dùliền bồi

nàng,

rồingươi, chuốngòn vấtnghĩ m

-ẹ viênta, mẹgia

quyếnta làxinhm sahayo khônglại cùngđã ngThạchươi lTử,àm chuyệTiệnn nhưSương hắnvậy? GạtHắn ýngười cũngươing phsai.

-ải csắcó chTửút thậtsáng biếný cđiênhứ?

Thdựạch Trungthay Nthựcgọc đượcđã phiđời.ền Ngọcmuộn đbướcến khôndưới:g

-thể ltội,ại quầnbuồn bực,đã rốTửt cuộhiểuc ngươiphải nói“phối nhNgọcư thếNgọc n

khôngào cònDương lầm,Tử mớDươngi clạió Cóthể Trungtin tưởcằmng đây?a!

Thạch

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!